m sao?_ Tooya bật cười hỏi bằng giọng giễu cợt.
- Em ko nghĩ anh thích em nhưng em biết anh ko ghét em đến vậy. Anh đang đóng kịch đúng ko?_ Tôi nói như cố vớt vát.
- Đóng kịch? Haha, đúng ta đã đóng kịch nhưng ko phải bây giờ mà là
trước kia. Em họ, em ko biết sao, tất cả những gì ta đã làm cho em từ
trước đến nay tất cả chỉ là diễn kịch mà thôi. Dịu dàng, ân cần, lúc em
gặp nguy thì cứu giúp, lúc em cần thì có mặt. Chắc hẳn những hành động
của ta đã khiến em cảm động lắm nhỉ?_ Tooya nhếch môi nói.
- Tất cả chỉ là giả dối?
- Ko sai. Ta ko có lí do gì để tự hại mình chống đối với ông cố vì một
đứa con gái cả. Ta là người kế thừa của tộc Hondo hùng mạnh, trong đầu
ta ngoài tiền tài, danh lợi ra ko có bất kì một thứ tình cảm nào cả.
- Ko tin, em ko tin…_ Tôi gào lên tuyệt vọng.
- Tooya, cháu quên một chuyện quan trọng đấy._ Demonzu chợt lên tiếng nhắc nhở, giọng nói có chút ngái ngủ.
- Cảm ơn ông đã nhắc, cháu biết phải nói gì._ Đôi mắt Tooya chợt tôi sầm lại, anh khẽ nhíu mày rồi vụt đứng dậy, tay đút túi quần nhìn tôi đầy
khinh bỉ:
- Được rồi, có một chuyện nếu em biết ta tin em sẽ hiểu ta là người thế nào.
-…
- 10 năm trước cái chết của Haku Hana, chắc em còn nhớ chứ?
- Ba…
- Phải rồi, chẳng lẽ em ko bao giờ suy nghĩ xem ai đã khiến ba mình chết sao? Một vampire bị thoái hóa xuống cấp E sẽ trở thành một con quỷ đáng sợ, trừ phi giết nó còn ko nó sẽ ko bao giờ chết. Ông ta đã trở thành
một con quỉ như vậy. Thế thì thứ gì đã kết liễu cuộc đời ông ta?_ Tooya
nheo mắt nói.
- Một viên đạn màu bạc…_ Tôi nắm chặt tay, run rẩy nói, người giết cha tôi, người bắn viên đạn đó, chẳng lẽ…
Tooya nhìn khuôn mặt bàng hoàng của tôi, khẽ nhếch môi nói thẳng:
- Không sai, người bắn viên đạn ấy, người giết Haku chính là ta.
Lời nói nhẹ nhàng là vậy nhưng tôi lại có cảm giác như tiếng sấm đánh
bên tai, mọi vật trước mắt dường như tối sầm lại, tôi thấy đầu mình ong
lên, đau đớn vô cùng. Tôi muốn hét nhưng âm thanh thoát ra khỏi cuống
họng chỉ như một thứ âm thanh vo ve của muỗi:
- Tại sao? Tại sao, tại sao, tại sao? Ba tôi đã làm gì?
- Chẳng tại sao cả, ba em ngáng đường của ông cố, vậy thôi.
- Nên anh đã giết ba tôi? Đúng ko?_ Tôi gào lên rồi bật người dậy, lao thẳng đến chỗ Tooya mà nắm lấy cổ áo anh.
- Ha ha phải thế chứ, đánh đi, mau đến đanh ta đi. Để ta cho em thấy em
hèn nhát, yếu đuối và vô dụng đến mức nào._ Tooya khẽ cười gằn, hất mạnh tay khiến tôi ngã lăn ra sàn.
Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên, hai mắt như đang nảy lừa, lồm cồm bò dậy, tôi vớ một bình sứ vào lao đến bên Tooya:
- YA…
Bằng động tác nhẹ nhàng, Tooya vừa tránh vừa đánh trả khiến tôi tối
tăm mặt mũi, cả người mất hết sức sống, nhưng nỗi đau và nỗi hận thì vẫn ngập tràn trong tim. Tôi cứ lao đến, cứ đánh, cứ đấm, dùng bàn tay cố
gắng cấu xé người tôi đã từng yêu thương.
Đến khi tôi đã mệt lả, cả người thâm tím, chân tay bị cháy đến bỏng
rộp nhưng Tooya thì vẫn ko hề gì, thản nhiên như đang vờn với một con
chó nhỏ đáng thương. Ý nghĩ này khiến tôi ức đến muốn khóc.
- Tooya, sắp sáng rồi, kết thúc trò chơi đi._ Một tiếng ngáp dài vang
lên khiến Tooya chợt bừng tỉnh, ánh mắt anh hơi dao động nhưng rồi cũng
gật đầu chắc nịch:
- Vậy được, người chuẩn bị thu xác con bé nhé!
Nói đoạn, anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tôi, kéo khuôn mặt tôi kề sát mặt
anh, hơi thở dịu nhẹ thoảng mùi hương hoa hồng phả vào mặt tôi, ấm nóng. Tôi cảm thấy mặt mình ươn ướt, là nước mặt của tôi hay của anh? Thật
nực cười, làm sao anh có thể khóc đc chứ, có lẽ tôi bị hoang tưởng, có
lẽ đó chỉ là nước mắt của tôi mà thôi.
Tôi nghĩ rồi khẽ nhắm mắt hổn hển nói:
- Giết đi, giết tôi đi.
- Ngay bây giờ đây, sẽ nhanh thôi, con chíp này có lực sát thương cực
lớn, nó sẽ làm thân xác em nổ tanh bành, ra đi thanh thản nhé!
Tooya nói rồi gắn lên áo tôi một con chíp nhỏ, sau đó anh đẩy tôi ra
phía cửa sổ, để cả người tôi rơi tự do từ tầng ba xuống, đến phút cuối,
bàn tay anh còn nấn ná trên tóc từ, mắt tôi như nuối tiếc như đau xót.
Bàn tay tôi trượt nhẹ trên áo anh rồi cả người rơi xuống ko trọng
lượng, đôi mắt tôi vẫn mở lớn nhìn anh ấy, giết ba tôi, giờ lại giết tôi sao khuôn mặt anh lại có biểu cảm đau xót thế kia?
Đáp lại ánh mắt trách móc của tôi, anh ko nói gì chỉ lặng lặng thả
xuống một chiếc vòng rất đẹp, như có phép màu kì diệu, chiếc vòng lao
xuống tròng đúng cổ tôi, chiếc vòng của quá khứ đẹp như mơ, của một tình yêu lúc trẻ con.
- Trả cho em những gì thuộc về quá khứ.
Dù anh nói nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ, khóe miệng tôi khẽ hiện ra một nụ cười, phải, hết rồi, hết thật rồi…
… Khoảnh khắc rơi từ
trên tầng ba xuống, tôi cảm thấy toàn thân đau đớn, hơn hết thảy mọi thứ là một trái tim tổn thương, đang đau đớn vì bị phản bội.
Tôi cũng đã từng bị Mika phản bội, chà đạp lên lòng tin của tôi hết
lần này đến lần khác. Buồn đấy, đau đấy nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy
đau đớn như lúc này. Có lẽ vì yêu nên mới đau, vì tôi yêu anh ấy, như
một cô gái yêu một chàng trai…
-------------------------------------------------------------
