Old school Swatch Watches
Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325852

Bình chọn: 10.00/10/585 lượt.

ướng đến chỗ cô nâng lên nụ cười thản nhiên: "Tiểu Mạt, đến này bên đến đây đi ~"

Vốn là hai lớp trưởng ngồi ở bên cạnh trại phó sớm đã có ánh mắt ôm phần cơm lặng lẽ đến một bên trong góc vẽ vòng vòng đi, liên trưởng Mã nói rồi, quấy rầy trại phó nói yêu thương, tháng sau lượng huấn luyện liền lật gấp năm lần a gấp năm lần!

Diệp Dĩ Mạt đầu tiên là lắc đầu một cái, một đám huấn luyện viên bọn họ ngồi ở chỗ đó, cô đi sang ngồi tính là gì. Nhưng mà, thấy mấy người Phó Kiệt cũng liên tục muốn mời, anh cũng mỉm cười gật đầu, lúc này mới mỉm cười ngồi xuống chỗ bàn bọn họ. “Người đàn ông anh tuấn mặc đồ trắng, mặt mày đều là nụ cười nhu hòa thanh nhã, ánh mắt nhắm thẳng vào nơi, chính là cô gái che miệng cười đến dịu dàng này.”

"Được rồi chị dâu, hôm nay em nhớ lời của chị, đến lúc đó cùng doanh trưởng Tất chúng em kết hôn, nhất định phải tới bộ đội làm tiệc rượu đấy ~" Mã Kiêu vui mừng mà cười, thấy doanh trưởng Tất nhìn anh ánh mắt tán thưởng, cái đuôi chó con kia đắc chí liền sáng rõ hơn.

"Được." Diệp Dĩ Mạt mím môi mỉm cười, mặc dù nói không biết lúc nào sẽ gả cho anh, nhưng là kết quả giống như hợp thành một, đó chính là cô đã đem mình định vị là vợ tương lai của anh.

Anh mở miệng một tiếng vị hôn thê, từ ban đầu cô là không biết thích ứng như thế nào đến bây giờ thản nhiên đối mặt, chỉ dùng thời gian mấy ngày.

"Được rồi, buổi chiều còn có huấn luyện, các cậu ăn xong thì nhanh chóng tranh thủ chút thời gian đi nghỉ ngơi đi ~" Tất Tử Thần cười đối với mọi người phất tay, vẫn không quên đối với mọi người thoáng làm ra ánh nhìn lạnh lùng, ý tứ bên trong tất cả mọi người hiểu, quấy rầy thời gian anh và cô dâu ở cùng nhau, lượng huấn luyện tháng sau tăng gấp mười lần!

Ăn xong cơm trưa, Tất Tử Thần cũng không vội đi bãi tập, bởi vì nguyên nhân thời tiết, buổi chiều huấn luyện vốn là bắt đầu sau ba giờ, mà anh, thay vì nói là tới thi hành nhiệm vụ, chẳng bằng nói là lãnh đạo nhân từ, thả thời gian nghỉ dài hạn, để cho anh tranh thủ thời gian giải quyết chuyện lớn cả đời.

"đi thôi, đi vào trong ký túc xá của anh ngồi một chút."

.

Lần nữa đi tới dưới lầu ký túc xá huấn luyện viên, dì quản lý ký túc xá hướng về phía Diệp Dĩ Mạt cười đến cực kỳ hiền lành, quân tẩu ai, không dễ dàng. cô gái này là thừa dịp ngày nghỉ đến thăm chồng? Chậc chậc, cô gái tốt ~

Diệp Dĩ Mạt ngượng ngùng cười cười với dì Triều, tới đi không nhìn thấy địa phương, vẫn là nhịn không được liếc Tất Tử Thần một cái, người này, huyên náo tất cả mọi người đều biết chuyện của bọn họ mới tính đúng không?

Vào phòng, Tất Tử Thần lấy mũ lính xuống, lộ ra tóc ngắn sạch sẽ lưu loát, vành nón đội lên trên đầu, còn để lại dấu vết mờ mờ.

"Uống nước." Diệp Dĩ Mạt cũng không xem mình làm khách, cắm đầu cắm cổ đổ nước, đưa cho anh. Bởi vì tình huống thời tiết Nam Kinh đặc biệt, cho nên thời gian quân huấn chủ yếu đều là buổi sáng, chính giữa trưa, còn có thể nghỉ ngơi một chút.

"Anh không khát, em uống đi."

Diệp Dĩ Mạt nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng phồng miệng, liền bưng lên uống."Tử Thần, chắc khoảng chưa tới hai ngày nữa em sẽ về, ra ngoài cũng lâu rồi." Vừa nói chuyện, Diệp Dĩ Mạt không khỏi giương mắt xem ánh mắt của anh, nói thật, hôm nay lúc cô nghĩ chuyện này cũng cảm thấy có chút khó nói thành lời, thời gian hai người chân chính đi chung với nhau vốn là không nhiều, cộng thêm mỗi ngày anh lại có chính sự muốn làm, trừ ăn cơm ra và buổi tối có thể thấy mặt, thời gian còn lại đều là một mình cô đi dạo. Dĩ nhiên, cái này không phải nguyên nhân chủ yếu, bởi vì nửa năm sau cô dạy chính là lớp mười hai, mà học sinh lớp mười hai đều muốn học thêm trước thời gian tựu trường, cô cũng phải trở về chuẩn bị tựu trường.

Nghe lời của cô..., Tất Tử Thần không nói một lời, chỉ là an tĩnh nhìn cô, màu sắc trong tròng mắt nhìn như bình tĩnh, lại làm cho Diệp Dĩ Mạt khó chịu không lý do.

đi tới, nắm ở hông của anh, vùi đầu đến trên bả vai của anh, âm thanh Diệp Dĩ Mạt có chút buồn bực, không hề như thường ngày nhẹ nhàng linh động: "Em về nhà cũng sẽ nhớ nghĩ tới anh, anh cũng đừng quên em. . . . . ." Anh không về nhà được, vậy thì để cô đến thăm anh. Dù sao ngày nghỉ của cô cũng nhiều, chờ vừa nghĩ liền chạy thẳng tới Nam Kinh là được.

"Được. Tính toán khi nào thì đi?" Tất Tử Thần ở lúc cô nhìn không thấy thở sâu thở ra một hơi, những ngày đi chung với nhau luôn là trôi qua nhanh như vậy, gần đây những ngày này quá khoái hoạt, thế nhưng không có nhận thấy được cô đã tới nơi này hơn mười ngày rồi.

"Đại khái chưa tới hai ngày nữa." Diệp Dĩ Mạt nhẹ giọng lên tiếng, cẩn thận nghe, ước chừng còn có thể nghe ra âm thanh buồn bực trong giọng nói của cô. cô cũng không bỏ được, không giống những cặp đôi khác, chán ngán ở chung một chỗ, đối với bọn họ mà nói, là không thể nào. Thời gian chung đụng không nhiều lắm, cũng làm cho cô càng thêm biết quý trọng, được anh cưng chiều, anh lần nữa bao dung, tất cả cô đều nhìn ở trong mắt. cô đã đem thời gian về nhà lần lữa đẩy về sau, chỉ là không muốn cùng anh tách ra mà thôi.

" Ngày mai anh không xin nghỉ để đi cùng em được. .