ưng trong căn phòng này, hơi ấm đang vây quanh
thân người Mạc Hướng Vãn.
Mạc Bắc chống tay bên góc giường rồi kéo Mạc Hướng Vãn
vào vòng tay mình.
Cô khẽ nói: “Khi bố mẹ em đến đây, em sẽ bình tâm nói
chuyện với họ nghiêm túc.”
Anh nhìn cô mỉm cười, chắc hẳn lúc này cô cũng đang
rất vui. Anh nhẹ hôn lên mái tóc cô, rồi vầng trán, hai người cứ thế ngồi yên
tựa vào thành giường, trông chẳng khác nào đôi vợ chồng già. Anh chợt quay sang
hỏi cô: “Mẹ Phi Phi, ngày mai Phi Phi nhà chúng ta sẽ ăn món gì thế?”
“Hay là mua bánh bao nhân thịt?”
“Ý rất hay.”
Mạc Hướng Vãn khẽ tựa vào anh, nhắm mắt lại.
Anh nhìn cô đang dần chìm vào giấc ngủ, thầm nghĩ, hôm
nay cô nhất định sẽ ngủ một giấc ngon lành cho tới tận sáng mai. Và ngày mai
đương nhiên lại là một ngày tươi mới, tràn đầy hạnh phúc và niềm vui. Người phụ
nữ nằm cạnh anh lúc này tinh thần vui vẻ, thoải mái, chắc chắn sẽ có những xuất
phát điểm hoàn toàn mới.
Mạc Bắc quyết định hôm nay sẽ cùng cô tận hưởng giấc
ngủ ngon lành.
T¬T
Quả nhiên, sáng hôm sau, Mạc Hướng Vãn tràn đầy năng
lượng, vui vẻ đến công ty từ sớm. Cô dọn dẹp đồ dùng của mình, sắp xếp gọn gàng
tất cả tài liệu, văn kiện.
Một lúc sau, Sử Tinh đi tới thông báo: “Ba giờ chiều
ngày hôm nay, Vu tổng mở một cuộc họp báo.”
Mạc Hướng Vãn ngây người hỏi: “Từ chức cũng phải tổ
chức họp báo sao?”
Cô chưa bao giờ nghe thấy chuyện tương tự. Gần đây, vì
cô bận rộn chuyện gia đình của mình, đến công ty cũng chỉ bàn giao công việc,
nên không hề liên hệ với Tống Khiêm hay Quản Huyền, vì thế khi nghe thấy thông
tin này thật sự cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Sử Tinh mỉm cười nói: “Coi như đây là món quà anh ấy
tặng cho Chúc tổng.”
Mạc Hướng Vãn cũng chẳng hiểu hàm ý trong câu nói này.
Và đến buổi chiều, cô liền hiểu ngay mọi chuyện, cũng
hiểu triệt để một câu nói: “Cuộc đời đúng là một vở kịch lớn.”
Lần này từ chức, Vu Chính tổ chức một cuộc họp báo với
quy mô lớn, thái độ rõ ràng của anh chính là từ chức, rút lui khỏi Kỳ Lệ. Vì
sao phải làm vậy thì tất cả các vị phóng viên ngồi đây đều hiểu rõ, anh đứng
vững chãi trước ánh đèn flash nói: “Tôi tin rằng, Kỳ Lệ dưới sự lãnh đạo của cô
Chúc nhất định sẽ ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn, quy củ hơn. Tại đây, tôi
cũng xin chịu hết trách nhiệm về những vấn đề xảy ra trong thời gian đương
chức.”
Đây là câu nói hùng hồn, có uy lực nhất mà Mạc Hướng
Vãn nghe thấy kể từ khi quen biết Vu Chính đến nay, hơn nữa, anh còn dành những
lời này cho người vợ cũ của mình.
Mạc Hướng Vãn đứng ở hậu trường, hoàn toàn không dám
tin vào tai mình nữa.
Từ đầu tới cuối, ngồi bên cạnh Vu Chính, Chúc Hạ vẫn
luôn giữ được dáng vẻ đoan trang, cao quý, anh minh lại uy nghiêm đến mức bất
khả xâm phạm. Kỳ Lệ mà chị tiếp nhận là hoàn toàn mới mẻ, sạch sẽ, tất cả những
chuyện không vui trước kia đều biến mất cùng với sự ra đi của người chồng cũ.
Thì ra đây chính là món quà mà Sử Tinh nhắc đến, nguy
nan cuối cùng của công ty được người tiền nhiệm gánh đỡ hết, coi như đã dọn
sạch sẽ chiến trường cho bộ máy lãnh đạo mới của công ty.
Điều này cũng biểu thị rõ sau này Vu Chính sẽ không
làm trong ngành này nữa, chỉ cần quay lại nghề này, nhất định sẽ có người nhớ
lại buổi họp báo ngày hôm nay, anh đã gánh chịu hết mọi trách nhiệm về thông
tin mại dâm của công ty.
Ánh đèn flash không ngừng nháy lên, phóng viên cũng
đưa rất nhiều câu hỏi, bao vây quanh người Vu Chính. Vốn không hề để tâm đến
cánh phóng viên, nhưng lần này Vu Chính đã đứng ở giữa hội trường, trả lời chi
tiết từng câu một.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi đau đầu.
Cô nghĩ, có một vài việc, cô và Quản Huyền đều đã nghĩ
sai. Vu Chính đã thật sự làm những việc này vì Chúc Hạ khiến cô cảm thấy rất khâm
phục.
Chợt có người đến trước mắt cô rồi hỏi: “Mạc tiểu thư,
nghe nói cô cũng đã xin từ chức, có phải sẽ cùng với Vu tổng đi xây đắp một
vương quốc mới? Cô có suy nghĩ như thế nào khi Vu tổng đã nhận mọi trách nhiệm
về những vụ bê bối gần đây?”
Cô liền trả lời: “Không, tôi cảm thấy mình không thích
hợp với ngành giải trí, cả Vu tổng và Chúc tổng đều là những chuyên gia trong
ngành, đi theo họ bao năm nay tôi đã học được rất nhiều thứ. Bây giờ, tôi muốn
thử sức mình trong một lĩnh vực mới”. Cô nhìn cô phóng viên trẻ tuổi luôn luôn
hiếu kỳ trước tất cả mọi sự việc, rồi nói tiếp: “Có rất nhiều người trẻ tuổi
không biết phải chọn con đường nào cho bản thân, có thể vấp ngã vài lần, rồi
hiểu ra đạo lý, đứng dậy thì theo con đường đúng đắn, đó cũng là một chuyện
tốt. Thế nhưng cái hố khiến cho bạn vấp ngã không nhất định là một việc xấu, ít
nhất sau đó bạn đã hiểu được đó là một cái hố. Mỗi một quãng thời gian trong
cuộc đời mình đều có giá trị bản thân của nó hết.”
Ánh mắt của Kim Thanh sáng rực lên, hình như đã hiểu
được ngầm ý bên trong.
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Cô đi ra phía ngoài tòa nhà, ngẩng đầu lên hít sâu bầu
không khí tươi mới, trong lành, lúc cúi đầu xuống, cô liền nhìn thấy người đang
đứng phía đối diện mình.
Quản Huyền đang đứng ở phía bên kia con đườn
