không thật vui vẻ nói hoan nghênh chứ? Chỉ là, Tiểu Mạt cũng thản nhiên thương lượng cùng anh như vậy, tất nhiên anh cũng không thể có vẻ hẹp hòi được, mặc dù anh đã quên cái người tên là Hướng Dương trông như thế nào rồi, chỉ nhớ, người đàn ông này, đã làm cho anh rất khó chịu.
"Chính là tháng trước, trưởng lớp nói chủ bút của công ty anh ấy đã từ chức, anh ấy không tìm được người thích hợp, liền nghĩ đến em." Cô học lịch sử, nhưng lúc học đại học cũng cùng mấy bạn học làm tạp chí, quyển tạp chí kia hôm nay vẫn còn đang phát hành ở trường học cũ, Hướng Dương là chủ bút, mà Phó Chủ Biên, chính là cô.
"Chuyện này em tự mình quyết định đi." Tất Tử Thần cúi đầu hôn mi tâm của cô một cái, mặc dù Hướng Dương làm anh khó chịu, nhưng mà phản ứng của Tiểu Mạt làm cho anh mừng rỡ, cô đã bắt đầu suy tính đổi công tác rồi, đổi đến nơi này, bên cạnh anh.
"Em cũng còn chưa nghĩ ra, cho nên chỉ nói với anh ấy là sẽ xem xét suy tính thôi." Dù sao mấy năm nay đều dạy ở trong trường, cô và mấy người Tiểu Hàm, Tư Tư đã có tình chiến hữu cách mạng sâu sắc, nói từ chức một cái, cô cũng có chút không bỏ được, còn nữa, dù là muốn từ chức, cũng nhất định là muốn dẫn hết lớp mười hai lần này, chợt nghỉ việc, ảnh hưởng đối với học sinh không thể nói là không lớn.
"Em cứ từ từ mà suy nghĩ, chờ nghĩ xong nói với anh một tiếng là được rồi, em quyết định ra sao anh đều ủng hộ em." Vừa cúi đầu, là có thể thấy màu hồng mập mờ dưới cổ áo rộng mở của cô, lo lắng do Hướng Dương mang tới cũng tiêu tán trong nháy mắt, thì có quan hệ gì đâu, Tiểu Mạt nói đến người bạn trai đầu tiên này, đáy mắt không có một chút gợn sóng, suy nghĩ bây giờ của cô chỉ là chuyện liên quan đến tương lai của bọn họ mà thôi.
"Được rồi vợ đại nhân, chuyện này em từ từ suy nghĩ. Bây giờ ăn điểm tâm có được hay không?" Nắm cả hông của cô, Tất Tử Thần đỡ cô vào phòng khách ngồi, mặc áo khoác ngoài quân phục, eo cũng chỉ có một nắm tay, nhìn dáng dấp này, nên bảo mẹ bồi bổ cho Tiểu Mạt thôi, con gái chỉ cần không phải quá béo là được.
"Là cháo trứng muối à?" Diệp Dĩ Mạt chỉ một ngửi thấy mùi vị liền biết kiệt tác sáng sớm của anh, cháo trứng muối mềm dẻo mà thơm ngào ngạt, vẫn luôn một trong những món ăn yêu thích của cô.
"Ừm, để bên trong bình giữ nhiệt, chắc không có lạnh đi." Tất Tử Thần vừa trả lời, vừa múc cháo vào trong bát, quả nhiên như anh dự liệu, giữ ấm hai giờ vẫn còn ấm. Khói trắng tỏa ra kèm theo mùi thơm mê người, làm cho Diệp Dĩ Mạt không nhịn được nuốt nước miếng.
"Tử Thần, anh mua cháo trứng muối ở đâu vậy, xem ra nhìn rất ngon ~" vừa nhìn thấy ăn, dưới tình huống bình thường, Diệp Dĩ Mạt xác định không thấy cái gì nữa, theo lời Tất Tử Thần nói thì, nếu mà chọc cô nhóc này tức giận, chỉ có hai con đường dễ đi, một cái là mua cho cô một đống đồ ăn ngon, còn có một cái, chính là để cho cô cắn đủ. Dưới tình huống bình thường, nhóc con này mềm lòng mạnh miệng, hạ không được quyết tâm cắn người, cho nên, biện pháp tốt nhất là mua đồ ăn ngon cho cô.
" Dưới lầu có bán, sau này em muốn ăn, anh lái xe tới mua cho em."
Phồng má, Diệp Dĩ Mạt lại bắt đầu đung đưa không chừng: "Thật ra thì em cảm thấy được nơi này không tồi, hoàn cảnh mặc dù không có mới và tốt như chung cư nhưng giống như cũng rất dễ dàng. . . . . ." Nhất là dưới lầu còn có món cháo trứng muối ăn ngon như vậy, bọn họ sao lại chi nhiều tiền như vậy mua căn nhà đó chứ! Mặc dù chỉ là giá vốn. . . . . . Nhưng mà cô giáo Diệp cũng rất đau lòng, đó là cái nhà đắt chết, doanh trưởng Tất nhà bọn họ để dành bao nhiêu năm mới trả đủ giá vốn.
Tất Tử Thần cười xoa xoa tóc của cô: "Được rồi, nơi đó giao thông dễ dàng, cách nội thành cũng gần, về sau em có phải ra khỏi cửa cũng tương đối dễ dàng, ra cửa chính là xe điện ngầm." Tất Tử Thần đã sớm nghĩ xong, nếu như Tiểu Mạt muốn đi làm, nhất định là phải vào trong nội thành, nếu như mà ở đây, thứ nhất chung cư cũ giao thông cũng không thuận tiện, thứ hai, cô cũng sẽ có không gian riêng của mình, như thế, đối với cô mà nói cũng là chuyện tốt, dù sao vị trí con dâu của quân trưởng Tất, không phải ai cũng sẽ không để ý như cô. Có chút phiền phức, anh không muốn để Tiểu Mạt biết, cô chỉ cần làm Tiểu Mạt của anh thật vui vẻ là được. "Tử thần, chặt nhỏ con gà này hộ em." Diệp Dĩ Mạt gọi người đang xem ti vi bên ngoài phòng khách. Khó có được thời gian hai người ở chung một chỗ, cô không muốn lãng phí thời gian chung đụng, nên muốn buổi trưa mình làm một bữa cơm. Hai người đung đưa cùng nhau đi chợ rau lân cận mua thức ăn, về đến nhà liền bắt đầu nấu nướng.
Đều nói phòng bếp là thiên hạ của phụ nữ, nhưng Diệp Dĩ Mạt có chút xấu hổ, cô chỉ biết làm mấy món ăn gia đình rất đơn giản, không giống như rất nhiều người vợ khác, làm một bàn món ngon phong phú lại đẹp mắt, làm cho chồng thèm thuồng không dứt.
"Yes Sir." Tất Tử Thần ném xuống hộp điều khiển ti vi, vui mừng mà đi vào phòng bếp trợ giúp vợ đại nhân , vợ muốn giết gà, hắn tuyệt không trái lời. Vợ chỉ đánh đâu liền đánh chỗ đấy, đây một trong những nguyên tắc căn bản của người đàn ông tốt thời đại mới.