ứa em trai
cùng cha khác mẹ với cô đem khoe khắp hàng xóm láng giềng. Bố cô đứng bên cạnh
nó dường như đã trẻ ra đến hơn mười tuổi.
Đến lúc này, Mạc Hướng Vãn mới nhận ra rằng, vẻ đẹp
của mình được di truyền của cả bố lẫn mẹ. Thế nhưng, bà nội thường hay mắng:
“Con nhóc con, cái tốt không học lại đi học theo cái cách trang điểm, ăn vận y
như Bạch Cốt Tinh. Không biết mấy kiếp trước gia đình chúng ta đã tạo nên
nghiệp chướng gì mà kiếp này lại sinh ra một đứa hư hỏng mất nết thế này!”
Thầy giáo chủ nhiệm cũng tìm Mạc Hướng Vãn tâm sự:
“Nếu em cứ tiếp tục sống thế này thì chẳng thể nào thi đỗ đại học được đâu. Bây
giờ, em phải suy nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc mình đang muốn cái gì?”
Mạc Hướng Vãn liền nói một cách chân tình với thầy:
“Thầy giáo Ngô, em rất cảm ơn thầy. Nhưng thật sự em cũng không biết bản thân
đang muốn gì nữa?”
“Trước hết, em nên chú ý sức khỏe, đừng có ăn uống
linh tinh ở bên ngoài.”
Cô kinh ngạc ngước đầu lên, bắt gặp ngay nụ cười hiền từ
của thầy.
T¬T
Tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn ra ngoài cùng Phạm Mỹ, cô
bỗng nói: “Cậu giới thiệu khách hàng cho mình đi.”
Phạm Mỹ vui vẻ: “Cuối cùng thì cậu cũng đã nghĩ thông
rồi sao?”
Mạc Hướng Vãn đã suy nghĩ khá kỹ: Trong tay cô có
khoảng ba vạn đồng, thế nhưng, mấy tháng nay đi theo mọi người chơi bời khắp
nơi, mua quần áo, đồ trang điểm nên cũng chỉ còn lại gần một vạn. Nếu cứ tiếp
tục thế này, cô sẽ không đủ tiền thuê nhà ở mất.
Phạm Mỹ vỗ vỗ lên hai má Hướng Vãn: “Cậu phải kiếm một
khoản tiền để còn thuê được căn nhà tử tế nữa chứ? Một mình một nhà, cảm giác
ấy sảng khoái biết bao?”
Căn phòng nhỏ của Phạm Mỹ ở khu phía Bắc, xung quanh
toàn công trường xây dựng, công nhân nhem nhuốc, bẩn thỉu, không khí toàn bụi.
Điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy thiếu an toàn.
Phạm Mỹ liền hỏi thêm: “Đã hơn ba tháng nay cậu không
đến chỗ chị Phi Phi lấy thuốc rồi phải không?”
Mạc Hướng Vãn coi như mình không nghe thấy gì cả.
Tối đó, họ tới Bách Lạc Môn[3'>. Đây
là lần đầu tiên Mạc Hướng Vãn tới chỗ này. Cô trang điểm rất đậm đứng trước
cổng vào, nhìn sang ngôi chùa Tĩnh An ở phía đối diện.
[3'>
Địa điểm giải trí nổi tiếng ở Thượng Hải.
Lúc này vừa qua tiết Thanh Minh, chùa Tĩnh An
vọng ra tiếng chuông yên bình, hòa nhã, trong vắt như nước hồ thu, làm rung
động trái tim cô. Lúc đó, tiếng chuông này vẫn chưa thể kéo cô ra khỏi cuộc
sống hỗn loạn, rối ren. Mạc Hướng Vãn chỉ ngây ngây đứng trước cửa vào, lắng
nghe và thốt lên: “Tiếng chuông nghe hay quá!”
Một người đi lướt qua và nhận ra cô. Người ấy gọi cô
một tiếng: “Thảo Thảo.”
Mạc Hướng Vãn quay đầu lại với nụ cười tươi rói, quyến
rũ trên môi. Gần một năm nay, cô đã quá quen thuộc với điệu cười này.
Buổi hoàng hôn tháng Tư, mặt trời rực lửa, đứng trước
Bách Lạc Môn đối diện chùa Tĩnh An, nụ cười thiếu nữ ngất ngây, quyến rũ khiến
Mace ngây người thờ thẫn trong giây lát.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn đã níu lấy cánh tay của anh rồi
cất tiếng hỏi: “Tối nay, anh có rảnh không?”
Mace mỉm cười dịu dàng, mà cũng rất nho nhã. Hôm nay,
anh mặc trên người một chiếc áo len mỏng, quần jeans nằm trong bộ sưu tập đông
xuân của hãng JPG. Trên quần có hoa văn rất đẹp, chắc chắn giá tiền của chiếc
quần này không phải vừa. Anh đã cắt tóc ngắn, đeo cặp kính rất sang trọng,
trong tay cầm một chiếc ví da to như chiếc phong bì, dày dặn, không biết trong
đó để những gì. Trông anh vừa quý phái, sang trọng lại vừa rất chỉnh tề.
Anh không còn là người khách làng chơi của lần trước
nữa, Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, vậy thì cứ chọn anh cho xong.
Mace đưa tay khoác lên vai cô, hai người họ trông
giống như một đôi tình nhân ngọt ngào trong tiết trời cuối xuân ấm áp.
T¬T
Buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn quậy tưng bừng trong vũ
trường. Bọn họ không vào Bách Lạc Môn, bởi vì vào đó phải thay trang phục nên
hai người liền đến một bar khác ở khu phía Tây.
Mace nhảy cùng cô, anh nhảy đẹp vô cùng, thậm chí còn
nhảy được cả những điệu đường phố rất điệu nghệ.
Mace hỏi: “Em đến Bách Lạc Môn làm gì?”
Mạc Hướng Vãn không trả lời mà hỏi lại: “Anh đã bao
giờ đọc cuốn Mãi mãi là Doãn[4'> chưa?”
[4'>
Nhân vật chính Doãn Tuyết Diễm là gái làng chơi.
“Cái mãi mãi đó không nên thì vẫn hơn.”
“Mace, tối nay anh sẽ cho em bao nhiêu tiền?”
“Thảo Thảo, em thiếu bao nhiêu tiền?”
“Em muốn dọn nhà và muốn thuê một căn phòng.”
“Được rồi, anh biết rồi.”
Phạm Mỹ đã từng nói rằng, một người khách làng chơi có
phong độ thì sẽ biết được mong muốn của gái bao, chứ không bao giờ thỏa thuận
giá cả ngay trước mặt như hàng tôm hàng cá hết.
Hiển nhiên, Mace chính là một khách làng chơi phong
độ.
Hai người họ đến khách sạn Thạch Quân Môn ở phía sau
quán bar đó, địa điểm này là do Mace chọn. Tất cả các căn phòng trong này đều
được bài trí tràn đầy cảm xúc, nội thất bên trong đều có màu đỏ khiến cho không
khí trở nên rất ấm áp.
Mạc Hướng Vãn có thể ngửi thấy mùi thơm của gỗ, cảm
giác cơ thể tràn đầy sinh lực. Cô ngồi trên đùi Mace, ôm hôn anh thắm thiết.
Mace nhanh chóng và dễ dàng kéo áo