việc cho ngươi". Đại đao trên tay Trộm Sói ném xuống đất, từ vạt áo lấy ra một phong thơ, hắn lớn
tiếng nói: "Ta dùng thứ này trao đổi Tử nhi với ngươi".
Tuần phủ đại nhân cau mày suy nghĩ."Vậy là cái gì?"
"Ta tin đại nhân đối với phong thư này rất có hứng thú, Hoắc Thất người này, đại nhân hẳn là nghe qua đi?"
Nghe tới tên của Hoắc Thất, trong con ngươi Hạng Thiếu Hoài thoáng chốc như
bó đuốc bùng cháy. Hoắc Thất là tên buôn muối lậu lớn nhất vùng duyên
hải ở Giang Nam, hắn cảm thấy thất kinh, không ngờ Trộm Sói biết Hoắc
Thất này.
Trộm Sói vừa nhìn thấy vẻ mặt hắn, liền biết đặt cược đã thắng, khóe môi cong lên, có một chút tà khí.
Tuần phủ đại nhân nhìn một tên thủ hạ ý bảo, một gã quan sai tiến lên, tiếp
nhận phong thư trong tay Trộm Sói, sau đó giao cho Vinh Ứng, Vinh Ứng
lại cung kính trình cho đại nhân. Hạng Thiếu Hoài mở lá thư, sau khi
nhìn đến nội dung lá thư, từ trước đến nay gương mặt trầm lãnh rất khó
phát hiện được thần sắc kinh ngạc, nhưng lại lần nữa trừng mắt nhìn Trộm Sói.
"Ngươi có manh mối?"
"Ta không chỉ có manh mối, còn
có bằng chứng vững chắc, hắn buôn lậu như thế nào, đi đường bộ thế nào,
cấu kết với ai, ta đều tra ra rất rõ ràng".
Vì điều tra chuyện
của Hoắc Thất, hắn đã phải âm thầm bố cục từ lâu, bởi vì buôn lậu muối
tư quá mức càn rỡ, lần đến các tỉnh, hơn nữa thế lực quá mức khổng lồ,
thậm chí tự mình có quân đội, người ngựa, ngay cả triều đình cũng hạ
lệnh tiêu diệt thế lực khổng lồ buôn lậu muối tư.
Từ ngay từ đầu, Trộm Sói biết Hạng Thiếu Hoài vẫn trăm phương ngàn kế muốn bắt lão đại
phía sau màn buôn lậu muối tư, bởi vậy hắn âm thầm điều tra lâu dài,
trong mắt người khác, nghĩ hắn chỉ ham mê rượu chè, bài bạc, lại lưu
luyến thanh lâu, trên thực tế, là hắn tìm hiểu tin tức.
Tốt, một con sói thông minh hơn người!
Hạng Thiếu Hoài không khỏi thầm giật mình, hơn nữa bừng tỉnh đại ngộ, vốn là Trộm Sói đã sớm có kế hoạch, dùng này văn kiện đến trao đổi Tử nhi,
ngoài mặt thoạt nhìn cả ngày không có việc gì, lười nhác không kềm chế
được, kỳ thật đã sớm âm thầm bố cục, đến lúc quan trọng, mới lấy ra lợi
thế cùng hắn quyết đấu. Mà chết tiệt, lợi thế này gãi đúng chỗ ngứa,
hoàn toàn chính xác tính khí của Hạng Thiếu Hoài hắn, đúng là một giao
dịch không thua lỗ.
Trộm Sói ung dung
vòng tay ngang trước ngực, không sợ Hạng Thiếu Hoài không động lòng, bởi vì hắn rất hiểu trong lòng Hạng Thiếu Hoài muốn bắt được Hoắc Thất biết bao nhiêu, muốn tiêu diệt thế lực làm cho triều đình đứng ngồi không
yên.
Hạng Thiếu Hoài đem lá thư chậm rãi nắm trong tay, bên trong ngoại trừ đề cập đến tên Hoắc Thất và những người trọng yếu bên ngoài,
mặt khác còn có bốn từ mấu chốt ……. “Thiết kiếm sơn trang”.
Hắn
đã sớm hoài nghi, trang chủ Bạch Thiệu Đông của Thiết kiếm sơn trang và
Hoắc Thất âm thầm cấu kết, đáng tiếc tra xét nhiều năm như vậy nhưng
trước sau vẫn không tra ra được cái đuôi hồ ly Thiết kiếm sơn trang,
Trộm Sói lại nắm giữ chứng cớ, bảo hắn không vừa yêu vừa hận con sói này sao được, giỏi thật!
"Như thế nào? Đại nhân muốn một đao giết
con sói ta đây cho hết giận? hay trao đổi điều kiện với ta, vụ làm ăn
này chắc chắn không thể thua lỗ?"
Hạng Thiếu Hoài trong lòng biết rõ Trộm Sói nói đúng, chỉ cần ra lệnh một câu là có thể chế phục được
con sói này, nhưng mục đích của hắn lúc này không phải như vậy, hắn muốn cái đầu của Hoắc Thất và vạch trần chiếc mặt nạ của Bạch Thiệu Đông
trong nhiều năm qua. "Ngươi muốn điều kiện gì?"
"Ta chỉ muốn Tử nhi".
"Không thành vấn đề".
"Không, ngươi không hiểu ý của ta, ta muốn nàng nguyên vẹn, nói cách khác, sau
này nàng không còn nghe theo lệnh của ngươi, cũng không còn là thuộc hạ
của ngươi mà hoàn toàn thuộc về ta, ngươi không thể ra lệnh cho nàng".
Hạng Thiếu Hoài nhíu mày, lạnh lùng liếc ánh hắn một cái. Khá lắm, con sói
này thật giảo hoạt, muốn một lần vất vả, suốt đời nhàn nhã, chặt đứt nổi lo về sau phải không?
Mắt nhìn xuống lá thư trong tay, suy tính thiệt hơn, Hạng Thiếu Hoài biết phải tiếp nhận điều kiện của hắn.
"Tốt, bản quan đồng ý với ngươi".
Trong lòng Trộm Sói mừng thầm, hắn biết Hạng Thiếu Hoài lắm mưu nhiều kế,
không phải là kẻ dễ bắt nạt, nhưng là vị quan ngay thẳng, nói lời giữ
lấy lời, huống chi lại ở trước mặt nhiều người như vậy đáp ứng hắn, chỉ
cần chặt đứt quan hệ chủ tớ giữa Tử nhi và Hạng Thiếu Hoài thì sự tình
sẽ tốt thôi.
Hắn từ trong áo lấy ra một quyển sổ, lớn tiếng nói:
"Đây là sổ sách Thiết kiếm sơn trang, còn có toàn bộ đường dây liên lạc
của bọn họ, địa điểm, ám hiệu để che dấu tai mắt người, cửa hiệu, tên
người, tất cả đều ở trên".
Nhìn quan sai tiếp nhận tập quyển sổ
trên tay hắn, sau đó giao lại cho đại nhân, Trộm Sói mới nói: "Hiện tại
nói cho ta biết, Tử nhi ở nơi nào?" Tuy rằng ngoài mặt hắn rất bình tĩnh nhưng trong lòng gấp gáp muốn nữ nhân của hắn quay trở về, không có tin tức của Tử nhi, làm cho lòng hắn lo lắng không thôi.
Cầm quyển
sổ và bản danh sách trong tay, Tuần phủ đại nhân giao cho Ôn sư gia, sư
gia lật xem, sau đó nhìn đại nhân gật gật đ