của cô xuống, tiếp đó là áo ngực. Lúc Mace
dùng miệng kéo dây áo ngực xuống, toàn thân cô bắt đầu run rẩy.
“Tiểu cô nương, em lại dùng thuốc rồi sao?”
“Đã rất lâu rồi em không dùng thuốc đó nữa.”
“Em phải cai thứ thuốc đó đi.”
“Vậy anh cần phải cai cái gì hả?”
Mace vẫn tiến vào mạnh mẽ, nhưng đã nhẹ nhàng hơn lần
trước khá nhiều, cô thở hổn hển, điều chỉnh lại vị trí của mình, ngồi lên người
anh.
Mace không hề trả lời câu hỏi của cô. Thái độ của anh
vừa nghiêm túc lại vừa chân thành, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vì niềm dục vọng
trào dâng.
Mạc Hướng Vãn níu lấy cổ anh và nói: “Mace, anh thật
hạnh phúc!”
Mace nhìn cô một cách khó hiểu.
“Anh có thể dùng tiền mua được bất cứ thứ gì mình
muốn.”
Mace hôn lên đôi mày cô, khẽ nói: “Em nhầm rồi, Thảo
Thảo ạ.”
Mạc Hướng Vãn định nhổm dậy: “Em không nhầm đâu.”
Nhưng Mace đã nhanh chóng dựa tay ôm vào phần eo của cô.
“Thảo Thảo, đáng lẽ em phải làm một học sinh ngoan
hiền ở trường học mới đúng.”
Mạc Hướng Vãn bật cười thành tiếng: “Anh dùng tư thế
này để nói với em những lời răn dạy, khuyên bảo đó sao?”
Cô nhanh chóng bị anh kéo xuống giường.
“Đúng vậy, hình như anh chẳng đủ tư cách để nói những
lời đó.”
Mạc Hướng Vãn hỏi Mace: “Anh đã lên giường cùng bao
nhiêu cô gái rồi?”
Mace không trả lời.
“Lần trước kỹ thuật của anh rất tệ.”
Mace đang thâm nhập vào cơ thể cô, đột nhiên dừng lại
rồi nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
“Câu nói của em khiến anh bị tổn thương ư?” Mạc Hướng
Vãn mở to mắt hỏi.
Mace nhếch miệng cười, nhưng vẫn có đôi nét buồn buồn.
Anh nói: “Lần trước, lúc đến em có trang điểm, sau khi tắm vẫn trang điểm,
không sợ làm hại làn da sao?”
Mạc Hướng Vãn chỉ vào khuôn mặt mình: “Lần này em cũng
trang điểm mà.”
Mace định đưa tay vuốt má cô, cô liền đưa tay lên che.
“Lẽ nào không trang điểm thì sẽ rất xấu sao?”
“Tuổi mười chín, chơi chút thôi”. Cô mở to mắt nói
bằng tiếng Quảng Đông.
T¬T
Hồi ức về đêm hôm đó khá là vui vẻ, Mace và cô đã thử
rất nhiều tư thế khác nhau, khi đã thỏa mãn, Mace nhấc người ra khỏi cơ thể cô
rồi hỏi: “Em có muốn tắm không?”
“Không cần đâu.”
“Thảo Thảo, em thay đổi quá nhanh.”
“Em phục vụ có tốt không?”
Mace quay người, bước xuống giường, mặc quần áo vào và
lập tức anh lại mang bộ dạng quân tử điềm đạm, đĩnh đạc như lúc gặp nhau tối
qua. Thực lòng trông anh rất đẹp trai, tuấn tú, phong độ ngời ngời. Mạc Hướng
Vãn đang trong lúc thất thần thì bỗng nghe thấy tiếng vật gì đó đập bộp lên đầu
giường.
Cô tò mò quay người lại liền thấy thứ mà anh đặt xuống
chính là chiếc ví da. Lúc đặt xuống trông đôi vai anh có hơi nhô nhô, cô cảm
nhận được hình như lúc này anh đang tức giận.
Thế nhưng, cô vẫn đặt sự chú ý vào chiếc ví da trên
đầu giường kia, trong đó có lẽ có rất nhiều tiền. Cô nhìn qua, chẳng thể nào
ước lượng được có bao nhiêu tiền, sau đó lại quay người vào trong ngủ tiếp.
Nếu như đã vậy thì quan hệ giữa hai người họ thật quá
đơn giản, anh là khách làng chơi, còn cô là gái gọi. Đơn giản đến mức chẳng thể
nào đơn giản hơn được nữa!
Mace nói: “Những đồng tiền này đến rất nhanh, nhưng
chẳng thể nào khiến cho em tiếp tục vui vẻ những năm sau này đâu.”
Mạc Hướng Vãn thều thào: “Anh là một khách làng chơi
có lương tâm, phải chăng với cô gái gọi nào anh cũng nói những lời này?”
Mace đã mặc xong quần áo, thái độ như chưa từng có
chuyện gì xảy ra, bình thản nói: “Thảo Thảo, em cứ coi như anh giả nhân giả
nghĩa đi, anh cũng chẳng phải là loại người tốt đẹp gì đâu.”
Mạc Hướng Vãn quay đầu lại nhìn Mace. Mấy tháng nay,
hình như anh đã trưởng thành hơn. Anh như một người đứng ở trên cao khiến cô
cảm thấy có chút sợ hãi.
Cảm giác này chẳng hay chút nào cả. Trực giác mách bảo
cô nên chống trả, cô phát hiện ra mình vô cùng căm ghét cảm giác bị phân biệt
rõ rệt đến vậy.
Tại sao sau một đêm cuồng nhiệt, anh vẫn có thể trông
đĩnh đạc, điển trai đến thế? Cô nhìn lại mình, toàn thân không quần áo, chỉ có
chiếc chăn mỏng phủ lên trên, phấn son trên mặt chắc cũng đã nhòe nhoẹt hết
rồi.
Quả là thiếu công bằng.
Mạc Hướng Vãn nói với Mace: “Được rồi, anh đi đi, hãy
giúp em giữ phòng đến buổi chiều, em muốn ngủ một lúc.”
Mace không nói câu gì, chỉnh đốn lại quần áo rồi cất
bước ra đi. Sau này, Mạc Hướng Vãn nghĩ, ngày hôm đó quả thật là một giấc mộng
quái ác, tràn đầy khổ sở.
T¬T
Kể xong, Mạc Hướng Vãn liền cầm lấy tay Quản Huyền rồi
nói: “Những chuyện sau này thế nào thì chị cũng biết hết rồi đấy.”
“Con nha đầu ngốc, chị không biết em ngốc nghếch hay
là đầu thiếu vài dây thần kinh nữa”. Quản Huyền mắng yêu.
Mạc Hướng Vãn đưa tay chống lên trán: “Nếu như không
phải hôm đó bất ngờ gặp lại Mace, có lẽ em đã quên mất con người ấy.”
Quản Huyền rót cho cô một ly Vodka: “Tại sao em lại
sinh Mạc Phi ra? Nói cho cùng em cũng không hề yêu cậu ta mà.”
Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Lúc em phát
hiện mình có thai thì đã được hơn hai tháng rồi. Em tìm đến một phòng khám đa
khoa ở tỉnh, chỗ đó cũng khá sạch sẽ. Khi nằm trên giường, em nhìn thấy một con
nhện ở góc tường, nó
