Anh Anh.
Hoàng Phủ Anh nghiêng đầu, giãy bàn tay của Liên Kiều đang nắm tay mình ra, trên mặt đầy vẻ khó chịu…..
“Liên Kiều, chị có biết không, con người chị như vậy khiến lòng em rất mâu thuẫn, em rất muốn hận chị, nhưng lại hận không được, em muốn tiếp xúc thân mật với chị, cũng làm không được, em không biết em nên dùng tâm tình gì để đối mặt với chị. Nhưng hiện giờ em rất rõ, em không muốn nhìn thấy chị chút nào hết, đơn giản vậy thôi!”
Liên Kiều nghe vậy, đôi mắt màu tím vụt mở to nhìn cô trân trân, một lúc sau mới đi đến trước mặt Hoàng Phủ Anh, cao giọng nói: “Anh Anh, những lời này của em rốt cuộ là có ý gì chứ? Tại sao em phải hận chị? Trước nay chị chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em mà!”
“Chẳng lẽ em không nên hận chị sao? Nếu như chị không xuất hiện thì người mà trong lòng anh Ngạn Tước yêu thương nhất vẫn là em, nếu như không có chị, anh Ngạn Tước vẫn sẽ đối xử với em rất tốt, rất tốt, chính bởi vì có chị nên toàn bộ sự chú ý của anh ấy đều đặt hết trên người chị, trong mắt anh ấy về sau không còn có em nữa!”
Hoàng Phủ Anh cũng cao giọng nói một tràng, trong đôi mắt xinh đẹp cũng đầy nước mắt.
Một chuỗi những lời trách cứ này của cô khiến cho Liên Kiều càng thêm khó hiểu…..
“Anh Anh, em đang nói cái gì chứ? Chị có xuất hiện hay không cùng với những chuyện em nói có liên quan với nhau sao? Em là em gái của Ngạn Tước, còn chị thì là vợ của Ngạn Tước, chuyện này…. chuyện này…. làm sao giống nhau được chứ?”
“Trước giờ em đều không muốn làm em gái của anh ấy, với lại…. em vốn không phải là em gái của anh Ngạn Tước!”
Tâm trạng của Hoàng Phủ Anh có chút kích động, vốn thường ngày rất dịu dàng mềm mỏng lúc này lại lớn tiếng rống lên, “Chuyện mà em thực sự muốn làm chính là…. làm vợ anh ấy! Chị nghe rõ chưa?”
Hả????
Liên Kiều thực sự ngây ngốc tại chỗ rồi, cô há hốc miệng ngơ ngác nhìn Hoàng Phủ Anh.
Cái…. Cái gì?
Cô ấy muốn làm vợ Ngạn Tước?
“Em, em…..” Liên Kiều chấn động lẫn kinh ngạc nói không nên lời chỉ biết dùng tay chỉ về phía Hoàng Phủ Anh, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
Bầu không khí trong chớp mắt trở nên lạnh như băng, không còn chút tiếng động nào.
Đôi mắt đen sắc bén như mắt chim ưng của Hoàng Phủ Ngạn Tước rơi trên người Hoàng Phủ Anh, quét một lượt như đánh giá lại giống như đang suy nghĩ điều gì đó, trên gương mặt anh tuấn lộ rõ nét trầm tư, đôi mày dường như cũng đang cau lại.
‘Anh, anh …’
Ánh mắt Hoàng Phủ Anh tràn đầy hoảng loạn, cả người như không đứng vững, ngay cả ngón tay cũng dường như đang phát run.
‘Anh Anh, em …’
‘Xin … xin lỗi anh hai, em … em cảm thấy không được khỏe lắm, em đi trước!’
Hoàng Phủ Anh hoảng hốt ngắt lời của Hoàng Phủ Ngạn Tước, vừa dứt lời liền vội vã rời đi thật nhanh.
Hoàng Phủ Ngạn Tước không đuổi theo cô mà chỉ đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn dần mất hút trong tầm mắt, nét trầm tư trên gương mặt anh tuấn càng rõ rệt.
‘Ngạn Tước …’
Liên Kiều cũng không ngờ là Hoàng Phủ Ngạn Tước sẽ đột ngột xuất hiện ở đây, nhất thời cũng ngơ ngác không phản ứng kịp, một lúc sau cô mới hoàn hồn tiến đến níu lấy áo của hắn, ánh mắt có chút không được tự nhiên hỏi: ‘Anh Anh, em ấy … anh có cần đi xem một chút không?’
‘Anh Anh không sao đâu!’
Hoàng Phủ Ngạn Tước đưa tay vò vò mái tóc mềm mại của cô, ‘Bây giờ nhìn thấy anh con bé sẽ rất ngượng ngùng, cứ để từ từ đi!’
‘Nhưng mà … nhưng mà em thấy tâm trạng của em ấy không được tốt lắm!’ Liên Kiều cắn cắn môi, nhớ lại một màn vừa rồi, lòng bất chợt ẩn ẩn đau.
Nói thực lòng, cô rất để tâm, vô cùng để tâm. Là phụ nữ, ai mà không mong muốn chồng mình là của riêng mình. Liên Kiều cũng vậy thôi, cô hy vọng Ngạn Tước của cô sẽ không bị người phụ nữ khác dòm ngó đến.
Hoàng Phủ Ngạn Tước dường như cũng nhìn thấu những suy tư của cô, hắn cười một tiếng, ôm cô vào lòng, ‘Yên tâm đi, anh sẽ xử lý tốt!’
Vốn là hắn muốn nói một câu khiến cô an lòng, nào ngờ Liên Kiều vừa nghe câu này, nhất thời trợn mắt lên, hỏi vội: ‘Ngạn Tước, anh muốn xử lý thế nào đây? Vừa nãy em ấy … em ấy đã nói là muốn … muốn làm vợ anh đó!’
‘Nha đầu ngốc, vợ của Hoàng Phủ Ngạn Tước chỉ có một mà thôi …’
Hoàng Phủ Ngạn Tước đối với phản ứng mãnh liệt của cô rõ ràng là rất hài lòng, đôi môi đẹp như tạc khẽ câu lên một đường cong, hắn cúi người nhỏ giọng bổ sung thêm một câu bên tai cô: ‘Chính là em, Liên Kiều, đời này kiếp này cũng không thay đổi!’
Gương mặt trắng trẻo của Liên Kiều lập tức nổi lên hai rặng mây hồng, cô đấm vào ngực hắn một cái, nũng nịu nói: ‘Ngạn Tước, từ lúc nào mà trở nên thích nói mấy câu buồn nôn như vậy?’
Lúc mới vừa quen biết hắn, hắn chính là thường rất hung dữ với cô, tuy là … bây giờ vẫn có lúc rất hung.
Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe cô nói vậy, nụ cười trên môi càng nở rộ, đi thẳng vào lòng Liên Kiều khiến cô nhìn như si như mê.
“Nha đầu, đây hoàn toàn là lời thật lòng của anh!”
Môi Liên Kiều cũng nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt xinh đẹp màu tím long lanh như hai viên thuỷ tinh đang sáng lấp lánh, những lời ngọt ngào mà chân thành của hắn như một viên đá ném vào mặt hồ làm những
