đầu.
Sau khi rời khỏi nhà, anh không quay về văn phòng luật
mà gọi điện thoại cho Mạc Hướng Vãn, thế nhưng máy cô luôn luôn trong tình
trạng không liên lạc được. Anh gọi điện đến cơ quan của cô, trợ lý của cô nói
rằng cô đã xin phép về nhà nghỉ. Anh lại điện về nhà, nhưng không có ai nhấc
máy cả.
Mạc Bắc suy nghĩ một hồi, để tìm xem có chút đầu mối nào
khác không. Sau đó anh cho xe phi thẳng về khu nhà cũ của cô, anh đã đoán đúng,
Mạc Hướng Vãn đang đứng ngây người trước cánh cửa ngôi nhà cũ.
Hình dáng cô lúc ấy thật cô đơn, yếu ớt.
Mạc Bắc bước lại gần, không muốn để cô phải tiếp tục
cô đơn nữa. Vào lúc cô cần, anh nhất định phải ở bên cạnh cô, giúp cô vượt qua
khó khăn, trắc trở đó.
T¬T
Sắc trời dần dần tối sậm, Mạc Hướng Vãn vội gọi anh
thức dậy: “Phi Phi còn phải ăn bữa tối nữa.”
Mạc Bắc liền bật cười: “Anh đã nhờ bố Vu Lôi đón luôn
Phi Phi rồi. Hôm nay Vu Lôi tổ chức sinh nhật, Phi Phi phải đến tham dự tiệc.”
Mạc Hướng Vãn cũng bật cười: “Phi Phi nhà ta đã lớn
rồi, cũng phải đi tham dự tiệc tùng rồi.”
Mạc Bắc ôm lấy người cô: “Cho nên hai vợ chồng chúng
ta phải tự tìm lấy niềm vui của riêng mình thôi”. Nói xong anh lại định hôn cô
tiếp, nhưng lại bị Mạc Hướng Vãn đẩy ra, khuôn mặt cô đỏ ửng lên, vẫn còn lưu
lại đôi chút vết tích của lần ân ái vừa rồi.
Mạc Bắc mặc lại quần áo một cách miễn cưỡng, lại còn
nhìn chằm chằm khi cô mặc đồ.
Nhiều năm nay, Mạc Hướng Vãn chưa từng không mặc đồ
đứng trước mặt một người khác, vậy nên anh cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến cô
cảm thấy không thoải mái, khi cài áo trong, loay hoay mãi mà vẫn chưa được, Mạc
Bắc thấy thế liền bước lại “trợ sức”.
Anh thì thầm bên tai cô: “Hướng Vãn, anh muốn mời cả
bố mẹ em tới đây, nói với họ rằng chúng ta chuẩn bị đăng ký kết hôn.”
Mạc Hướng Vãn liền ngây thần ra.
Mạc Bắc giúp cô mặc quần áo chỉnh tề rồi nói tiếp:
“Hướng Vãn, gia đình ba người chúng ta chắc chắn hòa thuận, hạnh phúc bên nhau.
Một người bố trẻ trung như anh, một người mẹ trẻ đẹp như em, Phi Phi lại là một
đứa trẻ thông minh, dễ thương, nhất định sẽ khiến người khác vô cùng ngưỡng
mộ.”
Mạc Hướng Vãn định thần lại, đẩy anh một cái rồi nói:
“Anh đừng có làm bậy.”
Nhưng anh vẫn không chịu thôi: “Ai làm bậy chứ? Lẽ nào
em định đến khi có nhóc tì thứ hai mới chịu đi đăng ký kết hôn cùng anh sao?”
Nghe thấy anh nói vậy, khuôn mặt Mạc Hướng Vãn lại đỏ
bừng bừng, cô lườm anh: “Anh đúng là đồ mặt dày.”
Mạc Bắc mặc xong trang phục của mình liền đeo cặp kính
lên, lại biến thành một luật sư đoàng hoàng, nho nhã. Mạc Hướng Vãn nhìn thấy
dáng vẻ này của anh, lại nhớ đến những phút giây cuồng nhiệt trước đó giữa hai
người, mặt lại nóng ran nhưng trong lòng cô lúc này hạnh phúc vô cùng.
Giờ đây, cô không còn sợ hãi. Có một người như vậy
đứng bên cạnh, ôm ấp, bao bọc, che chở mọi lúc mọi nơi, cô không cần phải lo
lắng, sợ sệt nữa.
Bầu trời phía ngoài chỉ còn lại một vệt sáng yếu ớt
cuối ngày, màn đêm lại sắp sửa buông xuống, sau đem đen đó sẽ là một ngày mai
tươi sáng, tràn đầy hy vọng.
Mạc Hướng Vãn đi đến quầy báo mua một tờ báo tối.
Mạc Bắc nhìn cô lắc đầu đầy ngao ngán, hai người cùng
ngồi trong xe đọc chuyên mục về làng giải trí.
Lại là bài báo của cô phóng viên Kim Thanh sắc sảo nọ,
mũi giáo chỉ trích trực tiếp chĩa thẳng vào nhân viên làm việc trong các công
ty giải trí, tuy không trực tiếp nói ra tên của Mạc Hướng Vãn, thế nhưng lại
viết rõ ràng về chuyện năm xưa xảy ra với cô.
Mạc Bắc cảm thấy hơi lo lắng nhìn về phía cô nhưng Mạc
Hướng Vãn lại mỉm cười một cách bình tĩnh: “Cô phóng viên tên Kim Thanh này tuy
rằng viết rất cay độc, nhưng có rất nhiều thứ viết rất đúng.”
Mạc Bắc liền hỏi: “Là cái gì?”
Cô bèn chỉ vào một câu trong bài báo nói: “Kim Thanh
viết rằng, quy phạm ngành nghề trong làng giải trí vì không có quy củ gì nên
lại càng cần phải lập nên phép tắc cụ thể. Không có nguyên tắc sao phân được
đúng sai, chính vì thế mà rất nhiều nhân viên trong ngành không thể nào phát
huy tốt được sở trường của bản thân được.”
“Chúng ta nên mua thêm một tờ báo tìm việc làm nữa”.
Mạc Bắc đưa ra ý kiến.
Mạc Hướng Vãn vỗ lên ngực mình rồi nói: “Đúng rồi, em
quên khuấy đi mất, cần thiết phải mua tờ báo đó.”
Cả hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Mặt trăng sáng trong, treo cao giữa bầu trời, nhẹ
nhàng rải ánh vàng xuống khắp muôn nơi. Mạc Hướng Vãn đặt tờ báo kia gọn vào
một chỗ, ngẩng đầu ngắm nhìn màn đêm tuyệt đẹp, trong lòng cảm thấy vô cùng
thanh thản.
Buổi sáng hôm sau, Mạc Hướng Vãn đến công ty và
chuẩn bị đơn xin từ chức. Lúc biết chuyện, Trâu Nam vô cùng tán
thành, nhưng vẫn hỏi lại: “Lão đại, chị thật sự không muốn làm trong
ngành này nữa sao?”
Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm cà phê rồi cười
nói: “Ngành nào mà chẳng có anh tài? Chị chuyển sang làm một ngành
khác, nói không chừng sẽ đạt được thành tích nổi trội ở đấy.”
Trâu Nam ra sức tán thưởng: “Đúng vậy, đúng
vậy.”
Nói vậy nhưng trong lòng Mạc Hướng Vãn vẫn vô
cùng