ìn bàn tay đang nắm lấy cô của hắn. Bất giác cảm thấy bối rối. Giữa lúc cô còn đang ngây ngẩn, đột nhiên 1 trọng lượng giáng xuống vai cô, kéo cô lại với hiện thực.
“Em thấy sao?” Gối đầu lên vai cô hắn thản nhiên hỏi.
“Cũng không tồi!” Cô bối rối đáp.
Hắn nhìn cô, rồi thản nhiên ngồi dậy, sau đó rất tự nhiên nằm dài trên ghế, đầu gối lên đùi cô, chân gác lên thành ghế rất thảnh thơi.
“Đúng là rất dễ chịu!” Hắn thản nhiên.
Minh kinh ngạc nhìn con người đang gối trên đùi mình. Lại ngây ngốc nhìn cô nhân viên đang đứng đó.
Cô gái tủm tỉm cười nhìn cô, rất thông minh lễ phép cáo lui khỏi hiện trường, làm cho Minh chỉ biết há hốc miệng khóc không ra nước mắt. Làm ơn đừng bỏ đi. Cô không thể ở lại 1 mình với sói già được.
Nhìn vẻ mặt thương tâm của cô, hắn trở nên trầm lặng. Ở cạnh hắn khiến cô khó chịu như vậy sao? Gương mặt cũng khó coi đến thế. Hắn với tay ra, chạm vào gò má mềm mại của cô. Đôi mắt trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết, làm cho người ta khó dò thấy đáy.
“Chuyện.. chuyện gì?” Minh bối rối hỏi hắn. Đột nhiên cô cảm thấy khó chấp nhận mọi việc.
“Chỗ nào không khỏe?” Hắn ân cần hỏi.
“Không có gì!” Minh thờ ơ đáp. Gương mặt lại trở nên lạnh lẽo.
Tú Triết im lặng nhìn gương mặt ngang bướng của cô. Nếu như cô ấy có thể ngoan ngoãn 1 chút, biết sợ 1 chút. Có lẽ hắn sẽ không phải lo lắng nhiều như vậy.
“Hôm nay chúng ta ngừng ở đây!” Hắn ngồi dậy, đôi mắt liếc sang nhìn cô.
“Không phải muốn chọn cho xong sao?” Minh nghi ngờ hỏi hắn.
“Mai chúng ta tiếp tục!” Hắn thờ ơ đáp.
“Tôi muốn làm cho xong!” Minh ngang ngạnh nói.
“Tôi cũng không gia hạn cho em. Em gấp làm gì?”
“Làm xong việc sớm thì lúc đó chúng ta không cần gặp nhau nữa!” Minh trả lời. Trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu.
Tú Triết sững sờ nhìn cô. Lại nữa. Cứ 1 lần lại 1 lần làm cho mọi sự kiên nhẫn của hắn dần bị ăn mòn. Cô ấy ngoài việc chạy trốn ra không thể nghĩ ra được điều gì nữa hay sao?
“Em đừng có mơ!” Hắn tức giận nói.
Minh chỉ im lặng, chăm chú nhìn vào đôi mắt sắc bén của hắn. Rồi sẽ có 1 ngày chúng ta sẽ rời xa nhau. Tám năm trước như vậy, tám năm sau cũng vậy. Chỉ khác lý do mà thôi.
“Minh cậu xem chỗ này nên đặt chậu hoa hay bể cá thì đẹp?” Quỳnh đẩy 1 bản vẽ sang hỏi ý kiến cô.
1 phút.. 2 phút trôi qua..
Quỳnh ngờ vực đứng lên nhòm sang nhà hàng xóm. Chỉ thấy con bạn thân đang ngồi ngẩn ra trên ghế, đôi mắt nhìn xa xăm phía phòng giám đốc. Quỳnh tò mơ rướn cổ nhìn theo, chỉ thấy vị giám đốc tài cao đang ngồi vận động trong phòng.
“Đừng bảo cậu bắt đầu xao xuyến với giám đốc nhé!” Quỳnh thờ ơ nói.
Minh giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê, nhìn ngay thấy con bạn thân đang nhòm hướng phòng giám đốc, lại nhìn hiện trường bản thân mình cũng đang nhìn mà hoang mang không biết làm gì.
“Cậu đừng làm mình sợ!” Cô kinh hãi nhìn con bạn thân.
“Phải rồi. Nếu thật sự có chuyện đó, mình mới là người sợ!” Quỳnh đồng tình với Minh.
Minh thở dài. Từ hôm qua đến giờ tâm trạng cô thật sự không tốt. Đầu óc không t
hể tập trung được, chỉ quanh quẩn chuyện hắn sắp cưới vợ. Tám năm rồi, cô không nghĩ hắn vẫn còn ảnh hưởng tới cô nhiều đến thế.
“Này. Hôm nay làm sao vậy? Tâm trạng như treo trên cành cây!” Quỳnh nói.
“Uhm. Đầu óc không thể tập trung nổi. Thật khó chịu.” Minh chán nản thừa nhận.
“Cãi nhau với chàng sao?” Quỳnh nhướng mày gian xảo.
“Chàng nào?” Minh nhíu mày không hài lòng.
“Còn có thể là ai, ông giám đốc chứ ai!” Quỳnh cười gian xảo.
Lần này Minh chỉ im lặng, không dám phản bác cũng không thể thừa nhận. Hiện tại tâm trạng của cô rất rối. Chỉ vì 1 câu nói làm cho cô cảm thấy trống rỗng.
“Xem ra vấn đề nghiêm trọng nha!” Thấy cô ngồi im Quỳnh cũng hết cười nổi. “Nói đi, có chuyện gì?”
“Không có gì đâu!” Minh cười trừ cho qua chuyện. Việc này không ai có thể giúp được hết.
“Rõ ràng là có chuyện mà. Sao thế? Cậu vẫn còn chê người ta?” Quỳnh quan tâm hỏi.
“Mình chê ai?” Minh chớp chớp mắt không hiểu con bạn đang nói gì.
“Thì cái tên giám đốc đó. Hắn rõ ràng thích cậu ra mặt mà. Bỏ ra 1 số tiền lớn như vậy chỉ yêu cầu cậu làm thiết kế riêng.” Quỳnh thật sự khâm phục cái tên giám đốc đó.
“Cậu nhầm rồi! Anh ta không thích mình!” Với anh ta, mình chỉ là 1 món hàng thôi. Minh cười mỉa mai.
“Lại còn nói không. Mình thấy cậu cũng đâu có ghét hắn ta đâu. Mà hắn lại thích cậu như vậy. Chi bằng..”
“Cậu đừng nghĩ bậy. Hắn ta không thích mình đâu. Tình cảm của mình và tình cảm của hắn khác nhau.” Phải. Rất khác. Cho nên, không thể có kết quả.
Quỳnh nhìn Minh trầm ngâm như vậy, cũng không biết phải nói thêm lời nào. Dù sao quyết định cũng là do Minh thôi. Nhưng tại sao cô cứ cảm thấy giữa 2 người họ có điều gì đó rất lạ, mà hình như chỉ có họ mới hiểu mà thôi. Hơn nữa, sao Minh cứ phải phủ nhận dứt khoát như vậy, trong khi cô cảm thấy người đó khi nhìn Minh ánh mắt ấy giống như là bị mê hoặc. Hay phải nói là yêu say đắm. Chẳng nhẽ Minh không phát hiện ra sao?
Minh thẫn thờ ngồi trên ghế. Trong tâm trạng lổn ngổn của mình cố gắng tìm được thoát ra. Nhưng trái tim của cô lại 1 lần nữa không nghe lời.
“Đang su
