Snack's 1967
Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325034

Bình chọn: 8.00/10/503 lượt.

c Lang...”

“Tôi không muốn nghe bất kì lời xin xỏ nào, sự kiên nhẫn của tôi rất có hạn”.

Mười ngón tay của anh đan vào nhau, thể hiện sự mất bình tĩnh. “Ảnh hưởng của

khủng hoảng tài chính đối với ngành chúng ta có thể cao hơn rất nhiều so với dự

báo ban đầu, nếu tôi nhớ không nhầm thì năm ngoái, vào tầm này, các vị còn vỗ

ngực bảo đảm với tôi là thành tích công ty sẽ không bị giảm sút, nhưng hiện

nay, mức giảm của chúng ta đã là 50%, thế mà vẫn chưa có sách lược kinh doanh

cứu vãn khủng hoảng nào được đề xuất là sao? Theo bản báo cáo công bố ngày hôm

qua của tập đoàn Vũ Dương, thành tích của công ty họ mới giảm có 21,7%, điều

này làm tôi rất không hài lòng. Vũ Dương phương diện nào cũng không bằng Hoa

Hạo chúng ta, vậy mà lại hơn trong khoản biết giảm thiểu tổn thất thông qua

việc mở rộng nhu cầu nội địa. Còn các vị đã làm được những gì?”

“Chúng tôi...”. Giám đốc bộ phận sản xuất lo lắng đứng dậy, đầu vẫn cúi gằm.

“Không có chúng tôi gì cả! Nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn, hai chữ Hoa

Hạo của chúng ta sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ!”. Nói đến đây, đột nhiên Lang

Hách Viễn phát hiện thấy ánh mắt của mấy vị quản lí vốn dĩ mặt mày ủ ê nãy giờ

dường như đang bị cái gì đó thu hút, đổ dồn về phía sau lưng mình, anh cũng

ngẩng đầu nhìn theo hướng ấy. Gặp phải ánh nắng chói mắt, lông mày anh bất giác

nhíu lại.

Một cô gái mặc đồng phục nhân viên Hoa Hạo, trang điểm lạ lùng, cổ quái đang

đứng trước tấm kính sau lưng họ mà tô mày kẻ mắt, kinh khủng nhất là trước mặt

bao nhiêu người thế này, cô ta còn đang bắt đầu kéo váy lên.

Nộ khí bừng bừng trong lồng ngực, anh bước ra cửa phòng họp, nhếch mép cười

lạnh lùng, hỏi Oa Oa lúc đó còn đang tập cười trước gương: “Cô đang định múa

thoát y hay sao?”

***

Oa Oa tay trái đang kéo eo váy, cánh tay phải vẫn kẹp văn kiện do trưởng phòng

đưa, nghi hoặc nhìn ông chú vừa xông ra trước mặt rồi thấy một nhóm người rầm

rộ xông ra, ai cũng mặc như các tinh anh của Wall Street, giày dép áo xống

chỉnh tề. Nhanh chóng nhìn ra ý niệm không mấy tốt đẹp từ thái độ kì lạ của bọn

họ, cô liền lùi về phía sau hai bước, tay ôm chặt văn kiện, trừng mắt cảnh giác

nhìn lại.

Nhưng phải công nhận là cái chú trông có vẻ rất quyết đoán dẫn đầu đám người

này đẹp trai thật đấy, dường như trời sinh ra đã có khí chất ngang tàng của bậc

vua chúa, Oa Oa ngước nhìn gương mặt mà cặp mày đang nhíu chặt lại, có chút

ngây người.

“Cô thuộc bộ phận nào?”. Anh nheo nheo mắt nhìn cô, có vẻ như trước đây, anh đã

từng gặp cô ở đâu rồi.

“Tổng giám đốc Lang, có lẽ cô ấy ở tầng tám”. Có người bỗng nhớ ra cô gái bé

nhỏ, gầy gò này. Bất cứ ai đã từng đi qua phòng Hành chính tầng tám đều không

thể quên được hai cái lúm đồng tiền trên má mỗi khi cô cười và cả chiếc răng

khểnh xinh xắn thu hút ánh nhìn người khác.

Tổng giám đốc Lang? Oa Oa lặng người, hóa ra chú này chính là Tổng giám đốc

Lang – nhân vật chính trong bao nhiêu scandal đồn thổi gần đây? Và hình như

Tổng giám đốc Lang trong truyền thuyết ấy đang đích thân hỏi về thân phận của

cô.

Trời ạ!

Không đợi Oa Oa hoàn hồn, Lang Hách Viễn đã đưa tay về phía bọc văn kiện cô

đang ôm trong lòng. Vẫn còn chưa rõ tình thế, Oa Oa liền né người theo bản

năng, vẻ mặt vô tội vẫn ở trong trạng thái đờ đẫn.

Mà không, cô đang suy nghĩ, chính xác là đang trong trạng thái suy nghĩ!

Chết thật, bao nhiêu câu hỏi nghi hoặc còn đang chất chứa trong lòng tự nhiên

biến mất tiêu, nên bắt đầu hỏi từ nữ minh tinh Sơn Tây hay từ nam chủ nhiệm,

hay là xen kẽ loạn xạ mà hỏi đây?

Làm thế nào bây giờ, sao đầu óc chẳng nghĩ được gì thế này? Người trong cuộc –

ông vua của các tin đồn đang ở ngay trước mắt, Dương Oa Oa, mày nhất định phải

tranh thủ cơ hội này!

“Đưa văn kiện cho tôi là được rồi, cô có thể về làm việc”. Lang Hách Viễn thấy

càng lúc điệu bộ đờ đẫn của cô càng khó coi, lạnh nhạt buông một câu, định cầm

văn kiện rồi mau mau thoát khỏi cô ta, quay lại phòng họp.

Những tia nắng rọi qua từ phía cửa sổ sau lưng Lang Hách Viễn, trùm lên dáng

người cao lớn ấy, phủ xuống đôi mắt sâu hút với ánh nhìn quyết đoán, mạnh mẽ,

môi mím chặt kiên nghị, tất cả những hình ảnh ấy đi sâu vào tâm khảm Oa Oa, cô

chỉ nghe thấy tiếng tim mình đang đập càng lúc càng lớn, như tiếng búa hơi gõ

mạnh vào đệm da...

Sau một hồi lâu thật lâu, khó khăn lắm cô mới hiểu rõ lời của Lang Hách Viễn,

hóa ra ngài Tổng giám đốc đang muốn lấy tập văn kiện của cô. Vừa rồi, cô chỉ

chăm chăm tính xem nên hỏi chuyện gì trước tiên nên không hề nhớ đến vụ văn

kiện. Tới khi thấy ánh mắt Lang Hách Viễn dần dần trở nên lạnh lùng, cô đành

thu hết dũng khí nói ra những lời đã chất chứa trong lòng bao lâu nay: “Tổng

giám đốc Lang, anh, anh...”

Lang Hách Viễn nghiêng đầu nhìn đôi môi hồng đang ấp úng, dường như không nghe

ra tiếng lúng búng ấy là cái gì, anh nhíu mày. “Cô nói gì? Nói to lên xem!”

Xin hãy tha thứ cho Oa Oa vì không thể khống chế bản thân, cô đã hoàn toàn bị

mê hoặc bởi vẻ đẹp của ngài giám đốc...

Cuối cùng, Oa Oa cũng dứt được ánh mắt nhìn chăm chăm