Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327914

Bình chọn: 9.00/10/791 lượt.

ông chủ sẽ phát điên!” Cô nói.

“An tâm. Ông ta muốn phát điên cũng không nổi!” Hắn nhún vai hoàn toàn không bận tâm.

“Cũng có lý.” Minh gật gù. Dù sao ông chủ là người chẳng đáng sợ. Người đáng sợ phải là hắn kìa.

“Chuyện công việc đừng lo lắng!” Hắn đút 1 miếng vào miệng, vừa nói rất thản nhiên.

Minh chỉ ậm ừ cho qua, hoàn toàn không để ý tới thái độ của hắn. Đôi mắt cô lơ đễnh bắt gặp 1 cô gái xinh xắn trong bộ váy thướt tha đi đi băng băng về hướng phòng vệ sinh. Gương mặt của cô liền sáng lên. Cuộn khăn ăn lại, cô nói.

“Tôi cần đi vệ sinh 1 lát!” Vừa nói vừa đứng dậy không cần đợi hắn trả lời đã lao đi như bay.

Tú Triết nheo mắt, nhìn theo bóng dáng vội vàng của cô, khóe môi hơi nhếch lên 1 chút.

Minh bước đi không hề quay lại, thẳng tới khi vào trong phòng vệ sinh cô liền nép mình vào cánh cửa, cẩn thận nhòm ra ngoài. Hắn vẫn ngồi đó thong thả nhấc ly rượu lên nhâm nhi, phong thái rất chi điềm đạm. Cô hừ lạnh 1 tiếng, đúng là giả dối. Trong lúc cô còn đang ngồi xổm, lên lén nhìn ra ngoài, thì đột nhiên có tiếng động làm cô quay người lại. Chính là cô gái xinh xắn lúc trước cô nhìn thấy, cô ta vừa bước ra từ 1 buồng gần đó, gương mặt xinh xắn đang kinh ngạc nhìn cô.

Minh vội vã đứng dậy, ngượng ngùng cười trừ. “Tôi làm rơi kính áp tròng!” Lý do này trong phim rất nhiều, rất dễ chấp nhận.

Lúc này cô gái mới gật gù, thu lại tầm mắt đi đến bệ rửa mặt, lơ đễnh soi mình trong gương. Minh chỉ im lặng đứng nhìn, trong lòng thầm nghĩ, đúng là bản năng con gái.

Cho tới khi cô gái rời đi, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm tiếp tục công việc quan sát của mình. Lúc này hắn đang ngồi thong dong, đôi mắt lơ đễnh nhìn quanh, bàn tay đặt trên bàn gõ nhịp. Cô biết sự lơ đễnh của hắn là giả, hắn đang bắt đầu sốt ruột. Cô cắn cắn răng. Tại sao không có cơ hội nào tốt dành cho cô.

Quả nhiên người hiền lành thì dễ được đáp ứng, cô vừa lẩm bẩm xong thì liền có 1 cặp đôi ăn vận sang trọng tiến tới bàn hắn, tươi cười xã giao. Hắn cũng đứng dậy bắt lấy tay họ, trên môi nở 1 nụ cười thương mại. Minh chỉ chờ có thể, liền lao nhanh ra khỏi phòng vệ sinh, vừa quan sát động tĩnh của hắn, vừa cúi thấp người cố gắng thật nhanh thoát ra ngoài. Nhìn cửa ra ngày 1 gần, trong lòng của cô như nhẩy cẫng lên, bàn tay cô vươn ra cầm lấy tay nắm cửa thủy tinh.

“Đi đâu mà vội vậy? Bữa tối còn chưa dùng xong mà!” Một giọng nói lạnh như băng, lại mang theo chút ít ý cười như 1 con dao cắt cá cứa thẳng vào nội tâm của cô.

Minh cứng đơ tại chỗ, cả người muốn hóa đá đến nơi. Cô âm thầm than trời, thở hắt ra 1 hơi bất đắc dĩ, đôi mắt nhìn qua kính thủy tinh đã thấy 2 người to cao lực lưỡng đang chặn 2 bên cửa. Minh thật muốn chết. Cô miễn cưỡng quay đầu.

“Vì ăn hơi nhiều nên muốn dạo 1 vòng!” Cô cố nặn ra nụ cười, dù cô biết hiện tại mặt cô vỡ đến mức độ nào.

“Vậy sao?” Hắn thản nhiên cười, 2 tay khoanh trước ngực rất đĩnh đạc nhìn cô.

Minh cảm thấy rét run. Cô có 1 linh cảm không tốt chút nào vào lúc này. Cô có thể chắc chắn hắn đang suy nghĩ làm sao có thể trừng trị cô lập tức. Linh cảm của cô chưa bao giờ sai, cho nên cô cần phải chạy.

Hắn chậm rãi bước lại gần cô, khóe miệng vẫn mỉm cười, gương mặt rất từ tính. “Vậy để tôi dẫn em đi dạo!”

“Hả?” Minh há hốc miệng. Dẫn đi dạo? Nguy hiểm!!! “A!”

Cô còn chưa kịp phản ứng, hắn đã khoác tay cô kéo đi ra ngoài, chỉ để thời gian cho cô “A” 1 tiếng vô dụng, còn lại phải bất lực bị hắn lôi đi.

Tú Triết sải bước dài dọc ra khỏi khách sạn, bàn tay cứng rắn ghì cổ cô kéo đi. Hắn biết ngay là cô sẽ trốn mà, cho nên dù nói chuyện với người quen nhưng hắn vẫn không quên canh chừng, hay phải nói, dù trong đám đông chỉ cần 1 cái liếc mắt hắn cũng có thể phát hiện ra cô.

“Chúng ta đi đâu?” Sau khi bị ném 1 cách thô bạo vào trong xe, cô mới có đủ minh mẫn để kháng nghị.

“Đi dạo!” Hắn nhướng mày cười, một tay chống cằm, đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn cô thích thú.

Minh cảm thấy rùng mình. Toàn bộ da gà trên người cô đều nổi lên giống như cơn bệnh dịch, cô co người lại, rất cảnh giác nhìn hắn. “Nhưng đi đâu mới được?”

“Cầu Long Biên!” Hắn thờ ơ trả lời, bàn tay che giấu đi khóe môi đang cười. Trong đầu lại hiện lên lời nói kia. Nếu có thể..

“Cầu Long Biên?” Minh run rẩy lặp lại. Không phải định giết chết quăng xác xuống cầu đấy chứ? Đáng sợ.. Thật đáng sợ!

“Chỉ là đi dạo mà thôi!” Nhìn thấy cô ngồi lùi lại phía sau lo lắng, hắn khẽ cười, vươn tay ra kéo cô lại gần.

“Anh chắc là chỉ đi dạo chứ?” Minh rất cảnh giác với hắn, gương mặt vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Em nghĩ tôi định giết người vứt xuống sông Hồng sao?” Hắn không đồng tình hỏi.

“Không phải không thể!” Minh hơi nghiêng đầu, rất ngờ vực nói.

“Nếu có giết cũng không phải là em!” Hắn lạnh nhạt nói, cánh tay vòng ngang qua cổ cô.

“Hả?” Minh ngờ vực nhìn hắn. “Tôi không muốn thành đồng lõa giết người đâu!”

Tú Triết cảm thấy thực nhức đầu. Thái dương hắn bắt đầu giật giật. Tám năm rồi tư duy logic của cô luôn luôn trật khỏi đường ray hắn tưởng tượng. “Im miệng!”

Minh thấy hắn đang bão nổi, lập tức biết khôn cắn chặt môi. Ai mà biết nếu c


XtGem Forum catalog