a quyện thành một thể với anh. Cô đã tiếp nhận hơi ấm mà anh mang tới,
anh hy vọng bản thân có thể mang đến cho cô những gì mà cô hằng khao khát.
Anh và cô của hôm nay không còn là Mace và Thảo Thảo
ngày xưa nữa. Anh là Mạc Bắc, còn cô là Mạc Hướng Vãn. Giờ phút này họ là của
nhau, hòa vào làm một, trao nhau nụ hôn nồng cháy, nụ hôn đó giống như ngọn lửa
mãnh liệt thiêu cháy hết mọi chuyện trong quá khứ, cả cái lần đầu tiên không
vui vẻ gì tại chính nơi đây cũng theo đó mà tan theo mây khói.
Lúc Mạc Bắc tiến vào, Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi đau,
nhưng không hề trốn tránh. Qua bờ vai anh, cô nhìn thấy ánh hoàng hôn rạng rỡ
chiếu rọi vào trong phòng, in bóng lên mặt đất. Thân thể cô tiếp nhận anh, cho
nên trái tim cũng mở rộng chào đón.
Mạc Bắc cúi đầu nhìn cô, chậm rãi kết hợp cùng cô, để
tiến vào nơi thẳm sâu nhất.
Cô đang căng thẳng, cơ thể cũng trở nên căng cứng, anh
liền dùng nụ hôn để khiến cho cô cảm thấy thoải mái hơn, để cô dần dần mở rộng
con tim hơn nữa. Giờ đây đã không còn vật cản gì, họ dùng sự tiếp xúc thân mật
nhất thay cho ngôn ngữ để thấu hiểu lần nhau.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn chẳng còn suy nghĩ được gì nữa,
người đàn ông trên cơ thể mình đang dần tăng sức mạnh, mỗi lần anh tiến vào cô
lại cảm thấy trái tim mình như nhẹ nhõm hơn.
Anh cũng nỗ lực kết hợp nhịp nhàng với cô, hoàn toàn
khác với anh của nhiều năm trước. Thân thể anh tràn đầy sức lực, mang trong
mình dục vọng chiếm lĩnh và bảo vệ.
Mạc Hướng Vãn dần vứt bỏ nỗi sợ hãi của nhiều năm
trước, toàn tâm toàn ý đón nhận anh cùng tình yêu sâu đậm của anh nữa. Hành
động thân mật lúc này giữa họ mang theo một sức công phá lớn khiến toàn thân cô
như đang thay đổi hoàn toàn, thật sự chẳng cần phải suy nghĩ gì, cũng chẳng còn
tâm sức mà nghĩ tới nữa. Có lẽ cứ như vậy, giao phó tất cả cho người đàn ông
này, vì anh đã tiến được vào nơi thẳm sâu nhất trong lòng cô, cô còn lý do gì
mà tiếc nuối, mà trốn tránh nữa đây?
Giây phút này, Mạc Hướng Vãn chỉ còn nghe thấy mình
đang thì thầm gọi tên anh: “Mạc Bắc, Mạc Bắc!”
Vào thời khắc sau cùng, anh đặt tay lên ngực, lắng
nghe nhịp đập trái tim cô và nói: “Thật sự, anh vô cùng vui sướng, cuối cùng đã
tìm được chỗ cho mình ở trong này, chính là ở bên cạnh Phi Phi.”
Tất cả mọi thứ sau đó đều không còn nằm trong tầm kiểm
soát nữa. Mạc Hướng Vãn dường như đã tỉnh dậy giữa bao năm tháng ngủ vùi, tỉnh
rồi lại ngủ tiếp, tâm hồn cô như đang trôi dạt trên mặt sông Hoàng Phố, lúc
chìm lúc nổi, nhưng có một điều cô luôn được ôm chặt bởi một đôi tay rắn chắc,
một cơ thể ấm áp, với cô như thế đã là quá đủ.
Một lúc sau, cô mở mắt, ngước đầu lên nhìn ánh mặt
trời ngoài cửa sổ. Cô khẽ xoay người, người bên cạnh vẫn ôm chặt lấy ngực và eo
cô. Cô đưa tay rút lấy chồng thư trong túi xách.
Mạc Hướng Vãn bóc từng bức thư ra một, giống như đang
đọc từng mục trên tờ báo vậy. Cô nhìn thấy tất cả cảm xúc hối hận, trách mắng,
không hiểu và cả sự quan tâm trong những bức thư đó.
Mạc Bắc xoay người lại, ôm chặt cô vào lòng.
“Tại sao em lại gửi lại hết những bức thư đó về căn
nhà cũ?”
“Thà rằng, từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ gửi
thư về, còn hơn là mỗi năm gửi về một phong thư, sẽ khiến cho em nhớ lại chuyện
năm xưa.”
Mạc Bắc lại càng ôm chặt cô hơn: “Cả hai người họ đều
đã quay về tìm em, có điều không dám gặp mặt em mà thôi. Chính bởi thái độ kiên
quyết không trả lời thư của em đấy.”
Mạc Hướng Vãn điều chỉnh lại dáng người trong lòng
anh, cô quay sang hỏi: “Anh đã liên hệ với họ?”
Mạc Bắc chỉ biết than dài.
Mạc Hướng Vãn vuốt lên mái tóc mềm mại của anh, đây là
một người đàn ông thật dịu dàng, ấm áp.
“Mạc Bắc, những chuyện nên làm, không nên làm với em
thì anh đều đã làm cả rồi.”
Mạc Bắc bật cười nói: “Bởi vì em chính là món quà sinh
nhật tuyệt nhất trong cuộc đời anh.”
Dựa vào sự nhanh nhạy của mình, cô bỗng hỏi anh: “Có
phải anh sinh đúng vào ngày Giáng Sinh không?”
“Thật ra, anh sinh muộn hơn chúa Giê Su năm ngày”. Anh
đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô rồi lại quay về đề tài chính. “Hướng Vãn, hai
người họ rất muốn quay về thăm em.”
Mạc Hướng Vãn cúi gằm mặt xuống.
“Em không thể nào quên được quá khứ chính là do em
chưa bao giờ chịu tha thứ cho hai người họ”. Anh càng ôm chặt cô hơn, muốn cho
cơ thể của Mạc Hướng Vãn có thể ấm hơn nữa. “Nếu vậy, bản thân em sẽ càng ngày
càng cảm thấy khổ sở hơn.”
Mạc Hướng Vãn vẫn im lặng không nói gì.
Mạc Bắc nhẹ hôn lên mái tóc cô, thay đổi tư thế ôm lấy
cô, hai tay vòng qua chiếc eo thon gọn, mềm mại của cô, động tác vừa thận trọng
lại vừa dịu dàng. Anh đột nhiên hỏi: “Lúc sinh Phi Phi có phải em đã rất vất
vả, khổ sở?”
Đây là chuyện đã qua, khi anh hỏi đến liền gọi lên
trong cô đoạn ký ức gian truân mà cô không muốn nhớ.
Anh chính là một nửa còn lại, là người đàn ông đã đem
đứa con đến cho cô. Phi Phi chính là đứa con yêu dấu, là một phần máu thịt của
hai người họ.
Ý nghĩ này lại khiến cô cảm thấy ngọt ngào, ấm áp.
Mạc Hướng Vãn liền nói với Mạc Bắc: “Em đau suốt tám
tiếng đồng hồ liền, sau cùng phải lên