i khiến người ta muốn bảo vệ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc đó tôi nghĩ rằng, tôi vẫn có thể tiếp tục hai công việc và sống
cuộc sống như bây giờ. Tôi không muốn từ bỏ Phúc Sinh, gặp gỡ ngẫu nhiên nhưng cuộc gặp cô gái có thể khiến tôi có ham muốn bảo vệ thì thực sự
rất khó có được.
Nguyệt Nhi đột nhiên xuất hiện. Lúc nhìn thấy cô ấy tôi thực sự bị
chấn động, đã từng nói giữa hai chúng tôi không còn bất cứ mối liên hệ
nào nữa, vậy vì sao cô ấy lại xuất hiện?
“Đinh Việt, giúp em một việc. Anh nhất định phải ở bên Phúc Sinh”.
Chuyện gì chứ! Đây chỉ là chuyện nhỏ với tôi mà thôi.
Nguyệt Nhi úp úp mở mở kể cho tôi nghe. Tôi thở dài, Hạ Trường Ninh
muốn theo đuổi Phúc Sinh thật không biết tự lượng sức mình. Phúc Sinh sẽ thích loại người như anh ta sao?
Tôi không quen Hạ Trường Ninh nhưng tôi biết anh ta. Trong thành phố
này ít nhiều anh ta cũng là người nổi tiếng, quan hệ xã hội rộng, công
ty cũng có tiếng tăm.
Tôi đợi Phúc Sinh ở cửa nhà cô ấy, Hạ Trường Ninh cưỡi chiếc xe
Harley lướt qua mặt tôi. Ánh mắt tôi và anh ta bắt gặp nhau, trực giác
nói cho tôi biết anh ta không phải người tầm thường.
Lúc Nguyệt Nhi không nói chuyện công việc thì cô ấy chẳng khác gì
những cô gái bình thường. Cô ấy ghen vì Hạ Trường Ninh, những lời cô ấy
nói làm tổn thương lòng tự trọng của Phúc Sinh.
Tôi không nhiều tiền nhưng đủ để an ủi Phúc Sinh.
Thứ tôi muốn chỉ là cảm giác ấm áp khi ở bên Phúc Sinh. Từ khi tốt
nghiệp tới lúc đi làm, cô ấy chính là nơi dịu dàng nhất trong trái tim
tôi. Cho dù là mùa đông lạnh giá nhưng trái tim vẫn ấm áp như được ngâm
mình trong suối nước nóng.
Nhìn thấy nụ cười vui vẻ của cô ấy, tôi rất hạnh phúc, rất hài lòng.
Lúc vụ án kết thúc cũng là lúc mọi chuyện thay đổi.
Tôi nhận lệnh điều ra nước ngoài công tác. Trước đây tôi luôn muốn
được xuất ngoại, ở mãi trong thành phố này luôn có cảm giác không bứt
lên được. Trước đây điều này là tin tốt với tôi, nhưng bây giờ tôi lại
có quá nhiều vướng mắc.
Theo quan sát của tôi, tôi thấy Phúc Sinh chưa hề mê muội tôi. Chẳng
có ai yêu một lần là thành công, giữa cô ấy và tôi không có sự mãnh
liệt.
Tôi muốn dẫn Phúc Sinh đi du lịch Lệ Giang, tôi ích kỷ muốn lưu lại một hồi ức lãng mạn.
Nhưng thực sự tính cách cô ấy và Nguyệt Nhi không giống nhau. Hoặc là, ngay
cả bản thân Phúc Sinh cũng không biết cô ấy không yêu tôi nhiều.
Cũng tốt, nói lời chia tay ở một nơi lãng mạn thế này sẽ khiến cô ấy
dứt khoát hơn. sắc mặt dường như sắp sụp đổ tới nơi của Phúc Sinh khiến
tôi không nhẫn tâm, tất cả đều là lỗi của tôi.
Tôi lấy lại cái áo khoác vì muốn kiểm tra xem Hạ Trường Ninh có làm
gì với nó không. Tôi luôn tò mò về con người anh ta. về lý mà nói, với
sự từng trải của anh ta thì anh ta không nên mở công ty làm gì. Chắc là
do sự nhạy bén nghề nghiệp, Nguyệt Nhi không bao giờ yêu một người làm
ăn bình thường cả.
Tôi quyết tâm chia tay, bên cạnh Phúc Sinh đã có Hạ Trường Ninh, chắc anh ta sẽ đối xử tốt với cô ấy. Tôi có thể thấy được tình cảm của Hạ
Trường Ninh dành cho Phúc Sinh thế nào.
Nể tình tôi giúp Nguyệt Nhi phá án nên cô ấy mới nói cho tôi biết tin tức và tình hình của Phúc Sinh.
“Hạ Trường Ninh và Phúc Sinh bên nhau rồi, còn em thì sao?”.
Trong lòng Nguyệt Nhi chỉ có hận: “Em không giành được nên thôi. Nhưng anh phải giành lại chứ, không liên quan đến anh mà”.
Điểm tuyệt vời nhất của cô ấy đó là tính tình thẳng thắn dứt khoát.
Phúc Sinh có chuyện gì đều giữ kín trong lòng nhưng Nguyệt Nhi thoải mái hơn nhiều. Thực ra Phúc Sinh không phù hợp với tôi, có nhiều việc cô ấy không thể chấp nhận được.
“Nói với cô ấy anh chết rồi, không có khả năng đến với nhau thì dứt khoát nhanh gọn vậy”.
Tôi cảm thấy mình rất lạnh lùng. Nếu Hạ Trường Ninh có thể mang lại
hạnh phúc cho cô ấy, cô ấy có thể sống cuộc sống bình thường vô lo, có
thể quên đi hình bóng tôi thì không còn gì tốt hơn nữa. Nhưng tôi vẫn
biết từ lúc ấy trong lòng Phúc Sinh luôn có chỗ cho tôi. Có thể, nhiều
năm sau này nữa, vì mối bận tâm của cô ấy mà tôi sẽ luôn có cảm giác ấm
áp này.
“Em thực sự nghi ngờ anh yêu hay không yêu cô ấy”.
“Em nghĩ anh phải làm thế nào mới là yêu cô ấy? Nếu như biết không có khả năng thì anh sẽ không bắt đầu”. Tôi nói xong liền nhìn Nguyệt Nhi
và mỉm cười.
Cô ấy hiểu nên không nói thêm gì nữa.
Hai tháng ở bên cạnh Phúc Sinh là hai tháng hạnh phúc mà tôi lấy trộm được. Sau này sẽ không bao giờ có nữa.
Tất cả mọi chuyện đều được sắp đặt rất kỹ càng.
Nắm đấm của Hạ Trường Ninh lao tới, tôi nhẹ nhàng né tránh. Anh ta
rất ngạc nhiên. “Nghe nói anh đoạt giải nhất toàn quân môn tán thủ, được đấy”.
Hạ Trường Ninh không động thủ nữa, anh ta chỉ nói một câu: “Nếu như
anh còn xuất hiện trước mặt Phúc Sinh một lần nữa, tôi sẽ không khách
khí với anh”.
Lúc anh ta đi về, tôi mới lên tiếng: “Hy vọng anh thật lòng với Phúc Sinh”.
Anh ta trừng mắt lườm tôi: “ông đây mạnh hơn mày nhiều”.
Tôi im lặng.
Điều duy nhất không ổn chính là Nguyệt Nhi, cô ấy không thể nào chấp
nhận sự thật là Hạ Trường Ninh yêu Phúc Sinh, những lời cô ấy n