Insane
Trâu Già "gặm" Cỏ Non

Trâu Già "gặm" Cỏ Non

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325992

Bình chọn: 10.00/10/599 lượt.

thật tốt, kết quả mới vừa rồi cùng Lão Thẩm quậy một phát, bụng giống như bị điện giật nhói một cái, đau muốn chết.

Chắc Lão Thẩm đang tức giận, chỉ là, Tô Hoa tự an ủi chính mình nhún vai một cái: Ta đây không phải lo lắng hắn kìm nén đến khó chịu sao? Rất biết điều a, ta sai chổ nào?

Lại thêm một cái nhói đau nữa, đầu của cô cũng trống rỗng, làm sao còn có thể nghĩ đến Lão Thẩm như thế nào, ôm bụng, bọc chăn ở trên giường lớn lăn qua lăn lại: Lúc này Lão Thẩm nên đi ra ngoài "Hạ hỏa" rồi, quản gia cùng người làm đều đang ngủ, nếu bởi vì “Dì cả” mà đánh thức bọn họ, cũng quá thất đức đi. Suy nghĩ một chút, cô quyết định cắn răng, nhẫn nại chịu đựng.

Đáng tiếc “Dì cả” này chính là thứ cặn bã, cô càng nhẫn nại càng dũng cảm thì càng đau, nhưng lại có nhiều cung bậc cảm xúc, lúc nhẹ nhàn lúc đau đến quặn bụng, làm cho người gọi cha không được, gọi mẹ không xong. Cả người Tô Hoa mệt lả, đạp đạp hai chân, muốn đi tới phòng bếp không biết có đường đỏ hoặc gừng hay là bất cứ thứ gì có thể hay không, đáng tiếc bàn chân lạnh lẽo, căn bản không làm được gì. Than thở một tiếng, vẫn là Tô Hoa không có tiền đồ lấy điện thoại di động ra, bấm số Lão Thẩm, do dự, do dự, tay run đặt vào nút gọi đi, sau đó lại nhanh chóng cắt đứt: Ngộ nhỡ hắn đang kích tình bắn ra bốn phía, mình gọi tới không phải là phá hư việc à?

Nhưng nghĩ lại không gọi thì cũng không được. . . . . .

Đang trong lúc rối rắm, cửa phòng bị đẩy ra. Tiếng bước chân vang lên càng lúc càng đến gần.

Tô Hoa nghi ngờ: "Lão Thẩm, sao anh quay trở lại?" Đợi thấy rõ, lại sửng sốt, "Tiểu Hồng, tại sao là cô?"

Người giúp việc là một cô gái mặc quần áo màu đỏ trên mặt tối lại: "Cô chủ, tôi tên là Tiểu Phương! Mới vừa mua được Nguyệt Nguyệt thư*, cô uống một chút đi, uống xong sẽ nhanh chóng hết đau."

*Thuốc trị đau bụng kinh (>.< mình cũng hem biết)

Quả nhiên chỉ có phụ nữ là hiểu phụ nữ nhất, Tô Hoa lệ nóng lưng tròng nhận lấy cái ly, uống được một ít thuốc nóng Nguyệt Nguyệt thư. Chất lỏng ấm áp trôi xuống bụng, trấn an cảm xúc của “Dì cả”. Ước chừng gần mười phút sau, Tô Hoa rốt cuộc sống lại. Suy nghĩ khôi phục lại bình thường Tô Hoa nhìn chằm chằm cô gái mặc y phục màu đỏ: "Tiểu Hồng a. . . . . ."

Cô gái đau đầu nhức óc: "Cô chủ, tôi không phải là Tiểu Phương. . . . . ." Mới vừa nói xong, chính cô cũng gấp, "Không đúng, tôi không phải tên Tiểu Hồng, tôi tên là Tiểu Phương."

