ra chuyện.
Phạm Y lắc đầu. "Không phải. Tình cảm của chị ấy và anh Vi Vân rất tốt, anh chị không có cãi nhau." Nghĩ đến Sở Tịnh, sắc mặt cô xấu đi.
Thấy dáng vẻ rưng rưng nước mắt của cô, Duy Dung vươn tay siết chặt lấy mặt cô, cười hỏi dò: "Ôi, không phải cô sắp khóc đấy chứ?"
"Anh mới là người sắp khóc.” Phạm Y kiêu ngạo ngẩng mặt lên.
Duy Dung tức giận liếc nhìn cô. "Đúng rồi, cô và Vi Vân, Sở Tịnh rốt cuộc có quan hệ gì?"
Nghĩ đến Vi Vân phó thác công ty cho anh còn muốn anh chăm sóc cô, khiến Duy Dung cảm giác rất kỳ quái, nhưng lúc ấy Vi Vân tâm trạng đang rất tồi tệ, anh không tiện hỏi nhiều.
"Hàng xóm." Phạm Y trả lời không chút nghĩ ngợi.
"Muốn lừa tôi hả?" Duy Dung không vui nhíu mày.
Phạm Y tức giận mím môi, khẽ hừ một tiếng. "Lừa anh có kẹo ăn chắc?"
"Cô ăn không?" Anh cười hỏi.
Phạm Y làm ra vẻ ‘xin miễn thứ cho kẻ bất tài’: "Không ăn." Không còn cách nào khác, có thể cô là ngoại lệ của phụ nữ, không hứng thú với đồ ngọt.
"Vậy thì đúng rồi." Nhìn nét mặt chán ghét của cô, Duy Dung không nhịn được cười lớn.
Tìm được con gái không thích đồ ngọt là chuyện rất khó, Duy Dung thật sự không ngờ cô lại là ngoại lệ đó, điều này làm anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
"Cười, cười chết anh đi!" Phạm Y lạnh lùng liếc mắt, không vui nhỏ giọng nói thầm.
Thu hồi nụ cười. Hỏi nửa ngày Duy Dung vẫn không có được đáp án, anh không nhịn được lại nhắc nhở: "Thư ký Tả, cô còn chưa có nói cho tôi biết, cô và Vi Vân chính xác là có quan hệ gì?"
Phạm Y vẫn trả lời hời hợt: "Hai chữ hàng xóm này anh hiểu được chứ." Chẳng qua bọn họ thân mật hơn một chút.
Nhưng không thể nói ra, biểu hiện của Phạm Y ở công ty rất xuất sắc, cô không chỉ quản lý hành chính của công ty đâu vào đấy, cũng sắp xếp lịch trình của Vi Vân không hề qua loa. Và càng không có ai biết rằng rất nhiều dự án lớn công ty nhận được trong một hai năm nay, trong đó mấy hạng còn được quốc gia quyết định khen thưởng sáng tạo, đều là do cô nghĩ ra.
Nhưng tác phong làm việc của Phạm Y khiêm tốn cũng không lấy làm cao ngạo, yêu cầu Vi Vân không công bố những chuyện này ra ngoài, cô vẫn làm chức thư ký nhỏ như trước.
Có một cô thư ký trách nhiệm lại chuyên nghiệp như vậy giúp Vi Vân quản lý tất cả, công việc của Vi Vân nhẹ nhõm đi không ít. Sở Tịnh lại càng không cần lo trước lo sau, chỉ cần ăn mặc trang điểm thật xinh đẹp cùng hôn phu đi dự tiệc là được.
Dĩ nhiên, điều này là bí mật giữa cô, Sở Tịnh và Vi Vân, không cần thiết nói cho những người khác, dĩ nhiên bao gồm cả anh ta. Nghĩ tới đây, Phạm Y không khỏi lại nghĩ đến việc Sở Tịnh mất tích, nội tâm thoáng chốc cực kỳ khổ sở.
Nét mặt Phạm Y đông cứng lại, một lúc lâu không thấy chớp mắt, rất dễ dàng thấy được linh hồn nhỏ bé của cô đã không có ở đây, tâm trí không biết đã chạy tới nơi nào.
Không thích cảm giác bị bỏ quên, vả lại từ nhỏ đến lớn, bình thường đều do anh bỏ quên người ta, vẫn chưa có người nào dám quên mất sự tồn tại của anh, Duy Dung dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn trước mặt cô, không vui nhắc nhở: "Thư ký Tả, lúc nói chuyện với người khác mà tâm trí lại đi vào cõi thần tiên, hình như có vẻ không tôn trọng đối phương lắm thì phải!"
Giật mình, Phạm Y mở mắt phủ nhận: "Tôi có đi vào cõi thần tiên đâu."
"Vậy sao? Như vậy xin hỏi cô, vừa rồi tôi nói gì?" Duy Dung cười lạnh hỏi ngược lại.
"Vừa rồi? Nói gì?" Phạm Y nhìn anh, lại cúi đầu suy tư một lát, cuối cùng mới ngẩng đầu lên nghi hoặc nhìn anh. "Anh vừa mới nói gì sao?" Cô không nghe thấy anh nói.
"Đương nhiên là có." Cười mỉa mai, Duy Dung hừ mũi, "Thấy chưa, rõ ràng là không trả lời được." Nói cô lạc vào cõi thần tiên cô còn sống chết không thừa nhận, thật là con nhóc ngang ngạnh.
Duy Dung tỏ vẻ mặt bỡn cợt, thật ra đáy lòng đã sớm cười to.
Mà Phạm Y còn không biết mình bị trêu đùa, cúi thấp đầu xuống, mặt xấu hổ lúng túng.
"Tôi có thể xin hỏi, tôi đã từng đắc tội với anh hay là kiếp trước có kết thù oán với anh sao?" Nhìn gương mặt tuấn tú tươi cười của Mộ Duy Dung, Phạm Y hận không thể đánh vào cái mặt đó.
Duy Dung nghiêng đầu, làm bộ tự hỏi, thật lâu sau, anh mới hờ hững lắc đầu. "Hình như không có."
"Vậy sao anh cứ chuyên gây phiền toái cho tôi?" Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh.
Vi Vân muốn cô trợ giúp tổng giám đốc mới, để cho anh có thể thuận lợi tiếp nhận trong thời gian ngắn, hôm nay mới chỉ là ngày đầu tiên mà giữa bọn họ đã có khúc mắc, xem ra cuộc sống tương lai sẽ đầy gian nan!
"Là tự cô nhỏ mọn đấy chứ." Anh hờ hững nói.
Gì cơ!?
Nghe vậy, Phạm Y giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Là anh ta giữ chìa khóa xe của mình, là anh đụng phải mình làm rơi tư liệu của mình, là anh sau khi cuộc họp kết thúc còn cố ý tìm mình tranh cãi, sao lại thành lỗi của mình hết vậy?
Kéo ghế ra, Phạm Y cầm bản nội dung cuộc họp trên bàn lên, lườm anh, không nói một lời đi ra khỏi phòng họp.
Oh đó! Tức giận rồi.
Anh nhíu mày, như cười như không nói, "Không đánh mà lui, người ta gọi là đào ngũ."
"Tổng giám đốc, nếu như anh có thời gian rảnh rỗi ngồi ở đây, phiền anh phê duyệt nội dung cuộc họp đã được ghi l
