đã giăng lưới bắt được con côn trùng. Em cũng chẳng biết
đó là con gì, nhưng con đó không ngừng quẫy đạp, cuối cùng bất ngờ thoát ra
được khỏi chiếc lưới. Em chợt nghĩ, trên thế gian này chẳng có bất cứ thứ gì
thuộc về mình, nhưng ít nhất thì đứa con này cũng thuộc về em. Nếu có một người
thân ở bên cạnh thì chắc em có thể thoát khỏi nghịch cảnh lúc bấy giờ.”
Quản Huyền cụng ly cùng cô. “Nâng ly vì người thân của
em”. Thế nhưng chị vẫn nói thêm: “Nói cho cùng, phụ nữ vẫn cần có chỗ dựa. Có
lẽ vì kỹ thuật của Mace tệ nên đã khiến em cảm thấy sợ hãi.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười khổ sở: “Có lẽ là vậy.”
Cô nhớ lại mấy hôm trước, khi bất ngờ gặp lại con
người đó, anh đã cao hơn, thân hình cũng vạm vỡ, săn chắc hơn, mặc vest vô cùng
đẹp, dáng đi phong độ, đĩnh đạc, trông thấy vậy ai mà chẳng nghĩ anh là chính
nhân quân tử chứ!
Chín năm trước, khi cô và anh trần trụi đối diện với
nhau, anh để lại ấn tượng trong cô chỉ là một người khách ngô nghê, ngờ nghệch.
Lần thứ hai gặp lại, anh đã trở thành một khách làng
chơi chính hiệu, trên mặt còn hiện lên nụ cười đầy chọc ghẹo. Những gì diễn ra
giữa hai người khiến cô nhớ đến người khách làng chơi và cô gái gọi trong bộ
phim Nhục Bồ Đoàn. Khi
người khách làng chơi phát hiện ra cô gái gọi chính là bà xã của mình, cảm giác
thật chẳng vui vẻ gì.
Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ: “Đúng là chẳng vui vẻ gì!”
T¬T
Cô rời khỏi khách sạn nhỏ sau Thạch Quân Môn, cầm tiền
đứng bên lề đường đếm một lượt. Tất cả là một vạn ba nghìn đồng. Thật không ngờ,
anh lại mang nhiều tiền theo người đến vậy. Cô vô cùng kinh ngạc.
Đầu tiên, cô về nhà ông bà nội thu dọn hành lý rồi sau
đó mới đến nhà Phạm Mỹ thu dọn số đồ còn lại.
Ông nội cầm chiếc roi da chỉ thẳng vào mặt cô mắng:
“Mày cứ làm bừa đi. Nếu hôm nay mày bước ra khỏi cánh cửa này thì mày không còn
là người nhà họ Mạc nữa”. Bà nội thì ngồi một chỗ không nói năng gì, sắc mặt
tối sầm lại.
Mạc Hướng Vãn lẳng lặng cầm chiếc túi lớn bước ra
ngoài.
Anh chàng đẹp trai của Phạm Mỹ đã dọn đến căn phòng bé
nhỏ của cô ấy. Hai người họ vui vẻ, hân hoan thu dọn đồ cho cô. Mạc Hướng Vãn
để lại mấy đồ mỹ phẩm, dưỡng da và toàn bộ số quần áo hở hang, gợi cảm ở nhà
Phạm Mỹ.
Phạm Mỹ vừa xách túi vừa bước ra cửa hỏi cô: “Vãn Vãn,
lúc nào bọn mình đi xỏ lỗ mũi đây?”
Cô nói: “Vài tháng nữa, mình sắp phải thi rồi.”
Mạc Hướng Vãn thuê một căn phòng nhỏ gần trường học,
bắt đầu tập trung dùi mài kinh sử, nhưng vốn đang quen chơi bời, nhảy nhót,
nhất thời phải học hành lại, nên đầu óc cô không còn linh hoạt lắm.
Thầy giáo Ngô vô cùng ủng hộ quyết định quay lại lớp
học của cô nên tận dụng khoảng thời gian sau khi tan trường, thầy đã dạy thêm
cho cô và mấy học sinh yếu kém trong lớp.
Mạc Hướng Vãn luôn luôn cảm thấy trăn trở, nếu trong
cuộc đời này cô thật sự đã có lỗi với ai thì người đó chắc chắn là thầy giáo
Ngô.
Giữa tháng Sáu, nhà trường tổ chức khám sức khỏe cho
học sinh và Mạc Hướng Vãn được chẩn đoán là đã có thai hai tháng rưỡi. Việc này
vô cùng nghiêm trọng và hy hữu đối với một ngôi trường tích cực, đặc biệt lại
sắp trở thành trường điểm của tiểu khu.
Ngay lập tức, ông bà nội được gọi đến trường. Ông nội
nổi giận đùng đùng, cầm roi định đánh Mạc Hướng Vãn ngay trong phòng làm việc
của giáo viên.
Thầy giáo Ngô liền ngăn ông nội lại rồi quay đầu
khuyên răn cô: “Thành tích học tập hiện nay của em đã ổn định, hoàn toàn có khả
năng thi đỗ vào cao đẳng hoặc trung cấp đào tạo nghề. Học vượt cấp nói không
chừng còn có thể lấy được bằng đại học.”
Mạc Hướng Vãn ôm lấy bụng mình, đột nhiên có một quyết
định vô cùng kinh ngạc.
Sinh Mạc Phi ra đời không phải là quyết định bộc phát
nhất thời của cô.
Khi nói chuyện với cấp dưới của mình, Mạc Hướng Vãn
thường nói: “Đôi khi các bước ngoặt trong đời sẽ vô tình nhắc nhở chúng ta phải
xử lý sự việc ra sao. Con người cần phải linh hoạt trong cuộc sống.”
Cô vẫn luôn cho rằng, sinh Mạc Phi là một hành động
linh hoạt trong cuộc sống của mình, bởi vì trái tim cô đã sống lại từ đó. Mấy
tháng Mạc Phi lớn lên trong bụng mình, Mạc Hướng Vãn đã để tóc dài, không trang
điểm nữa, vẫn tiếp tục học hành chăm chỉ, cần cù.
Không còn cơ hội thi đại học nữa, nhưng sau này cô vẫn
có thể đi học ở lớp ban đêm.
Số tiền Mace để lại cùng với khoản tiền cô tiết kiệm
được càng ngày càng ít đi, cô sắp sửa không còn bất cứ thứ gì ngoài đứa trẻ
trong bụng.
Cô đã làm hai việc ngốc nghếch, đó là viết hai bức thư
và thành thật kể về hoàn cảnh của mình lúc này cho bố mẹ biết. Bố đã gửi về cho
cô một nghìn đô la Mỹ, còn mẹ thì thư lại: “Con làm mẹ quá thất vọng, con hãy
tự lo cho mình đi.”
Mạc Hướng Vãn chẳng buồn hiểu sâu ý của bố mẹ, cô chỉ
muốn hiểu rõ tâm trạng mình mà thôi.
T¬T
Lúc Mạc Hướng Vãn quay về, Mạc Phi đã ngủ từ lâu.
Kể từ khi có thể tự mình tư duy, Mạc Phi rất ít khi
hỏi bố. Đứa trẻ này có trí thông minh bẩm sinh, khiến nó ý thức được điều gì
nên hỏi, điều gì không nên.
Mạc Hướng Vãn khẽ vuốt mấy sợi tóc bên tai Mạc Phi,
rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng con.
M
