XtGem Forum catalog
Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325242

Bình chọn: 8.00/10/524 lượt.

Cái này gọi là oan gia ngõ hẹp mà!

Tống Nhược Cốc chắn trước mặt tôi, hoàn toàn không có ý định nhường đường,

cậu ta cao hơn tôi khoảng một cái đầu, cho nên ánh mắt cậu ta nhìn tôi

thêm hiệu quả từ trên cao nhìn xuống, cho người ta cảm giác kiêu căng và lạnh lùng, “Chỉ ăn hơn một tháng, đường cũng không nhìn được hả?”

“Tạm được, cậu cũng không khác mấy,” tôi cố gắng vỗ vỗ cánh tay cậu ta, “Nhìn xem, cao hơn hẳn.”

“Hô hô…” Tiếng cười của Sử Lộ có thêm mùi vị khiêu khích.

Tống Nhược Cốc cũng không nhìn cậu ta, “Đừng có sờ loạn, tố cáo cậu quấy rối tình dục giờ.”

Sử Lộ kéo tay tôi, “Kỷ Nhiên, chúng ta đi thôi.”

Ánh mắt Tống Nhược Cốc rơi xuống đến chỗ Sử Lộ nắm tay tôi, “Thật là chị em tốt.”

Sử Lộ đã quen với kiểu châm chọc này, cho nên thản nhiên liếc mắt. Còn tôi nghĩ đến chuyện khác, nếu Sử Lộ lo lắng tôi bị Tống Nhược Cốc cướp đi,

thì tôi ở trước mặt cậu ta, cho cậu ta thuốc an thần là được rồi.

Vì thế tôi nói với Tống Nhược Cốc: “À, đúng rồi, tôi có vài lời muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì.”

“Tùy rằng cậu giúp tôi ơn huệ lớn, tôi rất cảm kích, nhưng tôi đã có Sử Lộ,

cho nên...” Tôi nhìn cậu ta, thực sự không biết mở miệng nói lời sau đó

thế nào, trách chỉ có thể trách tôi không phải người bệnh tâm thần.

“Cho nên cái gì?” Tống Nhược Cốc vẻ mặt giễu cợt, các tế bào cơ thịt trên

mặt giống như sắp xếp lại từ đầu, đấy gọi là nghiêm trang đó, ánh mắt

cậu ta sáng quắc nhìn tôi chằm chằm, “Cho nên cậu muốn nói cái gì?”

Vẻ mặt cậu ta nghiêm túc, giống như là đang trong chiến tranh hạt nhân

Mỹ­Trung, tôi bị cậu ta nhìn đến nỗi căng thẳng, nhưng trong đầu không

hiểu sao có cảm giác bội tình bạc nghĩa không giải thích được thế này!

Tôi nắm chặt tay, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ của người bệnh thần

kinh ra khỏi đầu, “Cho nên, tôi sẽ không trở thành người bạn thân thiết

của cậu.”

Tống Nhược Cốc giống như người máy bị hết điện, không

nhúc nhích, vẻ mặt không có tí biến hóa nào. Cứ như thế khoảng mười mấy

giây, cậu ta thở phào một cái, nghiêm túc nói: “Kỷ Nhiên, tôi cũng có

chuyện muốn nói với cậu.”

“Cái gì?”

“Đừng chỉ ăn rau,” cậu ta vỗ vỗ đầu tôi, ánh mắt dịu dàng, “Phải ăn nhiều thịt một chút.”

“. . . . “ Tôi biết mà, tên nhóc này vừa nói kiểu độc ác, tôi đã nhanh chóng biến thành mảnh vụn.

Bởi vì bị Tống Nhược Cốc quật ngã ở chỗ này nên tôi muốn tìm một chỗ khác

để khai chiến, nghĩ tới nghĩ lui cho dù là giao chiến chính diện kiểu

gì, dường như tôi đều không phải là đối thủ của cậu ta. Vì thế tôi lựa

chọn cách vô sỉ.

