đao này là một lời cảnh cáo và nhắc nhở của Hoàng Phủ Ngạn Tước dành cho Kiều Trị.
Nhân viên phục vụ đứng gần đó sớm đã bị một màn này dọa đến sợ ngây người, tin rằng cả đời này hắn cũng khó mà quên được sự kiện hôm nay.
Chỉ là … tiếc thay cho bức tường đẹp đẽ …
Qua một lúc lâu, Kiều Trị mới phản ứng lại …
‘Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh … anh đừng làm chuyện quá phận …’
‘Chíu …’
Lại một cây phi đao nữa phóng ra, lần này trực tiếp quét qua mái tóc xoăn của Kiều Trị, dưới sự sắc bén của lưỡi dao, vài sợi tóc đã bị cắt đứt bay tán loạn.
Tốc độ quả thực nhanh ngoài sức tưởng tượng!
Hơn nữa … có một xấp tiền mệnh giá lớn cũng bị lưỡi đao ghim chặt trên tường.
‘Cầm số tiền này đưa cho ông chủ các ngươi!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước quét mắt nhìn gương mặt trắng bệch của Kiều Trị, lại chuyển ánh mắt về phía nhân viên phục vụ, nói dứt khoát.
‘Dạ dạ, cám ơn ngài, Hoàng Phủ tiên sinh!’ Nhân viên phục vụ thu hồi ánh mắt kinh ngạc, vừa nói cám ơn vừa tiến đến rút cây phi đao ra.
Bồi thường kiểu này cũng là lần đầu trong đời hắn chứng kiến!
Nhưng mà … lực phóng đao của Hoàng Phủ tiên sinh cũng không khỏi quá kinh người đi, hắn phải dùng hết sức lực mới rút cây đao ra được …
Hoàng Phủ Ngạn Tước lúc này đã kéo Liên Kiều rời đi, nhân viên phục vụ tay cầm xấp tiền cũng cười hỉ hả rời đi, chỉ còn lại Kiều Trị gương mặt trắng bệch sững sờ đứng giữa nhà hàng …
***
‘Nói, tại sao lại đi gặp hắn?’
Vừa về đến biệt thự, Liên Kiều đã bị ném xuống sofa khiến cô đau đến rên lên một tiếng. Liền đó thân hình cao lớn của Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng áp xuống người cô, khí thế bức người.
‘Này, Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh muốn làm gì?’
Liên Kiều bị hành động thô lỗ của hắn kích thích, cô tức tối nghênh mặt, đôi mắt màu tím nhìn thẳng hắn, hỏi: ‘Anh định giết em chắc?’
Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy vẻ “vừa ăn cướp vừa la làng của cô” cơn tức càng trỗi dậy, ‘Liên Kiều, tính nhẫn nại của anh có hạn, em tuyệt đối đừng thử chọc tức anh, đừng ép anh phải nhốt em ở trong phòng!’
‘Anh dựa vào đâu mà làm thế?’
Liên Kiều nghe hắn nói vậy, vừa sợ vừa tức, đứng vọt lên sofa, tức tối dẫm chân.
‘Dựa vào cái gì hở? Chỉ dựa vào chuyện anh là chồng em, em là vợ anh!’ Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng tức giận cất cao giọng nói, trong đôi mắt sắc bén không khó nhận ra lửa giận đang bùng cháy.
‘Vậy thì em không gả cho anh nữa!’
‘Em có gan nói lại lần nữa xem!’ Cơn giận của Hoàng Phủ Ngạn Tước khó mà kềm chế được.
‘Nói thì nói, sợ gì!’ Liên Kiều cũng tức điên rồi, cô không sợ trời không sợ đất nói tiếp: ‘Người đàn ông ích kỷ, tự đại, bá đạo như anh, sớm biết như vậy, cho dù đàn ông trên đời này chết hết em cũng không thèm lấy anh!’
Mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước tái xanh …
‘Vậy em muốn gả cho ai? Muốn gả cho tên tiểu tử ngốc kia sao?’
Liên Kiều bị lời của hắn làm cho mơ mơ hồ hồ, mất một lúc mới nghĩ ra “tiểu tử ngốc” mà hắn nói là ai, nhưng vẫn bướng bỉnh dẫm chân, cứng miệng nói: ‘Hừm, dù sao ai cũng tốt hơn anh, ít ra thì cũng không hạn chế sự tự do của em!’
‘Tốt, tốt, tốt lắm!’
Môi Hoàng Phủ Ngạn Tước khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, hắn đứng dậy, cởi áo khoác vất trên sofa, sau đó là cà vạt.
Thì ra … trong lòng cô hắn không khác gì những người đàn ông khác, thậm chí là còn không bằng họ, nhất là … tên tiểu tử kia.
Liên Kiều thấy hắn cười, trong lòng càng khó hiểu. Người đàn ông này thật kỳ lạ, rõ ràng là mình đang mắng hắn kia mà, chẳng lẽ não bị cơn giận đốt hỏng rồi sao, bị mắng mà lại càng cười.
‘Anh … anh không sao chứ?’ Cô ấp a ấp úng hỏi, trong lòng đột nhiên có một dự cảm không lành.
Hoàng Phủ Ngạn Tước không nói một lời tiến đến, hai tay vung lên …
Ngay lập tức, thân thể nhỏ nhắn của Liên Kiều bị hắn ôm lấy.
‘Này, anh ôm em đi đâu vậy? Thả em xuống!’
Cảm giác bất an chợt ập đến, cô có ngốc hơn nữa cũng nhận ra sự nguy hiểm đang đến gần, bị dọa đến nỗi hét lớn lên.
‘Anh ôm em …’ Hắn cúi xuống, mùi hương nam tính quẩn quanh bên mũi cô, thì thầm bên tai: ‘… đương nhiên là về phòng ngủ rồi!’
Liên Kiều trợn mắt, cố gắng giãy dụa hòng thoát ra khỏi ngực hắn, ‘Em không buồn ngủ, em không muốn về phòng ngủ, em không đi!’
Chỉ tiếc là, phản kháng cũng vô dụng, Hoàng Phủ Ngạn Tước căn bản là không để ý đến lời phản đối của cô, đôi chân dài mạnh mẽ bước từng bước vững vàng về phía phòng ngủ.
Tiếng kêu của Liên Kiều theo thân thể bị ném xuống giường mà đột ngột ngưng bặt, lồng ngực vì cơn tức mà không ngừng phập phồng thở dốc.
‘Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh điên rồi sao?’
Mất một lúc cô mới điều hòa được hơi thở, đôi mắt màu tím tức tối ghim chặt lên người đàn ông trước mặt.
Môi Hoàng Phủ Ngạn Tước khẽ câu lên một đường cong nhưng lọt vào mắt Liên Kiều cô lại thấy toàn thân rét run …
‘Đúng vậy, từ lúc gặp em, toàn bộ lý trí của anh đều bị đốt thành tro hết rồi, chẳng lẽ đến giờ em mới phát hiện ra sao?’
Theo câu nói của hắn, bàn tay to đặt trên người Liên Kiều khẽ dùng sức, chỉ nghe ‘xoẹt …’ một tiếng, y phục trên người cô đã bị xé thành nhiều mảnh vụn.
‘Aaaaa …’
Liên Kiều thét lên một tiếng vừa giãy giụa vừa tức tối đấm vào ngực hắn, rống giận: ‘Hoàng P
