ều tra rõ ngọn ngành, thậm chí phải lục soát mọi tẩm cung, để xem thử kẻ nào còn cất giữ đồ của Cẩn Phi nương nương. Hoàng thượng cũng vì chuyện này mà căng thẳng với Mộ Thái hậu.
Cuối cùng, hai người mỗi người nhường nhau một bước, không lục soát tẩm cung, chỉ là sau khi bắt được kẻ đó phải giao cho Thái hậu xử lý.
Ta bắt đầu phân tích, có tổng cộng ba người liên quan trực tiếp đến việc này: Châu Thanh Ly, Hà chiêu nghi, Ý tần. Chuyện bọn họ đánh cược với nhau chắc sẽ tra ra được một cách dễ dàng, vậy thì điểm dừng chân cuối cùng hẳn là Ý tần rồi.
Bây giờ Ý tần đã bị cấm túc, chẳng ai gặp được nàng ta. Mặc dù ta không để lộ chút ẩn ý nào cho Ý tần, nhưng cuối cùng khi tra khảo những thái giám cung nữ kia sẽ có thể liên quan đến ta. Có điều những chứng cứ ấy hoàn toàn không đủ để xác định ta là kẻ chủ mưu. Hơn nữa, chính Ý tần tự mình tìm hiểu sở thích của Cẩn phi nương nương, còn ta chỉ bảo Tiểu Ngư tiết lộ thông tin cho Lập Xuân rằng Hoàng thượng rất thích bông hoa mai trên đuôi mày của ta vì Hoàng thượng nói bông hoa mai này khiến hắn nghĩ đến mẫu phi của mình.
Đây cũng là sự thực, khi đến trước mặt Hoàng thượng, ta có thể đường hoàng nói ra chuyện này.
Ta lững thững bước đi. Trong sự việc lần này, Châu quý phi là người chịu tổn thương lớn nhất.
Nhĩ Y và Hà chiêu nghi ư? Lẽ nào Hà chiêu nghi muốn đổ vấy mọi tội lên đầu ta?
Ta giật mình, không phải là không có khả năng này? Hà chiêu nghi có thể ngáng đường Ý tần giữa chừng, đẩy Châu Thanh Ly ra hứng tội, vậy chắc hẳn nàng ta cũng biết chuyện của Cẩn phi nương nương, muốn thuận nước đẩy thuyền, đổ mọi tội lỗi lên đầu ta chẳng phải một kế hay để loại trừ ta hay sao?
Nếu là trước kia, ta được Hoàng thượng sủngái, Hoàng thượng sẽ nói giúp ta. Nhưng bây giờ, nếu ta thật sự bị đẩy ra đứng mũi chịu sào, Thái hậu kiểu gì cũng giết ta bằng được.
Ta nghĩ đến điểm mấu chốt, Nhĩ Y, Nhĩ Y…
Tại sao Nhĩ Y phải giúp Hà chiêu nghi, nếu nàng ta thật sự giúp Hà chiêu nghi vu oan cho ta, thì nàng ta chính là nội ứng rồi, không những không thể là tâm phúc của Châu quý phi nữa, mà còn có khả năng mất mạng vì chuyện này. Nàng ta chấp nhận ư?
Chấp nhận hi sinh mạng sống của mình để hãm hại ta?
Ta phải nghĩ cách đối phó với bọn chúng mới được.
Ta thở dài ngồi xuống ghế, day day thái dương, hoàn cảnh hiện tại đúng là một mớ bòng bong.
“Nương nương, ngồi xuống uống trà đi ạ.” Liên Ty mang trà đến.
Ta liếc nhìn nàng ta. Liên Ty là kẻ nắm thóp của ta. Nhĩ Y là nội ứng của “kẻ đứng sau giật dây” kia, cũng là kẻ nắm thóp của nàng ta.
Nếu là kẻ kia biết được Thái hậu phẫn nộ như vậy, suy nghĩ đầu tiên của nàng ta chắc là sẽ bịt miệng Nhĩ Y như ta đã từng làm với Liên Ty.
Hà chiêu nghi thông minh như vậy, sẽ không đời nào để cho Nhĩ Y sống sót mà chỉ điểm ta, dùng người chết vu oan giá họa mới có thể khiến đối thủ hết đường chối cãi.
Quả nhiên, nhất cử lưỡng tiện.
Bây giờ ta phải làm thế nào? Không thể bị động chờ nàng ta hãm hại mình được.
Đúng rồi, ta phải chủ động tấn công trước.
Nàng ta có thể giáng họa, lẽ nào bản cung không thể chắc?
Ta nghĩ đến một kế vô cùng hay ho.
Ta ngẩng đầu nhìn Liên Ty.
“Liên Ty, chiều nay ngươi giúp bản cung tặng hộp bánh ngọt tới chỗ Hà chiêu nghi, tiện thể chia một ít bánh cho đám cung nữ của Hà chiêu nghi, nhất định phải nhìn thấy có người ăn nó.”
“Vâng, nương nương.”
Ta khẽ thở dài, đến ngày mai có màn kịch hay để xem rồi.
Trời tối sầm, ta đang chuẩn bị đạo cụ cho hôm sau, một hạt độc dược bé tới mức có thểđặt vào trong móng tay.
“Nương nương, cung nữ Nhĩ Y bên cung Châu quý phi cầu kiến.”
Ta nhét viên thuốc độc vào trong bình, rồi nhét vào hộp trang sức.
“Ô? Cho nàng ta vào”.
“Nô tì Nhĩ Y bái kiến nương nương.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Dạo này đang là giữa thu, thời tiết rất đẹp, chủ nhân của nô tì muốn mời nương nương đến Phương Thảo Đình của ngự hoa viên thưởng nguyệt.”
Lúc này mà ngắm trăng ư? Có nhã hứng gớm.
Ta quay sang nhìn nàng ta: “Nhĩ Y, sức khỏe của nương nương nhà ngươi đã khá hơn chưa?”
“Bẩm nương nương, đã khá hơn nhiều rồi ạ.”
Ta quan sát nét mặt của nàng ta, nàng ta rất bình tĩnh.
“Ờ, vậy thì tốt, về bẩm báo với nương nương ngươi, Bạch Ngân sẽ đến đó đúng giờ.”
Sau khi Nhĩ Y đi khỏi, ta nhìn về phía trước. Thưởng nguyệt, vẫn ở bên hồ sau mà Từ quý phi chết đuối hồi đó?
Ta ngắm mình trong gương đồng, nhoẻn miệng cười.
Ánh trăng vừa mới treo đầu ngọn liễu, sắc trời chưa tối hẳn, trong cung đã lên đèn rồi. Quả là một khung cảnh rực rỡ hoa lệ. Ngày xưa ta thường ẩn trong bóng đêm của lãnh cung ngắm nhìn cảnh đẹp này.
Còn hôm nay, ta đã ở đây rồi.
Trên đường đến chỗ hẹn, ta gặp Lan tần, nàng ta đang tản bộ. Ta nhìn nàng ta, liền nói: “Muội muội, Châu quý phi nói muốn hẹn bản cung đi thưởng nguyệt, muội muội có muốn cùng đi không?”
Lan tần đi qua, chau mày: “Thưởng nguyệt ư, thưởng nguyệt có gì hay chứ?”
Nàng ta là người tính tình bộc trực, quan hệ trong cung không tốt lắm, nhưng cũng không phải quá tệ.
Ta mỉm cười: “Thưởng nguyệt là chuyện phong nhã, tự cổ chí kim biết bao hiền nhân đều lấy mặt để b