Chưa cho cô thời gian thở dốc, Tô Hoa lại tiếp tục hỏi: "Tiểu Phương? Đó không phải là chú tài xế sao? Cô cùng chú ấy quan hệ thế nào?"

Hơn nửa đêm bị đánh thức pha thuốc uống, giờ phút này Tiểu Phương thật sự rất buồn ngủ nên đầu óc mơ hồ, nội tâm rất luống cuống: "Bà chủ. . . . . . Tôi cùng Tiểu Phương một chút quan hệ cũng không có, hắn là Phương Viên trong địa phương, tôi là Phương trong hương thơm; còn có hắn là nam, tôi là nữ, hoàn toàn khác nhau, còn có. . . . . ."

Nhìn bộ dáng tức giận của Tiểu Phương, Tô Hoa len lén nở nụ cười: Bộ dạng giống như chú tài xế rất đáng yêu. Cô che giấu nụ cười, ho một tiếng: "Có thật không? Tôi lại nghe chú tài xế nói rất thích cô, nói hai người tâm đầu ý hợp, rất có duyên phân. . . . . ."

Gương mặt Tiểu Phương nhất thời đỏ lên, nói chuyện cũng bắt đầu cà lăm: "Người nào. . . . . . Người nào nói. . . . . . có duyên phận với hắn, hắn nói bậy, bà chủ, hắn. . . . . ."

Rèn sắt khi còn nóng, Tô Hoa nhất thời thu hồi nụ cười, xuất chiêu cuối cùng: "Ông chủ cô đâu, Nguyệt Nguyệt thư là hắn mua phải không?"

Tiểu Phương vẫn chưa giải thích xong, bị tấn công bất ngờ, đầu óc có chút loạn, qua loa nói: "Đúng vậy, còn nữa, tài xế Tiểu Phương và tôi không có quan hệ." Vừa nói xong cô kịp phản ứng, thanh âm khẽ ngừng lại: Chết rồi, quên mất, ông chủ dặn không được nói với cô chủ thuốc này là hắn đặc biệt lái xe ra ngoài mua.

Cô len lén liếc mắt nhìn, sắc mặt cô chủ bình thường, chắc là không có chú ý lắng nghe đâu. Vì vậy cô bình tĩnh, cẩn thận nói: "Cái đó. . . . . . Cô chủ, tôi đi ra ngoài trước, một lát nếu vẫn còn thấy không thoải mái thì kêu tôi một tiếng." Không trả lời tức là đồng ý sao?

Tiểu Phương rón rén mở cửa, cửa vừa mở ra, âm thanh cũng vang lên: "Tiểu Hồng, giúp tôi mời ông chủ trở về phòng."

Nghe thế, Tiểu Phương đau đầu nhức óc. Song khi cô nhìn thấy ông chủ đứng ở cửa, cô hai đầu bốn mắt. . . . . . Ai có thể nói cho cô biết hiện tại nên làm thế nào?

Cô vô tội nhìn ông chủ, hạ thấp giọng nói: "Cô chủ, mời ông chủ vào."

Lão Thẩm hướng ánh mắt lướt nhìn bên trong gian phòng, trái với tầm mắt của người phụ nữ đang nằm trên giường, nhìn nhìn bộ dáng mỉm cười của cô ấy, trong lòng rất muốn cười, đáng tiếc trên mặt lại cố ý thể hiện sự lạnh lùng: Người phụ nữ này còn không hiểu được, kêu ta ra ngoài tùy tiện tìm phụ nữ khác là một việc nghiêm trọng cỡ nào, phải làm cho cô ta nhớ lâu một chút.

Vì vậy, Lão Thẩm liếc mắt nhìn, mặt không thay đổi, sau khi Tiểu Phương truyền đạt ý của cô chủ, vội xoay người rời đi.

Tô Hoa sửng sốt: Lão Thẩm tức giận? “Dì cả” và chồng tới cùng một lúc? Trong hai chọn một đáp án cũng khó mà đoán, Tiểu Phương đi