trước._ Shita vội vàng cáo từ bà Kimê hàng xóm rồi vội vã bỏ đi.
- Ơ…Quái cái cô này, đã bảo ở lại ăn khoai cơ mà, haizz…
.
.
Shita vội vã bước vào nhà, khóa trái cửa lại, lũ quạ đen vẫn không ngừng kéo đến, đậu đầy trên nóc nhà.
Ông ta, con ác quỷ đó thực sự thức dậy rồi. Chuyện này không thể phủ
nhận được, bà tin vào khả năng phán đoán của mình. Một giấc ngủ kéo dài
10 năm, khi thức dậy, ông ta sẽ làm gì đây? Chắc chắn ông ta sẽ không
buông tha cho hai mẹ con bà, đặc biệt là Yume, con bé còn quá nhỏ để
hứng chịu những bất hạnh ấy.
10 năm trước chỉ vì sai lầm ngu ngốc của mình, bà đã đánh mất người
chồng yêu quý, khiến con bé bị mồ côi cha, phải chịu một cú xốc lớn đến
độ mất trí nhớ.
Bây giờ bà không thể để nghịch cảnh này xuất hiện lần nữa, phải đưa
Yume đi trốn ngay lập tức, trước khi con bé bị những vampire thuần chủng kia làm tổn thương. Phải rồi, dù có phải hi sinh cả tính mạng, bà cũng
quyết phải bảo vệ được đứa con gái bé bỏng duy nhất của bà.
Shita nghĩ rồi vội vơ lấy cái vali nhét quần áo vào trong đó, không
còn thời gian để suy nghĩ nữa, bà phải đền Lanci ngay lập tức trước khi
Yume nhìn thấy ông ta, và kí ức đáng sợ của con bé sẽ trở lại, con bé sẽ không thể sống nổi nếu biết cha nó đã chết như thế nào.
- Anh à, ở trên trời có linh thiếng, anh hãy luôn dõi theo và bảo vệ mẹ con em nhé!
Shita khẽ thì thầm, ôm chặt tấm ảnh hai người đã chụp chung vào lòng. Người đàn ông trong bức hình, mỉm cười hồn hậu.
-------------------------------------------------------------
…
Trên hành lang của dãy nhà cấp A, Takeshi hớt hải chạy đến, đứng chắn trước mặt Tooya, hổn hển nói:
- Tooya Hondo, cậu đang định đi đâu vậy?
- Hửm? Từ bao giờ cậu chủ nhà Hayate lại quan tâm đến ta vậy?_ Tooya mỉm cười mỉa mai nhìn người trước mặt.
- Hừ, tôi chẳng rảnh mà đi quan tâm đến cậu, tôi chỉ là đang lo lắng cho Yume mà thôi._ Takeshi cau mày nói.
- Yume?_ Tooya nhíu mày hỏi lại.
- Đúng vậy, tôi đã biết hết bí mật liên quan đến cô ấy rồi.
- Từ đâu cậu biết?
- Tình cờ thôi, nhưng…ông ta, người đã sống mấy nghìn năm ấy có phải đã
thức dậy rồi không? Nói cho tôi biết đi, tôi muốn hiểu rõ sự tình hơn._
Takeshi nhíu mày dò hỏi.
- Hừ, không liên quan đến cậu, đừng xía mũi vào._ Tooya hừ lạnh.
- Sao lại không liên quan đến tôi? Yume đang gặp nguy hiểm tôi muốn bảo
vệ cô ấy, cậu có quyền gì cấm cản?_ Takeshi bực mình nói.
- Người có đủ khả năng bảo vệ Yume chỉ có thể là ta thôi. Cậu hãy yên
phận làm cậu chủ nhà Hayate đi, đừng lo chuyện thiên hạ kẻo bị vạ lây
lúc nào không hay. Người mà cậu muốn đối đầu còn đáng sợ hơn cậu nghĩ
nhiều đấy. Ta nói những lời này cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi, tạm
biệt._ Tooya nói rồi nhanh chóng bỏ đi.
- Nếu người đó đang sợ như vậy thì cậu phải để cho tôi góp sức với chứ,
đồ ích kỉ._ Takeshi giận dữ gào lên ở đằng sau trong khi bóng Tooya đã
mất hút trong hành lang lớp học.
.
.
- Anh Tooya, anh đến rồi sao? Em đã theo lệnh của anh bắt con bé đó về
đây rồi, anh có muốn tự mình xử lí không?_ Một vampire quý tộc kính cẩn
nói với Tooya.
- Không cần đâu, cậu làm tốt lắm.
- Hay anh để em xử lí cho, loại này không cần anh đụng tay đến, chỉ cần xuyên một nhát là xong thôi.
- Đừng vội_ Tooya vội vã đưa tay lên ngăn lại rồi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng nói_ Ta vừa nghĩ ra một cách hay, xem ra cô ta vẫn còn giá trị để lợi
dụng. Cứ giam giữ và trông cô ta thật chặt sẽ có lúc phải dùng đến.
- Vâng, em biết rồi.
- Ừm, vậy làm việc đi. Ta có việc phải đi trước…đã đến lúc đi gặp ông cố rồi.
Tooya nhếch môi rồi thản nhiên bước đi. - Quác…quác…quác
Con quạ xám cất lên những tiếng kêu đầy ma quái rồi xà xuống ngay bên
cạnh Demonzu, hậu duệ đời thứ hai của tộc Hondo cũng là người vừa mới
thức dậy sau giấc ngủ dài triền miên.
Tooya từ ngoài bước vào trong đại sảnh, dáng người thanh tú, cùng
khuôn mặt đẹp pha chút buồn của anh khiến vạn vật xung quanh đều phải
ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Demonzu đang ngồi trên chiếc ghế bành dành cho trưởng tộc, hắn vươn
tay khẽ vuốt ve đầu con quạ xám, mái tóc bạc trắng dài đến đầu gối bay
phất phơ trong gió.
- Hà…cuối cùng thì cậu chủ cao quý của tộc Hondo cũng trở về gặp ta rồi?
- Cháu xin lỗi vì không thể về sớm để chào đón sự trở lại của người, vì
trường học không phải là cái chợ nên không thể tùy tiện ra vào được.
_Tooya nhẹ nhàng nói, đôi môi thoáng nở một nụ cười mỉa mai.
- Vậy sao? Ta hiểu mà, nhưng ta thắc mắc là do trường học không cho phép hay là cháu không muốn về?_ Demonzu nheo mắt nhìn Tooya.
- Haha…xem ra người đang trách tội cháu vì tội chậm trễ, nếu vậy thì cháu xin lỗi, mong người hãy bỏ qua cho.
- Hửm, đừng hiểu lầm, ta không có ý trách cháu, ta gọi cháu về cũng chỉ
vì muốn hỏi cháu một việc mà thôi._ Demonzu khẽ nhấp một ngụm trà từ tốn nói.
- Có việc gì xin người cứ hỏi.
- Cháu…có biết là mình còn có một đứa em họ đang học ở trường Lanci không?
“Quả nhiên ông ta đã biết, xem ra ông ta đang định thăm dò ta đây” Tooya lo lắng nghĩ khuôn mặt đã trở lên xám xịt.
- Sao vậy Tooya? Nói gì đi chứ._ Demon