Tổng Giám Đốc Thật Lạnh Lùng

Tổng Giám Đốc Thật Lạnh Lùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323510

Bình chọn: 7.5.00/10/351 lượt.

mà thôi.”

“Không nên yêu.” Cô tự lẩm bẩm.

“Sao cơ?”

Công chúa không nên yêu dân thường, không nên yêu người không nên yêu, cô

nên ngoan ngoãn nghe lời phụ vương, cũng không cần khổ sở như vậy. Không đành lòng để hắn bị sư tử nuốt, nhưng cũng không cam lòng nhìn hắn cưới người khác, cô biết, cô biết hết! nhưng tình cảm và lý trí lại khác

nhau a!

Cô đã làm một chuyện sai lầm, yêu người không thể yêu, để bây giờ rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục thế này.

“Thật ra thì, đàn ông trên đời còn rất nhiều, cần gì phải đau khổ vì anh ta.” Tay hắn hơi run rẩy. “ Ví dụ như……..tôi.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, khó hiểu. “Anh …..đang nói đùa sao?”

Hắn cười gượng, “Tôi cũng hi vọng là tôi đang giỡn, nhưng thực tế là, tôi đang rất nghiêm túc.”

Người đàn ông bất cần đời này, bình thường rất hài hước, nhìn như là người vô tâm, nhưng thật ra hắn là người rất nghiêm túc.

“Tại sao?”

“Chỉ muốn nói cho em biết vậy thôi.” Hắn cau mày, cười khổ một tiếng.

Cô cũng cười, rất cứng ngắc, khó coi. “Tôi sẽ xem như là anh đang nói đùa, tôi sẽ quên chuyện này.”

Hắn bắt lấy cánh tay của cô, đối diện với đôi mắt sưng đỏ của cô, “Tôi lại hi vọng em sẽ nhớ kỹ chuyện này.”

Cô lắc lắc đầu, “Jady, anh say rồi.”

“Tửu lượng của tôi rất cao, mà thực ra, hôm nay tôi cũng không uống rượu”

Cô lắc đầu, ánh mắt đau thương. “Tôi không thể rời bỏ nơi này.”

Hắn cố làm ra vẻ như chẳng hề để ý. “Tôi biết ngay không thể dễ dàng lừa gạt một cô gái bỏ trốn theo mình mà.”

Cô khẽ mỉm cười. “Anh định đi đâu?”

“Một nơi ở Châu Phi.”

“Châu Phi.” Cô lẩm bẩm. “Một nơi thật xa…..”

“Đúng, rất xa, như là đi tới một thế giới khác, nơi đó, không ai biết em là

ai, em có thể cùng tôi đi, ngắm thảo nguyên vô tận, nhìn thấy những

phong cảnh chưa bao giờ thấy trước đây.” Giọng hắn trầm thấp vẽ ra viễn

cảnh tương lai.

Cô nhìn hắn. “Anh đang dụ dỗ tôi sao?”

“Đúng.” Hắn cười hì hì nói. “Có đả động được em không? Muốn đi thì phải quyết định nhanh đó!”

Cô lắc đầu. “Tôi không phải là anh. Cũng không phải tôi không thể rời xa nơi này, mà thực chất là tôi không thể rời xa… anh ấy.”

“Nếu như có một ngày, em muốn rời xa nơi này, đừng quên tới tìm tôi.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, hắn cười. “Tôi nói rồi, qua máy hình tôi có thế nhìn thấy được nhiều thứ mắt thường không thấy được.”

“Anh đúng là một nhiếp ảnh gia kỳ quái.”

“Cám ơn em đã khen.” Hắn nửa đùa nửa thật nói “Hãy nhớ, đề nghị của tôi có hiệu lực vĩnh viễn!”. “Gần đây Nguyễn Cương cứ nóng nảy thế nào ấy.” Shary vừa mở hộp trang điểm, vừa tán gẫu với Amanda.

“Dạ, anh ấy gặp rắc rối về tình cảm mà.” Cùng là người yêu đơn phương, nên

cô có thể hiểu được nỗi khổ vì tình của Nguyễn Cương, cô biết hắn rất

yêu Tâm Ny, vì vậy mà hiện tại tính khí hắn càng thêm nóng nảy, cổ quái.

“ Vậy sao? Anh ta giữ kín quá, chưa từng nghe nói anh ta có bạn gái gì nha!”

“Chắc không lâu nữa là chị sẽ thấy được bạn gái anh ấy đó.” Nhớ lại vẻ mặt rạng rỡ của A Cương tối qua, cô mỉm cười.

“A, sao mà em biết vậy?”

Shary chuyên chú làm tóc cho Amanda, tóc của cô vừa đen vừa thô cứng, thường

rất khó tạo kiểu, giống như hiện tại, Shary nhịn không được lại nói.

“Tóc em thật khó tạo kiểu a.”

“Có người nói nhìn tóc của một người có thể biết được cá tính của người đó, từ tóc em có thể thấy được tính tình của em cũng giống vậy thô cứng,

bướng bỉnh.”

“Nếu như em chịu nghe theo sự sắp xếp của người khác, thì Amanda không còn là Amanda nữa rồi.” Shary khẽ cười.

“Anh ấy muốn tìm một người biết nghe lời sao?” dừng một lát, cô bỗng nói.

Tay Shary ngừng lại một chút, sau đó, giống như là che giấu gì đó vội vàng

chải tóc cho cô. “Em đừng nghe lời đồn thổi, trong giới này tin đồn rất

nhiều mà.”

“Shary, nói cho em biết đi.” Cô khẽ nói.

Shary mím chặt môi, tăng tốc làm đầu cho cô.

“Gạt em, cái gì cũng không nói, tưởng rằng như vậy thì có thể xem như mọi chuyện không xảy ra sao?” Amanda tự nói nhỏ.

“Em đừng nghĩ nhiều, địa vị của em không ai có thể thay thế được”

Cô cười, nụ cười đau khổ bất đắc dĩ. Từ lúc nào nục cười của cô đã không

còn là nụ cười nữa rồi. “Chị nhầm rồi, không ai là không thể bị thay

thế, địa vị không thể là vĩnh cửu.”

“Em là độc nhất vô nhị, trong vòng mười năm….. không! Trong vòng hai mươi năm nữa, cũng không ai có thể thay thế được.”

Mệt mỏi giống như nước tràn bờ, cô nhắm mắt lại, sau đó từ từ mở ra. “Nói

cho em biết sự thật đi, anh ấy tìm người mới phải không?”

“Đó là

Trần Dư, hiện tại đang có kế hoạch để phát triển cô ta.” Shary chán nản

để lược xuống, ngồi bên cạnh cô, khuôn mặt dịu dàng tràn đầy lo lắng.

“Em không cần suy nghĩ gì cả, cứ tập trung vào việc hát, rồi sẽ tốt

thôi, em sẽ tấn công thị trường Mỹ.”

Đã có người mới thay thế cô

rồi sao, cô khẽ cười một tiếng, cũng không thèm để ý. “Em không quan tâm thị trường như thế nào, em chỉ thích ca hát thôi, em cũng không quan

tâm có thể tấn công ra thị trường nước ngoài được hay không.”

Không có tình yêu, không có ca hát, cô chỉ còn lại hai bàn tay trắng, mà thôi, vốn dĩ cô là người không có gì mà.

“Amanda… chị…..chị đã từng yêu anh ta.” Shary hạ q


Polly po-cket