o. "Có thích khách! Người đâu ……... ... bắt thích khách ………"
Thích khách? Mộ Dung Tử cảm thấy kinh hãi, người nào lại lựa chọn ngày đại hỉ, xông vào Thiết kiếm sơn trang muốn giết người?
Nàng đi ra ngoài phòng, vừa lúc nha hoàn vội vàng chạy từ ngoài vào trong,
miệng đang la hét. "Không tốt, không tốt! Mộ Dung cô nương, có một nam
nhân xông tới, tự xưng là chồng của cô nương, hướng Trang chủ đòi người, đang ở trước sảnh đại náo nha".
Mộ Dung Tử cảm thấy cả kinh, tự xưng chồng của nàng, sẽ không phải là….!
"Hình dáng hắn trông thế nào?"
"Nô tỳ không nhìn thấy rõ, chỉ biết là người nọ rất lợi hại, giống con khỉ
trên mái ngói nhảy tới nhảy lui, tất cả mọi người bắt không được hắn,
Trang chủ rất tức giận, bởi vì khách khứa đã đến rồi".
Mộ Dung Tử bỏ lại nha hoàn, quyết định chính mình đi xem chuyện gì xãy ra, làm cho nha hoàn sợ tới mức ở phía sau liên tục kêu to ngăn cản, nhưng người
của nàng đã chạy nhanh ra phía trước sảnh.
Nhận lời mời của Bạch
trang chủ, hôm nay tân khách đã đến đông đủ, giờ lành còn chưa tới, Bạch Thiệu Đông và Bạch lão phu nhân tự mình chiêu đãi đám khách quý đến
tham gia ngày đại hỉ, nào ngờ, vào thời khắc quan trọng lại có người đến làm loạn, đứng trên mái ngói lớn tiếng ồn ào, nói tân nương tử là vợ
của hắn, hắn là đến tìm người. Lời nói quá thái gây tổn hại tân nương tử như vậy, làm cho Bạch Thiệu Đông mười phần tức giận, còn khiến cho hắn ở trước mặt tân khách mất hết mặt mũi nên hạ lệnh cho tất cả thủ hạ, bắt
lấy đối phương.
Mộ Dung Tử vội vàng đuổi tới phía trước, ngẩng
đầu lên nhìn, quả nhiên nhìn thấy trên mái ngói của Thiết kiếm sơn
trang, bọn thủ hạ đao kiếm tấn công một nam tử, đúng như nàng dự đoán,
đại náo Thiết kiếm sơn trang là Trộm Sói.
"Dừng tay!"
Lúc
nàng lớn tiếng ra lệnh, bọn thủ hạ vốn đang khẩn cấp bắt lấy đối phương, toàn bộ dừng lại, Trộm Sói cũng sửng sốt, con ngươi bén nhọn khi nhìn
thấy trong đám người có một chiếc khăn lụa mỏng màu đỏ phủ trên đầu
nương tử được kéo xuống, trong nháy mắt liền mất đi sát khí. Hắn rốt cục tìm được rồi nàng, nàng mặc y phục tân nương tử xinh đẹp vô song, càng
làm hắn trong lòng nóng lên.
"Ngươi tới làm gì?" Nàng lạnh giọng hỏi.
"Ta tới tìm nữ nhân của ta".
"Muốn tìm nữ nhân, đi thanh lâu, kỹ viện mà tìm, ở đây không có người ngươi muốn!"
Nhìn khuôn mặt phẫn nộ, vẫn vô cùng xinh đẹp, làm hắn trái tim rung động.
Quả nhiên nàng hiểu lầm, nhưng lại ăn quá nhiều giấm chua.
"Tử nhi, theo ta về đi".
"Ta với ngươi đã không còn liên quan gì, mời trở về đi".
"Ta nói rồi, ngươi là nữ nhân của ta".
"Câm miệng! Còn dây dưa không ngớt như vậy, cẩn thận ta sẽ không khách khí
với ngươi!" Nàng hạ quyết tâm, đối mặt hắn, ánh mắt đẹp lạnh hơn trời
đông giá rét, đã ân đoạn nghĩa tuyệt, nói thẳng cho hắn biết, nếu hắn
dám làm càn nữa, cũng đừng trách nàng không nể tình.
Bạch Thiệu Đông đi đến bên cạnh nàng, vòng tay ôm vai của nàng, công khai biểu hiện chiếm giữ.
"Đừng để ý đến hắn, ta đưa ngươi trở về phòng, sẽ có người đến xử lý tên vô
lễ này". Bạch Thiệu Đông ôn nhu nói nhỏ, ôm cô vợ chưa cưới, an ủi nàng
vài câu, nàng nhẹ nhàng gật đầu, để tùy ý Bạch Thiệu Đông ôm, xoay người sẽ trở về phòng.
Mắt Trộm Sói nhìn tình cảnh này, không khỏi nổi trận lôi đình, sắc mặt cũng chuyển thành âm trầm. Tốt lắm, buộc hắn ra
chiêu hèn hạ phải không?
Bình thường nếu không đến lúc thật cần
thiết, hắn không dễ dàng đem bảo vật trong hòm lấy ra dùng, nhưng bị bất đắc dĩ thì hắn cũng chỉ tân dụng thật tốt.
"Ngươi đã quên chúng
ta đã đính ước chung thân với nhau, muốn không nhận phải không?" Hắn
dùng rõ ràng lớn tiếng nói, buộc nàng dừng bước, xoay người lại giận dữ
trừng hắn.
"Ta khi nào đính ước chung thân với ngươi? Ít nói hươu nói vượn!"
"Như thế nào không có? Chúng ta chẳng những đính ước chung thân với nhau,
còn trao đổi vật định tình! Ta tặng ngươi một thanh đoản đao màu đen
dùng làm vật hộ thân, ngươi đã quên?"
Sắc mặt nàng cứng đờ, liếc nhìn Bạch Thiệu Đông một cái, thấy sắc mặt hắn khác thường, bởi vì Bạch
Thiệu Đông có nhìn thấy trên người nàng mang theo một thanh đoản đao màu đen.
Nàng tức giận đến đỏ mặt tía tai. "Ngươi lại nói lung tung, cẩn thận ta cắt đầu lưỡi của ngươi!" Nam nhân này thật đáng giận, rốt
cuộc, kiếp trước hai người có ân oán gì mà ngay ngày đại hôn của nàng,
còn muốn buộc nàng đau khổ như thế?
Trộm Sói ngẩng đầu ưỡn ngực,
mặt không đỏ, không thở gấp, tiếng nói vang dội, truyền khắp vào tai mỗi người khách tại hiện trường.
"Ta có vật chứng, nhìn đi, đây là
vật định tình của ngươi cho ta!" Nói xong, từ trong áo lấy ra một khối
vải, rực rỡ cầm trên tay, để cho mọi người nhìn kỹ càng.
Nhìn các tân khách bắt đầu bàn bạc, có người nói: "Là chiếc khăn thêu của nữ nhân".
"Không đúng, thoạt nhìn không giống nha".
"Cái gì khăn thêu, thấy rõ ràng, đó là chiếc quần lót của nữ nhân . .. Ai nha, là quần lót?"
Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, mọi người không nhìn lầm, cái kia thật là một quần lót của nữ nhân, ánh mắt của mọi người, không hẹn mà cùng
nhìn lại tân nương tử.
Mộ Dun