XtGem Forum catalog
Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325675

Bình chọn: 8.5.00/10/567 lượt.

khiến Tiểu Ái cảm thấy vô cùng

tự ti và hổ thẹn.

Thực ra ở trường, Tiểu Ái cũng được xếp vào hàng mỹ nữ, thế

nhưng một khi đứng cạnh anh, cô lại giống một hạt trân châu nhỏ bé gặp phải

viên dạ minh châu vô cùng quý báu, cho dù đứng ở góc độ nào so sánh thì phần

thua đều thuộc về cô. Chỉ đáng tiếc rằng, khuôn mặt anh đẹp như vậy nhưng vẻ

mặt lại lạnh lùng băng giá, cộng thêm tính tình hà khắc khiến cô cứ luôn phải

lấy lòng, nịnh bợ anh.

Khi Tiểu Ái vẫn còn đang ngây người thì anh liền đứng dậy đi

một vòng trong căn hộ. Khi thấy cách bài trí của ngôi nhà có phần khác, lông

mày anh dần dần nhíu lại.

“Nhà chỉ có mình em ở nhưng tại sao lại có đến hai cái

giường?” Đây chính là câu đầu tiên anh nói với cô sau hơn ba năm không gặp.

“...” Tiểu Ái hoàn toàn quên mất điều này. Hỏng rồi! Nếu

biết sớm thì ném cả cái giường đó đi mới đúng!

Tuy nhiên, cuộc sống ba năm đại học đã tôi luyện Tiểu Ái

thành kẻ nói dối siêu hạng. Chỉ trong một phần mười giây, cô đã nhanh trí cười

nói như không có chuyện gì: “Đương nhiên là chuẩn bị cho anh rồi! Mặc dù em

không biết khi nào anh mới về nước nhưng cứ chuẩn bị dư ra chẳng thừa anh nhỉ!”

Anh nheo mắt nhìn cô chằm chằm một lúc, dường như đang kiểm

tra độ tin cậy trong lời nói đó.

“Hay là anh chê chỗ em bẩn nên không có ý định sống ở nơi

này?” Cô nàng vừa khôn khéo vừa hiểu chuyện nói tiếp: “Nếu anh nhất quyết muốn

thuê phòng ở khách sạn thì cũng không sao cả, em sống một mình cũng quen rồi!”

Tốt hơn hết là anh đến khách sạn mà ở, ngay lập tức rời đi cho tôi nhờ! Đó mới

là những lời nói chân thực ẩn giấu sau nụ cười niềm nở của cô.

“Cái đó không cần thiết!” Anh nhướng hàng lông mày thẳng

đẹp: “Anh đi tắm rửa, em giúp anh mang hành lý và laptop vào nhé!”

Tiểu Ái tay xách hành lý rón rén, dè dặt cúi đầu đi, cho đến

khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng tắm vọng ra, cô mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

Cửa đầu tiên... Đã qua!

Nhiều khi Dung Tiểu Ái cũng rất căm ghét sự yếu đuối của bản

thân, theo lí mà nói người hạ mình không nên là cô mới phải. Nhưng nghĩ đi nghĩ

lại, nếu không phải nhờ anh thì cuộc sống đại học của cô mấy năm qua làm sao có

thể thoải mái như vậy được. Căn hộ hai phòng miễn phí, lại còn phí sinh hoạt

hai nghìn tệ tự động chuyển vào tài khoản hàng tháng. Anh đối xử với cô, coi

như đã rất hợp tình hợp lí rồi. Nghĩ như vậy nên Tiểu Ái quyết định vào bếp

khiêu chiến với đống xoong nồi.

Mười phút sau, tiếng kêu lẻng xẻng thông báo cô đã hoàn toàn

thất bại. Vừa ra khỏi nhà tắm, anh đã vội vàng bước tới, đập vào mắt anh là

cảnh tượng cô đứng trong căn bếp, tay cầm chiếc xẻng, vẻ mặt sợ hãi. Chiếc áo

thun trắng của cô đã bị dầu ăn vương bẩn một mảng lớn, tóc trước trán cũng rối

tung lên, trên khuôn mặt trái xoan màu lúa mạch, đôi mắt to tinh ranh với hàng

mi dài rậm cong vút đang nhìn anh với vẻ tội nghiệp.

“Ôi...” Tiểu Ái giả bộ đáng thương, ánh mắt rõ ràng là hi

vọng anh đến thu dọn bãi chiến trường. Anh liếc nhìn sàn nhà đang bừa bộn, nhấc

chân lên dường như muốn bỏ đi. Dung Tiểu Ái lập tức ném chiếc xẻng về phía trước,

trong nháy mắt cả bàn tay đầy dầu mỡ chạm vào bộ đồ ở nhà sạch sẽ của anh.

Anh cúi đầu nhìn những ngón tay đó, khẽ thở dài, lông mày

cũng theo đó mà chau lại: “Em ra ngoài đi!”

“Dạ!” Nhận được sự cho phép của anh, Tiểu Ái lập tức rời khỏi bãi chiến trường. Lúc quay lưng lại, cô khẽ cười trộm. Mặc dù cô rất căm ghét bệnh ưa sạch sẽ của anh, tuy nhiên đôi lúc nó vẫn phát huy tác dụng.

Sau khi ăn cơm, rửa bát xong cũng đã gần bảy rưỡi. Dung Tiểu Ái bắt đầu thấy lo lắng, nhìn người đang tập trung xử lí công việc trên máy tính, cô thật sự kích động muốn xông thẳng đến đánh ngất anh.

Bảy giờ bốn mươi phút, lòng cô nóng như lửa đốt, nếu như còn tiếp tục dây dưa nữa thì cô chết là cái chắc... Dung Tiểu Ái nhích từng chút một đến phía trước ghế sô-pha, chớp chớp mắt với anh: “Anh có muốn đi ngủ không?”

Anh nheo đôi mắt sâu dài nhìn cô, lãnh đạm trả lời: “Sự chênh lệch về thời gian khiến anh chưa thích nghi ngay được, tối nay chắc anh không ngủ.”

Khóe miệng Dung Tiểu Ái không ngừng co giật, sau đó mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy thì anh làm việc của anh đi nha! Hôm nay em mệt quá, sáng sớm mai còn có buổi tập kịch, em đi ngủ trước đây!”

Anh ừm một tiếng, coi như đã đồng ý. Tiểu Ái vội vàng đứng dậy, nhưng đúng lúc chuẩn bị bước vào phòng thì đột nhiên bị anh gọi lại.

“Tiểu Ái!”

“Hả?” Đôi môi mỏng nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, cô vén lọn tóc rối trước trán, cố gắng tỏ vẻ vui mừng: “Còn có chuyện gì vậy anh?”

Dưới ánh đèn màu vàng, người đàn ông đang ngồi trên ghế sô-pha nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm. Màu mắt anh hơi nhạt, tựa như màu trà, trong sáng, mĩ lệ mà lạnh lùng, một vẻ đẹp hoàn toàn không giống ai.

Tiểu Ái bỗng nhớ lại buổi chiều mùa thu khi lần đầu tiên gặp anh, lúc đó tuy cô vẫn còn nhỏ nhưng mảng kí ức đó lại vô cùng rõ ràng. Ánh chiều tà như cảnh trong mơ, được nhuộm bởi màu xanh lam của bầu trời và màu cam của biển. Cô đang chơi đùa trên bãi biển, cả người đều lấm lem cát bẩn. Anh lúc đó từ b