g con bé._ Bà Shita cũng
gật đầu thừa nhận, đôi mắt của Tooya rất chân thành khi nói đến Yume, bà ko tin tất cả những gì cậu ta thể hiện chỉ là đóng kịch.
- Anh ta còn đặt mật khẩu cho căn phòng bí mật là Yume cơ mà, sao có thể…_ Takumi khẽ nhăn trán, lấp lửng.
- Ko tin tùy các người, đợi khi cô ấy tỉnh, mọi việc sẽ rõ. Nhưng nếu
muốn cô ấy sống thì từ giờ cho đến chết đừng ai nhắc đến Tooya Hondo
nữa.
Kai lạnh lùng nói rồi nhanh chóng đứng dậy, đút tay vào túi quần bỏ ra ngoài. Ở đằng sau, tiếng bà cụ Natsu chợt vang lên lanh lảnh:
- Này nhóc, cậu bị thương mà, phải băng bó đã chứ!
------------------------------------------------------------------------
…
Tôi mở mắt và lập tức cảm thấy đầu đau nhức bởi thứ ánh sáng trắng
chói lọi của buổi sáng. Tôi định gượng người ngồi dậy nhưng ko thể, toàn thân rã rời, cơ thể như muốn đứt lìa.
Đây là đâu? Là thiên đàng ư? Có lẽ tôi đã chết và giờ này tôi đã theo bố, theo anh Takeshi lên thiên đàng? Phải chăng tôi đang nằm trên chiếc giường dành cho những thiên sứ trên trời?
Nhưng nếu đã chết thì tại sao cơ thể lại mệt mỏi, lại nặng nề và vô
dụng như thế này? Ko chỉ cơ thể mà ngay cả con tim vẫn cứ đau, vẫn cứ
hiện hữu một nỗi buồn sâu kín. Tại sao lại thế, chẳng phải khi chết sẽ
hết đau hay sao?
Tôi nghĩ rồi chợt nắm chặt tay nghếch đầu sang một bên để tránh ánh
sáng, khuôn mặt quen thuộc của mẹ đập vào mắt khiến tôi giật mình, chợt
bừng tỉnh cơn mơ.
Sao mẹ tôi lại ở đây nhỉ? Còn cả Takumi và cụ Natsu nữa, tôi ngạc
nhiên nghĩ thầm khi nhìn thấy những người thân của mình đang nằm ngủ dật dờ trên những chiếc ghế xung quanh. Nếu đây là thiên đàng, nếu tôi đã
chết thì tại sao những người thân còn sống của tôi lại ở đây?
Chẳng lẽ…chẳng lẽ tôi vẫn chưa chết. Có lí nào, rõ ràng lúc ấy tôi đã rơi từ tầng ba xuống và còn nghe thấy tiếng nổ nữa kia mà.
Ngạc nhiên với suy nghĩ kì lạ trong lòng, tôi cựa mình gắng sức ngồi
dậy. Thật ko may, tôi đã động phải tay mẹ khiến bà tỉnh giấc.
- Yume, con tỉnh rồi sao?_ Mẹ tôi kêu lên rồi ko kịp để tôi phản ứng, bà đã ôm chầm lấy tôi, nước mắt của bà rơi xuống, nóng hổi.
Cùng lúc ấy, Takumi và cụ Natsu cũng thức giấc, họ ngạc nhiên nhìn mẹ con tôi, rồi vội vã đi đến bên giường, cười nói:
- May quá! Tỉnh rồi.
Vậy là đúng, tôi còn sống, những người thân hiện đang nhìn tôi mỉm
cười rõ tươi là một minh chứng vô cùng rõ rệt. Tôi cũng muốn đáp lại họ
bằng một nụ cười, dù nhẹ, dù héo, cũng muốn gọi tên họ tha thiết nhưng
tôi ko làm được.
Tất cả những gì tôi thể hiện chỉ là một khuôn mặt ko có sắc thái biểu
cảm, một khuôn mặt như bức tượng gỗ. Bởi tôi ko thể cười, ko thể nói khi mà trái tim tôi đang đau như muốn xé ra, còn khóc ư? Tôi đã khóc hết
nước mắt từ đêm hôm qua rồi, còn gì nữa đâu mà khóc, đau khổ, phẫn nộ
cũng đã trải qua, còn gì nữa đâu mà thể hiện?
Khuôn mặt ko cảm xúc của tôi đã khiến nụ cười của ba người dần héo
đi, họ ra sức lắc, ra sức khuyên nhủ, bảo ban nhưng những gì nhận được ở tôi chỉ là một thái độ lặng lẽ như tờ.
- Ông trời ơi, tại sao lại khiến con tôi trở lên như thế này?_ Mẹ tôi
bất chợt kêu lên thống thiết rồi gục hẳn đầu vào vai tôi. Tôi muốn đưa
tay lên vuốt tóc mẹ, lau nước mắt cho bà nhưng những ngón tay ko chịu
nghe lời, chúng chỉ khẽ động dậy dưới lớp chăn dầy một cách cục mịch,
khó coi. Trách ông trời ư? Tôi có thể sao?
--------------------------------------------
…
Đã hai ngày trôi qua mà tôi vẫn cứ ngồi như vậy, lặng câm như một bức
tượng gỗ, ko ăn, ko uống cũng ko nói gì. Ko khí trong nhà vì tôi mà ảm
đạm và buồn đến nao lòng. Tôi biết nhưng tôi ko cách nào biểu cảm được.
Kai ko về nhà, cũng ko vào giường thăm tôi như những người khác, nhưng tôi biết đôi mắt màu tím bạc của hắn vẫn hướng về phía tôi từ bậu cửa
sổ.
Dù vậy tôi vẫn ko dám nhìn vào đôi mắt hắn, bởi tôi sợ nó sẽ làm trái
tim tôi tan nát, tôi đã đủ đau rồi, ko muốn nhìn thêm nỗi đau nào nữa.
Trước mắt tôi lúc này ngoài bóng tối lạnh lẽo ảm đạm và hình ảnh đáng
sợ của đêm hôm ấy ra thì chẳng còn bất cứ thứ gì hiện hữu nữa. Tôi biết
tôi sẽ ko trở lên như vậy, nếu như người ấy ko phải là anh Tooya. Cõ lẽ
bởi vì tôi yêu anh ấy. Tôi đủ lí trí để kịp thừa nhận điều này trước khi chôn vùi nó mãi mãi bằng sự thù hận.
Trước đó, tôi đã từng thao thức bao đêm khi nhớ anh ấy, tôi cố gắng
loại bỏ hình bóng của anh ấy, cố quên anh ấy, và cố ép bản thân mình ko
yêu anh ấy. Tôi cứ liên tục và liên tục bác bỏ thứ tình cảm mới nhen
nhúm trong lòng và trăm ngàn lần tự nhủ với lòng mình rằng:
- Mình và anh Tooya chỉ là anh em họ.
Nhưng đến khi gặp anh ấy tôi mới nhận ra thì ra tình cảm đó ko phải là tình anh em mà là tình yêu. Tôi đã để cho bản thân xa lầy vào những
vòng tay ấm áp, những cử chỉ dịu dàng ngọt ngào của anh ấy để rồi khi
anh ấy quay ngược 180 độ thì tôi lại ko thể chịu đựng được.
Tôi yêu anh ấy, vì yêu nên trong lòng mới đau như vậy. Nhưng làm sao
tôi dám giữ thứ tình cảm mới nhen nhúm ấy trong lòng khi mà nỗi hận đang dần bao chiếm lấy tôi, nuốt chửng tôi khiến tôi căm thù anh ấy. Làm