Tôi tính mang ảnh cơ bụng của cậu ta tung lên trên diễn đàn.

Ừ, không chỉ như thế. Tôi còn thuận tiện chuyển tên ảnh từ “Tống Nhược

Cốc.jpg” chuyển thành “Tống Nhược Cốc.avi”, kiểu cách đó, trình độ đó,

chỉ riêng như thế đã có ý nghĩa khác rồi.

Nhưng lý thuyết thì đầy đủ, thực tế thì đầy khó khăn, lúc tôi đưa tấm ảnh lên BBS trường, mới

phát hiện tên quên thay ID. Vì thế bài post ID rành rành là “Kỷ Nhiên”.

Vì là chuyện liên quan đến Tống Nhược Cốc, cho nên bài post kia lượng view rất cao, cũng có thể là vì chuyện liên quan đến “Tống Nhược Cốc.avi”,

cho nên số lượng comment tăng nhanh giống như tên lửa.

Đương

nhiên, rất nhiều reply đều là “Không mở được”. Nhưng không ai tin đó chỉ là một tấm ảnh, hầu hết mọi người đều tin chắc rằng video bị lỗi trong

quá trình tải lên, dù sao người đăng lên là “Kỷ Nhiên”, tên này và Tống

Nhược Cốc đặt cùng một chỗ thì cả người đều tản ra ánh

sáng “bí mật có thể khai phá”, cho nên sao có thể không có phim được! Nhất định là mạng trường làm hỏng video.

Vì thế bọn họ yêu cầu tôi tải lại một lần.

Còn có suy đoán từ tên video, sức tưởng tượng vô cùng phong phú, ngoài khẩu vị đặc biệt còn không dám nhìn thẳng.

Tôi chạy mất tăm. Tôi tự động lãng quên chuyện ngu ngốc đã làm tối hôm trước, đồng thời lừa mình dối người cho rằng sóng gió này sẽ trôi qua rất nhanh, thế nhưng ngày hôm sau, khi tôi đang tự thôi miên bản thân mình thì bị vô số người qua đường chú ý đến phá hủy.

Lúc sáng đi học, tôi gặp Tống Nhược Cốc và Tần Tuyết Vi ở giảng đường. Môn học đầu tiên vào sáng thứ hai, giảng đường của tôi và bọn Tống Nhược Cốc cùng một tầng, Tần Tuyết Vi đang ngăn Tống Nhược Cốc ở giảng đường của bọn họ, bầu không khí gươm súng sẵn sàng.

Tôi không liếc mắt mà đi qua luôn, trong lòng tha thiết mong muốn bọn họ đấu tranh chú tâm một chút, không nên phát hiện ra tôi.

“Kỷ Nhiên!” Tần Tuyết Vi gọi tôi lại, gương mặt xinh đẹp lúc này đã tức giận khiến cho vặn vẹo, lộ vẻ hung ác nham hiểm.

Tôi run lên, “A.”

“Cậu!” Cô ấy chỉ vào tôi, “Bỉ ôi, vô sỉ, không biết xấu hổ!”

“Lời cậu nói có lỗi, lỗi ngôn từ, vô sỉ và không biết xấu hổ là cùng một ý.” Tôi hiểu chắc cô ấy hiểu nhầm chuyện “Tống Nhược Cốc.avi”, nhưng trước khi nói ra sự thật là tôi phải chọc tức cô ấy một chút, ai bảo tôi nhìn cô ấy không vừa mắt.

Bên trong bên ngoài giảng đường có không ít người đang lén theo dõi chúng tôi.

“Cậu!” Lúc này Tần Tuyết Vi vô cùng tức giận, bình thường nhanh mồm nhanh miệng, tùy tiện nói mấy câu là có thể khiến tôi răng rơi đầy đất, bây giờ lại nói tr