Trộm Sói

Trộm Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322780

Bình chọn: 9.5.00/10/278 lượt.

Nguyệt đã không còn thấy bóng dáng của Trộm

Sói.

"Ai nha, nhanh như vậy bỏ chạy, không thấy bóng người rồi?"

Minh Nguyệt che miệng cười khẽ, không thể tưởng được trên đời này, còn có

người có thể làm cho Trộm Sói khẩn trương, nàng đoán, đại khái một thời

gian Trộm Sói sẽ không đến nàng tìm hiểu tin tức. Ai, thiếu một người có thể tiêu khiển, thực nhàm chán.

Sau khi vội vàng chạy khỏi

Nguyệt Hoa phường, Trộm Sói vội vàng đi tìm Tử nhi, hắn biết tử nhi hiểu lầm hắn, hắn và hoa khôi Minh Nguyệt của Nguyệt Hoa phường, cũng không

phải loại quan hệ này.

Hắn phải đi nói cho nàng biết, hắn sở dĩ

đến Nguyệt Hoa phường, kỳ thật có mục đích khác. Vừa nghĩ tới người đẹp

có thể hiểu lầm, hắn liền nhanh chân hơn, nghĩ rằng chỉ cần nói cho nàng biết sự thật sẽ không có chuyện gì nữa, nhưng hắn lại chưa biết được,

lúc này Mộ Dung Tử sớm giục ngựa ra khỏi thành, lên đường đi Thiết kiếm sơn trang. Một gã nha sai, vội

vội, vàng vàng chạy đến Hạng phủ lý, thần sắc kích động, dường như trời

sụp, một đường từ trước viện chạy vào phía sau viện, ngoài miệng không

ngừng hô."Không xong ! Không xong ! Đại nhân không xong !"

Hạng

Thiếu Hoài đang ở trong thư phòng đọc sách sử, đối với tiếng hô to từ xa đến gần vẫn bất động như núi, vẻ mặt bình tĩnh, không thấy một tia lay

động, cho đến khi gã nha sai thở hổn hển chạy vào trong cửa, quỳ trên

mặt đất.

"Đại nhân, không tốt, trộm, trộm, trộm, trộm, trộm,..” trộm nửa ngày, còn trộm không ra làm sao.

"Có chuyện gì từ từ nói, từng chữ, từng chữ một". So với người bị sợ hãi,

hoảng hốt, Hạng Thiếu Hoài trước sau vẫn vững vàng, ngay cả mày cũng

chưa nhíu chút nào.

Gã nha sai thật vất vả thở ra, đem câu nói không hoàn chỉnh lớn tiếng nói ra.

"Trộm Sói đánh tới rồi!"

"A?" Hạng Thiếu Hoài chẳng những không lộ vẻ kinh ngạc, còn nâng ly trà trên bàn uống một ngụm, dường như rất nhàn nhã, thoải mái, tin tức gã nha

sai báo cáo cho hắn là việc nhỏ bình thường, không đáng ngạc nhiên.

"Đại nhân ………" Gã nha sai muốn khóc lên, hết lần này đến lần khác, đại nhân vẻ mặt không lo lắng nhưng hắn vội muốn chết.

Hạng Thiếu Hoài khép lại cuốn sách, đứng lên."Hừ, bất quá chỉ là con sói bị

gặp đưòng cùng cắn bậy thôi, chờ bản quan đi nhìn xem hắn có bao nhiêu

năng lực". Hạng Thiếu Hoài vén áo bước ra cửa, hai tay chấp sau lưng,

bước đi vững vàng, không chút hoang mang đi đến phía trước viện.

Phía trước, trên quảng trường, hộ vệ và đám quan sai xông tới bao vây xung

quanh Trộm Sói, lúc này Vinh Ứng đại nhân đang đánh nhau với Trộm Sói,

hai người hừng hực khí thế, ngang tài ngang sức, đao kiếm khua vang, xa

xa truyền tới tai Hạng Thiếu Hoài.

Thấy đại nhân đến, trên mặt Ôn sư gia nở nụ cười, chắp tay vái chào."Đại nhân".

Con ngươi lạnh lùng liếc nhìn Ôn sư gia đang hé ra khuôn mặt tươi cười

nghênh đón, Trộm Sói đánh vào phủ, sư gia đã sớm nhắc nhở qua, Hạng

Thiếu Hoài tuy rằng không cam lòng nhưng không thể không bội phục liệu

sự như thần của hắn.

Hắn nhìn bóng người phía trước đánh nhau

kịch liệt, môi mỏng nhếch lên một tiếng hừ lạnh. "Tên này to gan, lớn

mật, thật sự dám đánh vào phủ".

Ôn sư gia cười nói: "Không cần

gấp, không cần gấp, theo ngu kiến của hạ quan, tên Trộm sói này tuy rằng hung hăng, nhưng còn chưa tới mức nổi điên, đại nhân yên tâm".

"Mang đao đánh vào phủ đệ bản quan, là tội chém đầu, ngay cả mệnh đều không cần, còn không tính nổi điên?"

"Mục đích của Trộm Sói, chỉ là muốn gặp đại nhân, theo hạ quan phán đoán,

hiện tại đúng là thời cơ tốt để đại nhân đàm phán cùng hắn".

Hạng Thiếu Hoài ánh mắt lạnh lùng nhìn sư gia rồi chuyển ra phía trước, trầm ngâm trong chốc lát, liền lớn tiếng ra lệnh. "Vinh Ứng, dừng tay!"

Vinh Ứng vốn cùng Trộm Sói đang đánh nhau kịch, vừa nghe đại nhân ra lệnh,

lập tức thu kiếm nhảy ra xa, trở về bên người đại nhân, mà các quan

binh, hộ viện khác thì tạo thành bức tường người vây quanh che chắn

trước mặt đại nhân, phòng ngừa Trộm Sói đánh bất ngờ.

Trộm Sói cả người đằng đằng sát khí, tay nắm chặt đại đao, gân xanh nổi lên, con

ngươi âm độc hung hăng trừng mắt nhìn Hạng Thiếu Hoài, ánh mắt kia thật

là muốn giết hắn.

Hạng Thiếu Hoài hừ lạnh. "Ngươi cầm đại đao, tự tiện xông vào phủ đệ của ta, muốn tạo phản sao?"

"Nàng ở nơi nào?"

"Không tên, không họ , bản quan sao biết ngươi hỏi ai?"

"Họ Hạng kia, bớt giả bộ hồ đồ đi, mau giao ra Tử nhi đây!"

Trộm Sói trong lòng không thể không lo lắng, ngày ấy sau khi rời khỏi Nguyệt Hoa phường, hắn muốn tìm Tử nhi giải thích rõ ràng nhưng Tử nhi cũng

không trở lại, họ Hạng lừa hắn, nói Tử nhi đi kinh thành một chuyến, hắn lên kinh tìm nửa tháng, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Tử nhi, lúc

này mới phát hiện là kế điệu hổ ly sơn, vì thế hắn gấp rút trở về, khởi

binh tới cửa hỏi tội, lúc này, vừa đi vừa về là cả một tháng, làm cho

hắn tức chết không thôi.

"Ngươi có ý đồ ám sát bản quan, đã phạm

vào tôi chém đầu, lại còn dám dõng dạc cùng bản quan đưa ra điều kiện,

ngươi dựa vào cái gì?"

"Chúng ta nói trắng ra, bất quá ngươi muốn Trộm Sói ta nghe theo lệnh của ngươi, làm


Insane