h
nặng, chỉ cần tìm một căn phòng giải quyết là ok thôi. Một khi cậu đã yêu người
phụ nữ này thì dục vọng đã trở thành gánh nặng. Có phải bản thân cậu cảm thấy
vô cùng sợ cô ấy không?”
Mạc Bắc tán thưởng bạn: “Cậu đã học môn Tâm lý học ở
trường Đại học Sư phạm Hoa Trung đúng không?”
Quan Chỉ tỏ vẻ khiêm tốn: “Một năm, mới chỉ một năm
thôi, một thiên tài như mình chỉ cần lật mấy trang sách là ổn. Cái đó gọi là gì
nhỉ, Tâm lý học xã hội, nói cho cậu biết, cuốn sách này cực kỳ tuyệt, hôm nào
cậu cũng mua một cuốn đi”. Quan Chỉ lại luyên thuyên thêm một hồi rồi mới trở
về đề tài chính, quay sang nói tiếp với Mạc Bắc: “Mình nói này Mạc Bắc, đây
cũng không phải lần đầu tiên cậu hẹn hò, có cần thiết phải căng thẳng như vậy
không?”
Mạc Bắc nằm trên giường, chân thành nói với Quan Chỉ:
“Cô ấy cho mình cảm xúc hoàn toàn khác Điền Tây.”
“Mẹ cậu đã tìm không ít tư liệu về cô ấy, bao nhiêu
năm nay thân phụ nữ một mình nuôi con mà vẫn làm được thế này, con người mạnh
mẽ như vậy đương nhiên Điền Tây không thể nào so sánh được.”
“Ừm, bố mẹ mình đều coi trọng cô ấy, ngay cả việc đến
gần cháu mình cũng không dám để lộ quá mức. Đây chính là sức mạnh của người mẹ.
Bố mẹ mình còn để ý đến cả gia đình cô ấy nữa.”
Quan Chỉ bật cười: “Cậu cho rằng điều này nghĩa là
sao?”
“Đối với những người như chúng ta, điều đó đương nhiên
chính là kiểu so sánh gia đình, thanh danh, tiền bạc, xem có môn đăng hộ đối
không, điều này ngàn năm không đổi. Bố mẹ cậu là người có tư tưởng hiện đại
nhưng có mấy người làm được như vậy đâu?”
Quan Chỉ gật đầu: “Đó chính là sự may mắn của mình.”
Mạc Bắc thầm nghĩ, anh cũng may mắn nên mới có thể gặp
được Mạc Hướng Vãn, sau đó lại có cơ hội để tái sinh lại tình yêu.
T¬T
Cho nên, Mạc Bắc không bao giờ chùn bước trước sự lạnh
nhạt của Mạc Hướng Vãn, anh vẫn cứ tươi cười đáp lại: “Cỏ sâu róm không có vào
tiết trời này đâu.”
Mạc Hướng Vãn mím chặt môi không nói gì thêm. Bộ dạng
này giống y như Mạc Phi, mang theo đôi chút đáng yêu mỗi khi bực bội điều gì.
Anh thật sự rất muốn đặt một nụ hôn lên đôi môi đó nhưng đáng tiếc lại không đủ
dũng khí.
Hai người đi đến khu chợ thủy sản, sau khi thương
lượng giá cả với người bán hàng, họ liền mua cá tươi về. Bởi vì Mạc Phi thích
ăn đồ thủy hải sản, không mấy thiết tha với thịt thà cho nên Mạc Hướng Vãn mua
thêm tôm và cua nữa.
Tất cả đều do Mạc Hướng Vãn thanh toán, Mạc Bắc biết
rằng chỉ cần anh đòi trả tiền là cô sẽ không vui ngay, thế nên tội gì anh lại
phải chuốc khổ vào thân? Anh chỉ đi theo giúp cô xách đồ mà thôi.
Thói quen ăn uống của Mạc Phi, anh đã nắm rõ từ lâu, e
rằng tất cả đều được di truyền lại từ bà nội thằng bé. Anh biết rằng, mẹ mình
đã đến Cung thiếu nhi mua rất nhiều đồ cho Mạc Phi, không phải là khoai tây
chiên mà là mấy món tôm cua, cá mực.
Người một nhà có cũng khẩu vị cũng là chuyện rất hay.
T¬T
Trên đường quay về, hai người chỉ nói đôi chút về bí
quyết nấu món ăn. Cả hai đều là người biết nấu nướng cho nên có thể trao đổi
nhiều thứ ở đề tài này.
Mạc Bắc nói, lúc anh ra nước ngoài du học rất tham ăn,
đi chợ mua cá về, thế nhưng không ngờ lại mua được cá Cháy[4'>. Khi
mang về nhà anh làm sạch nội tạng bên trong rồi hấp với bia. Lúc ăn cảm giác
cũng khá ngon, không biết tại sao loại cá này lại được Trương Ái Linh[5'> biến
thành nỗi hận thứ ba trong cuộc đời để mà tiếc nuối. Sau khi về nước, hỏi bạn
bè mới biết loại cá này không cần phải đánh vẩy, hơn nữa phải nấu bằng thứ dầu
ăn đặc biệt mới ngon.
Mạc Hướng Vãn nghe thế liền bật cười hỏi lại: “Muốn
nấu món cá Cháy thì phải dùng nồi lớn, anh đúng là buồn cười quá, tại sao lại
có thể nấu món này ở trong ký túc xá được chứ?”
[1'>
Tên khoa học: Tenualosa rêvesii.
[2'>
Trương Ái Linh (1920-1995) là một trong năm nhà văn có ảnh hưởng lớn nhất trong
đời sống văn học Trung Hoa thế kỉ XX.
Mạc Bắc thản nhiên nói: “Tay cầm dao giơ lên, chặt cá
thành ba khúc.”
“Thật đúng là phí của trời.”
“Đúng là vậy mà. Lưu học sinh khốn khổ, nghèo khó, mua
được con cá Cháy đâu phải dễ dàng gì? Thế mà anh lại nỡ xuống tay phá hoại, từ
giờ về sau sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa”. Anh thầm nghĩ, thật sự
không thể nào tiếp tục làm những chuyện tương tự như vậy nữa.
“Anh cũng háu ăn quá nhỉ?”
“Phi Phi cũng rất thích ăn uống, hơn nữa không bao giờ
kén chọn.”
Thật ra, cả anh và cô đều biết rõ một điều Mạc Phi có
kén ăn, những lúc có tôm, cá, cua, mực thì cậu bé ít khi chạm đến thịt thà. Có
điều, Mạc Hướng Vãn vốn khá nghiêm khắc trong chuyện ăn uống nên Mạc Phi cũng
không dám biểu hiện sự kén ăn của mình ra ngoài rõ ràng mà thôi.
Sau khi nghe câu này, Mạc Hướng Vãn không nói gì thêm,
trong lòng đột nhiên cảm thấy buồn bã.
Mạc Bắc muốn nắm lấy bàn tay cô, nhưng hai tay cô đang
nắm chặt, lại là một biểu hiện của sự phòng bị.
Những lúc cô như thế này, anh chẳng thể nào tiếp cận
nổi.
Nếu như cô cứ nhất quyết không chịu mở lòng, không
chịu hiểu cho trái tim của anh thì anh thật sự rất đau đớn.
Khi bọn họ quay về đến đầu khu nhà, lại