Trân Bảo Vợ Yêu

Trân Bảo Vợ Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212381

Bình chọn: 9.5.00/10/1238 lượt.

n Sơn sủng ái cô nói, Kiều Kiều mất tích, Bảo Châu thương tâm, hắn cũng thương tâm, vì trấn an cô, đừng nói là một cây hồng, chỉ cần Bảo Châu mở miệng, một vườn hồng cũng không có vấn đề gì.

Mấy người trong thôn có lẽ đã quên Bảo Châu rồi, Bảo Châu so với khi đó, lộ ra xinh đẹp không ít, nhưng cũng có vẻ trưởng thành hơn.

Nhưng bọn họ nhận ra Vạn lão gia tử, gặp ông nói: “Vạn gia gia ông trở về rồi, chúng tôi chỉ sợ sau khi nhà của ông rời khỏi đây đời này không trở lại, các người vừa chuyển đi mấy tháng con dâu ông đã trở lại rồi, lúc này đang ở trong nhà phơi lúa mạch.”

“Tiểu Hoa trở về rồi hả?” Vạn lão gia còn chưa kịp phản ứng, Vạn Phú Quý ở phía sau ông cao hứng hướng trong nhà chạy tới.

Côn Sơn nghe xong, đối với Bảo Châu nói: “Chúng ta cũng nhanh đi qua đó! Mẹ em trở về rồi.”

Vạn Phú Quý chạy đến cửa nhà, chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo hoa lớn buộc tóc đuôi sam đang cầm cái ki xúc lúa mạch từ trong nhà bưng ra ngoài phơi nắng, Vạn Phú Quý cao hứng hướng bà hô: “Là Tiểu Hoa phải không?”

“Đại Quý.” Vạn phu nhân nghe vậy thật cao hứng ngẩng đầu gọi ông.

“Ừ! Vợ thì ra em về nhà, anh tìm em khắp nơi, về sau hãy theo anh trở về trong thành hưởng phúc đi, con rể tài giỏi của chúng ta ở Hồng Kông xây một tòa nhà lớn, em trở về rồi, chúng ta sẽ cùng nhau ở đó.”

Vạn phu nhân gật đầu, thời gian này tựa hồ rốt cục có hi vọng : “Ừm.”

Đang nói Côn Sơn mang theo Bảo Châu đi tới, Vạn Phú Quý đối với Vạn phu nhân nói: “Đây là Côn Sơn, con rể em, đây là Bảo Châu con gái em, cũng không nhận ra đi!”

Vạn phu nhân gật đầu: “Đúng vậy! Em đã không nhận ra, nha! Con gái em cũng đã lớn như vậy rồi, trở thành một cô gái trưởng thành. Con rể em cũng rất tuấn tú.”

“Mẹ khỏe chứ, con là Lục Côn Sơn.” Côn Sơn đối với bà hành lễ, sau đó đối với Bảo Châu nói: “Còn không gọi mẹ.”

Bảo Châu vươn tay ở trên cánh tay mình bấm một cái, đau.

Vậy không phải là đang nằm mơ, Bảo Châu ngây ngô nhìn qua Vạn phu nhân cười: “Mẹ, thì em mẹ em có bộ dạng như vậy.”

“Nha đầu ngốc của mẹ.” Vạn phu nhân đau lòng đem Bảo Châu ôm chặt vào trong ngực, lúc trước bà và Đại Quý chạy nạn, cùng với Bảo Châu tách ra, từ biệt hơn mười năm, lúc trước chỉ là một đứa bé trong tã lót, hiện tại đã thành một đại cô nương.

Kỳ thật lúc trước đi theo Đại Quý chạy nạn, bà vẫn hối hận, hai người tách ra về sau, bà chưa có trở về, liền ở trong thành rửa chén cho một quán ăn, miễn cưỡng no bụng, về sau rốt cục có chút tích góp bà nghĩ có lẽ Bảo Châu và cha còn sống, lấy tiền mua một ít lương khô, trở về thôn trang, lại nghe nói bọn họ đã dọn đi, bởi vì không biết địa chỉ, không thể nào tìm được.

Bà ở chỗ này đợi rồi đợi, hi vọng có một ngày có thể đợi được bọn họ trở về, đợi một năm rưỡi rồi, ngay tại lúc bà đã không ôm hi vọng gì nữa, cuối cùng bọn họ cũng trở về.

Một nhà đoàn tụ là chuyện tốt, mọi người ở trong nhà chờ đợi vài ngày, đem lúa mì đều thu hoạch xong, mang theo trái cây thu hoạch được chỗ về Hồng Kông.

Bởi vì đã tìm được mẹ, tâm trạng Bảo Châu dường như dần dần khá hơn một chút, Côn Sơn sợ Bảo Châu lại có chuyện, kêu Bảo Châu tạm thời ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, một mình trở về Thượng Hải.

Trước bàn ngồi hai người, bên trái là Côn Sơn, bên phải là Hoàng gia.

Hoàng gia mắt thâm quầng thoạt nhìn so trước kia già hơn, mà Lục Côn Sơn tựa hồ hết cùng lại thông (đã hết cơn khổ, đến ngày sung sướng), lộ ra tinh thần sáng láng, mấy năm này hắn từng bước một trở nên cường mạnh, rốt cục ở Thượng Hải đã có một chỗ đứng chắc chắn.

Hoàng gia cảm thấy có chút mệt mỏi, hắn không muốn vòng vo, giọng có chút khàn hỏi Côn Sơn: “Cậu muốn như thế nào mới bằng lòng đem số hàng kia trả lại cho tôi?”

Côn Sơn không kiêu ngạo không siểm nịnh cùng hắn cười nói: “Hàng? Hàng gì? Tôi không hiểu lắm.”

“Cậu đừng giả vờ nữa, người của tôi đều nhìn thấy, là cậu nuốt số hàng mới vận chuyển đến của tôi, lá gan của cậu đủ lớn, đồ của tôi cũng dám động.” Hoàng gia nói, người quang minh chính đại không nói tiếng lóng, nếu không phải Lục Côn Sơn quá khó đối phó, hắn vốn không muốn nói trắng ra như vậy.

Côn Sơn vẫn giả vờ: “Tôi không rõ ngài đang nói cái gì, tôi không có lấy, tại sao trả?”

“Tiểu Lục, cậu đừng không biết xấu hổ, tôi nói với cậu, là cho cậu mặt mũi.”

“Tôi rất cảm tạ Hoàng gia ngài có thể cho tại hạ mặt mũi này, cho nên tại hạ đến cuộc hẹn này, ngài có cái gì dạy bảo cứ việc nói, tại hạ rửa tai lắng nghe.” Tiến vào tai trái ra tai phải là được.

“Ý của cậu chính là không trả đúng không?” Đây chính là gần 100 cân thuốc phiện, nếu Lục Côn Sơn không trả về, hắn tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

“Hoàng gia, không phải tôi không để cho ngài mặt mũi, là tôi xác thực không có lấy, có lẽ thủ hạ của ngài bị hoa mắt.” Côn Sơn cự tuyệt không thừa nhận, số thuốc phiện đó vào tay hắn không có đạo lý đi ra ngoài.

“Tiểu Lục, thù hận giữa chúng ta, nhiều năm như vậy cũng đủ rồi, cậu cũng không là lần đầu tiên giở trò, tôi nhẫn nhịn nữa, cậu lại xem tôi là con mèo bệnh. Cậu có tin hay không, tôi sẽ làm cho cậu không còn được như bây giờ nữa.”

Côn Sơn k


Duck hunt