không muốn tiếp tục
đề tài này. “Long, em muốn kể cho anh nghe một câu chuyện cổ.”
Anh vẫn chỉ là lười biếng vuốt tóc cô, còn cô thì ngoan ngoãn rúc vào trong khuỷu tay anh.
“Thật lâu, thật lâu trước đây....”
“Chuyện cổ tại sao lại xảy ra trước đây thật lâu thật lâu? Phải là ngày xửa ngày xưa chứ?”
Cô nũng nịu trừng mắt nhìn anh một cái: “Chuyện như vậy nghe cho thần bí
một chút a.” Rồi lại nói tiếp: “Có một quốc gia, có quy định: chỉ cần là tội phạm, sẽ bị đưa đến một sân đấu giống đấu trường La Mã cổ đại, ở đó sẽ có 2 cánh cửa. Một cánh cửa phía sau có một con sư tử đói bụng, sau
cánh cửa còn lại là một mỹ nữ. Bọn họ bắt phạm nhận chọn một trong hai
cánh, nếu là vào cánh cửa có sư tử, sẽ bị nó ăn luôn, ngược lại, nếu
chọn vào cánh cửa còn lại, sẽ được cưới mỹ nữ luôn.”
Trong mắt anh bắt đầu có một tia hứng thú, câu chuyện này hiển nhiên đã hấp dẫn anh.
“Có một người dân bình thường cùng công chúa yêu nhau. Tại quốc gia đó, đây là đại tội lớn nhất, người đam không xứng cùng quý tộc yêu thương nhau
và kết hôn, cho nên người đàn ông kia liền bị đưa đến sân đấu kia. Công
chúa ngồi trên đài cao, biết rõ sau hai cánh cửa đâu là sư tử đâu là mỹ
nữ. Người đàn ông đó tin tưởng công chúa, chờ cô ra ám hiệu.”
Tay cô bướng bỉnh trêu đùa trên ngực anh, Long Thiều Thiên cũng chỉ liếc cô một cái, còn cô thì lè lưỡi trêu anh.
“Long, nếu anh là công chúa, vậy anh sẽ nói cho anh ta mở cánh cửa nào? Là để
cho anh ta bị sư tử cắn chết, hay là để anh ta lấy mỹ nữ đệ nhất thiên
hạ, sống đến trăm tuổi rồi hạnh phúc qua đời, sau đó quên anh?”
“Tôi nghĩ, bất kể là công chúa chỉ cửa nào, tôi cũng sẽ chọn cánh cửa ngược lại.”
“Tại sao?”
“Tôi khoogn tin nàng ta sẽ chọn cho tôi một mỹ nữ, cho nên tôi chọn cửa kia.”
Cô lẳng lặng nằm trong ngực anh, nghĩ ngẫm: “Long, anh ngay cả khi nghe
một câu chuyện cũng làm nó trở nên nghiêm trọng như vậy.” Cô trong lòng
thầm thở dài.
“Vậy anh đoán một chút, em sẽ làm như thế nào?” Cô nhẹ giọng hỏi.
Anh ôn hòa, giọng trầm thấp đầy từ tính, rung động lòng người. “Làm cho người kia bị sư tử ăn?”
“Vậy quá tàn nhẫn, em khoogn đành lòng làm như vậy.”
Hứng thú trong mắt anh ngày càng đậm. “Em thật là quá lương thiện mà, vậy em để cho hắn ta cưới mỹ nữ?”
“Vâng, chỉ cần anh ta sống tốt là tốt rồi, so với chết thì tốt hơn rất nhiều.”
Anh không cho là đúng, lắc đầu một cái: “Em quá lý trí. Nếu trên thế giới
ai cũng như em thì sẽ không có câu chuyện xưa kia đâu nhé.”
“Anh thật là lạnh lùng mà. Nếu đàn ông trên thế gian ai cũng như anh thì cũng không có tình yêu đâu nhé!” Cô lầu bầu mấy tiếng.
Anh cười ha hả lên. Rất ít khi anh cười to như vậy, cô hiếu kỳ nhìn anh.
Còn anh lại thuận tay nắm lấy cằm cô: “Em thật là khờ, chỉ có con gái
các em mới tin vào mấy tình yêu kiểu thế. Đó là lừa gạt, là lừa gạt tiểu nữ sinh, hiểu chưa?”
“Anh không tin?”
“Không tin, cũng không cần.” Anh trả lời, rất đơn giản, nhưng lại vô cùng dứt khoát.
“Nhưng em tin!!!!!” Hai mắt cô lấp lánh. “Em tin, trên đời này có tình yêu, cũng có rất nhiều điều tốt đẹp.”
Lòng anh thoáng động, bởi vì cô đơn thuần, bởi vì cô yêu anh say đắm, bởi ví cô nhìn anh bằng khuôn mặt hạnh phúc, vui vẻ ngập tràn. Anh chợt bị một loại cảm xúc chua ngọt lẫn lộn bao trùm cả người, hai cánh tay không
khỏi ôm chặt hơn cô gái bé nhỏ trong lòng.
Cô cười thật tươi, ghé tai lằng nghe nhịp đập trầm ổn của con tim anh. Lúc này, cô cảm
thấy rất kiên định: bất kể anh là ai, thời điểm này, anh đơn giản chỉ là người đàn ông mà cô yêu say đắm.
Màn hình TV tử đầu
tối đen như mực, không có bất ký thanh âm nào. Nhưng sau đó, bất chợt,
một bóng trắng xuất hiện, từ từ, ánh sáng cũng mạnh lên. Và, Amanda cứ
như thế xuất hiện trong luồng ánh sáng chói lòa. Một tiếng hát đầy nội
lực vang lên, to rõ, trong trẻo như muốn xuyên thủng cả phía chân trời.
Cô đứng thật cao trên cao nguyên Khang Tàng, bối cảnh phía sau trùng
điệp là núi, hùng vĩ, điệp điệp. đôi tay cô giang rộng, một bộ quần áo
đơn giản: quần sóoc, áo da, chân đi bốt da, trên đỉnh thế giởi, vong
tình hát vang, như đang nhìn xuống cung điện của riêng mình. Sau khi
tiếng hát cất lên khoảng hai mươi mất giây, màn hình lại tối đen như mực trở lại, dừng lại như thế vài giây, TV lại nối tiếp phát tiếp.
Tối đó, những người xem được đoạn quảng cáo này, trước TV đều ngây người
mất mấy giây. Toàn bộ đều đắm chìm trong khiếp sợ, sau đó lại bộc phát
hô to lên
“Đây rối cuộc là ai?’
“Đây là giọng hát thật…”
Trên báo, TV, truyền thanh, các phương tiện truyền thông cũng điên rồi, điên thật rồi. Thảo luận, rồi duy đoán, giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ, thiêu đốt hừng hực lòng người, Dường như không tìm được câu trả lời thì họ rấm rứt ăn không ngon ngủ không yên vậy
“Ca sĩ thần bí đã mang đến những bài thảo luận không dứt. Chỉ trong ngày hôm qua, số
người xem đoạn quảng cáo kia qua trang web của đài truyền hình đã vượt
quá con số 200 vạn người (2 triệu), lời nhắn, comment hơn 2000, mấy lấn
khiến cho trang web bị sập hệ thống. Điện thoại gọi tới đường dây nóng
hơn 1000 cuộ