ngon cho hai bố con anh ăn, phải chăng đã coi ngày Chủ Nhật hôm
nay như một ngày lễ tết, hay đại diện cho ngày đặc biệt nào đó?
Trong khi anh đang miên man với ý nghĩ thú vị đó thì
bản thân Mạc Hướng Vãn lại thấy hối hận vì chút bất cẩn mà hôm nay đã trót để
lộ ra tài nghệ nấu nướng của mình.
Mạc Phi vẫn luôn nói rằng “Bố làm đồ ăn ngon lắm”, mấy
ngày Phi Phi ở với anh, anh toàn làm mấy món sandwich, salad hoa quả gì đó, đều
là những món ăn hợp với khẩu vị của bọn trẻ con. Cho nên, Mạc Phi liên tiếp
khen tài nghệ của anh “thật chẳng khác nào đầu bếp ở các nhà hàng khách sạn nổi
tiếng, đắt tiền”.
Nhưng cô mới đích thực là một đầu bếp hàng đầu. Lúc
Mạc Phi mới được một tuổi, cô không tìm nổi công việc thích hợp, cũng không
muốn tiếp tục làm việc ở quán bar của Quản Huyền để nhận “ân huệ” của khách
hàng nữa, nên quyết định xin vào làm nhân viên phục vụ cho một nhà hàng. Bắt
đầu từ nhân viên chuyên làm các món rau, hàng ngày đều có cơ hội nhìn các đầu bếp
nổi tiếng nấu nướng. Đầu bếp nhà hàng thấy cô hiếu học, nên những lúc rảnh rỗi
cũng hay chỉ bảo một vài tuyệt chiêu, cô học rất nhanh, luôn nghĩ rằng học xong
sau này có thể nấu cho con trai mình ăn những món ấy.
Thế nhưng sau này, cô lại chẳng mấy khi có cơ hội thi
triển tài nghệ, phần vì công việc bận rộn, phần cũng bởi phải tiết kiệm, dành
dụm để sống qua ngày.
Hôm nay, cô ngứa tay động thủ thế này có lẽ là do tâm
trạng cảm thấy thoải mái, hoặc cũng có thể do con người đang đứng sau lưng cô
lúc này.
Mạc Bắc cho tay mình sát lại gần cô thêm chút nữa, một
bàn tay của cô lúc này cũng đang nắm lấy lan can.
Mạc Hướng Vãn là một người phụ nữ đẹp, thế nhưng bàn
tay của cô không hề đẹp.
Hình ảnh bàn tay cô năm xưa trong ấn tượng của anh
trơn tru, mềm mại, mịn màng, vuốt ve trên cơ thể anh, gợi lên mọi cảm hứng ân
ái trong anh.
Sau này, khi ở trong xe ô tô, anh lấy hết dũng khí nắm
lấy bàn tay cô, mới phát hiện ra bao nhiêu năm nay, cô thật sự đã thay đổi rất
nhiều. Lòng bàn tay cô có biết bao nhiêu chai sần, cũng không còn mềm mại như
trước nữa, điều duy nhất không đổi chính là mười ngón tay vẫn thon gầy, trắng
trẻo.
Đây là một đôi tay đã chịu quá nhiều gian lao vất vả,
vì vậy trở nên thô ráp, cứng đờ, đầy chai sạn.
Cảm giác thương xót, thấu hiểu khiến anh không kìm
lòng được liền nắm chặt lấy đôi bàn tay đó. Anh hy vọng có thể phần nào sưởi
ấm, chia sẻ với cô, được cùng cô bước tiếp quãng đường phía trước.
T¬T
Mạc Hướng Vãn kinh ngạc, định rút tay ra, nhưng anh
vẫn cứ kiên quyết nắm chặt lấy.
Anh nói tiếp: “Mẹ bé Phi Phi, em cảm thấy đề nghị của
anh thế nào? Nếu như chúng ta thật sự không thể nào trở thành người một nhà,
thì cứ thế làm hàng xóm tốt của nhau cả cuộc đời này nhé?”
Lời nói của anh thật sự khiến cô cảm thấy dao động.
Rốt cuộc anh đang muốn gì? Cô đoán không ra mà cũng
không muốn suy nghĩ thêm nữa, chỉ lên tiếng: “Anh không cần thiết phải làm như
thế, tôi không bắt anh phải bù đắp bất cứ cái gì cả.”
Mạc Bắc lắc lắc đầu, bàn tay càng nắm chặt hơn rồi kéo
cô ôm chặt vào lòng mình, trước khi cô kịp phản ứng, anh cố gắng siết chặt vòng
tay. Anh lại lên tiếng chọc ghẹo: “Em không phải là anh, làm sao mà em biết
được rằng anh đang muốn bù đắp cho em? Mẹ bé Phi Phi, khuyết điểm lớn nhất của
em chính là tự coi mình thông minh đấy.”
Cả thân người của Mạc Hướng Vãn bị kẹp trong lòng anh,
chẳng thể nào vùng vẫy thoát ra được, thậm chí anh còn áp sát lại để mặt anh kề
bên cạnh mặt cô. Tám, chín năm trở lại đây, cô chưa bao giờ lại gần một người
đàn ông như thế này.
Cô vốn dĩ định quay lại tát cho anh một cái thật mạnh
vì hành động quá xấc xược này, thế nhưng ở trong vòng tay anh, cô cảm thấy ấm
áp đến mức mềm nhũng cả thân thể, vậy nên cứ đứng yên, chẳng làm điều gì khác
cả.
Mạc Hướng Vãn tức giận vì sự yếu mềm của bản thân, mím
chặt môi không nói bất cứ câu nào.
Mạc Bắc lại thì thầm bên tai cô: “Hướng Vãn, em đừng
có đóng chặt cửa con tim mãi thế, hãy cho anh một cơ hội nhé.”
T¬T
Buổi tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Mạc Phi nằm trên
giường nhìn cô hỏi một cách nghiêm túc: “Mẹ ơi, liệu mẹ có kết hôn với bố không
vậy?”
Câu hỏi này hoàn toàn khiến cho Mạc Hướng Vãn ngây
lặng người đi.
Mạc Phi lại tiếp tục truy hỏi: “Mẹ ơi, nếu như mẹ
không chịu kết hôn cùng bố thì bố chẳng thể nào ở cùng với chúng ta được đâu.”
Mạc Hướng Vãn lúc này mới phản ứng lại, đỏ hồng khuôn
mặt nạt con trai: “Đầu óc con lại suy nghĩ lung tung rồi đúng không? Trẻ con
thì nên chăm chỉ học hành, đừng có lo đến chuyện người lớn nhiều như thế.”
Không ngờ Mạc Phi lại kéo tấm chăn trùm qua đầu, tỏ rõ
rằng mình đang rất tức giận. Mạc Hướng Vãn kéo tấm chăn xuống, nhìn thấy khuôn
mặt bé xinh của con trai đỏ bừng bừng, bất giác bật thành tiếng cười.
Mạc Phi tỏ ra vô cùng bất mãn: “Mẹ ơi, mẹ đừng có coi
thường con như vậy.” Cậu bé nghĩ rằng, vì bản thân chưa trưởng thành, những lời
nói ra không có sức nặng, nên sẽ bị mẹ coi thường, bỏ qua. Thế nhưng Mạc Hướng
Vãn vẫn tắt đèn, bắt cậu bé phải đi ngủ.
Lúc về phòng cô không
