Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321431

Bình chọn: 10.00/10/143 lượt.

sau cửa truyền ra, làm trên hành lang chấn động.

Trong phòng bệnh, người đàn ông không kịp lên tiếng ngăn cản cô gái nữa, chỉ

có thể nhe răng trợn mắt kỳ vọng xương sườn của mình đủ cường tráng, để

nó không bị đè gãy đi.

Mẹ kiếp ! Thật là đau. . . . . . Con mẹ nó đau chết hắn! Công việc âm thầm tra xét ngừng lại sau khi Đường Chính Hạo nhớ lại quá khứ, bởi vì đã không còn cần thiết nữa.

Nhớ năm đó, mẹ hắn bị người khác lừa gạt cho vay với lãi suất cao, kết quả

không trả tiền liền bị người ta đuổi giết, trong lúc chạy trốn trượt

chân té xuống khe núi chết đi.

Ngay lúc đó hắn cũng không biết

chuyện này, trong lòng mấy người cho vay không hề bằng lòng, vì vậy sai

người tìm tới hắn, nói mẹ hắn đang ở trong tay bọn họ, kêu hắn chuẩn bị

tiền, nếu không liền làm giết hắn.

Buổi sáng hôm sau, hắn đúng

hẹn tiến về nơi chỉ định, nhưng hắn không đem tiền đến, mấy người đó vừa thấy được hắn, liền muốn hắn lập tức lấy tiền ra, hắn nói, trước phải

cho hắn nhìn thấy mẹ hắn! Kết quả đối phương ỷ vào người đông thế mạnh,

nói thẳng ra mẹ hắn một ngày trước liền tự mình té chết.

Trong

một nháy kia, hắn cái gì cũng không thể nghĩ, một lòng chỉ nghĩ chém

chết mấy tên khốn kiếp này, vì vậy rút con dao dự phòng ở sau lưng ra,

không chút nghĩ ngợi liền vọt tới!

Trong lúc hỗn loạn hắn bị đối phương chém mấy đao, cuối cùng còn bị đối phương từ trên vách núi bờ biển đá xuống.

Lúc ấy, hắn chỉ nhớ té xuống, đầu từng đụng phải cái gì đó rất mạnh, tiếp liền hoàn toàn mất đi trí nhớ. Sau khi xuất viện, Đường Chính Hạo cùng Lý Hoa đồng thời cũng tự do cưới người mình yêu.

Đính hôn chính là tùy cơ ứng biến, cái này chính là do lão gia Uyên Ương

Phổ, tự mình tán thưởng vì mình nuôi con gái từ nhỏ nên là nói dối cháu

gái, là ông bị bệnh nan y không thể sống lâu, hi vọng hai người bọn họ

có thể hoàn thành tâm nguyện của ông trước khi ông chết, có thể tận mắt

nhìn thấy hai người họ dắt tay nhau cùng đi vào lễ đường.

Đối với lần này, Đường Chính Hạo rất khó từ chối, dù sao ông cũng là ân nhân của hắn.

Đối với lần này, Lý Hoa cũng rất khó từ chối, dù sao từ nhỏ cô đã mất đi cha mẹ, ông đối với cô mà nói giống như một người cha.

Vì vậy, hai người quyết định trước lấy chuyện công khai đính hôn tạm thời trấn an ông.

Lão gia tự nhận mưu kế mình đã đạt được, trước đêm con nuôi xuất viện,

không nhịn được tìm đến bác sĩ đồng mưu cùng nhau vui vẻ.(Con nuôi ý chỉ Đường Chính Hạo)

Cảm giác mấy phần say điều khiển, lão gia ở

trong phòng bệnh đắc ý khoe khoang mình thông minh, không biết đến cháu

gái của ông vừa lúc đứng ở ngoài cửa.

Lý Hoa rất tức giận! Giận đến nói ông là già mà hồ đồ, thiếu chút nữa chức quản lý Liên Nghiệp cũng không làm.

Vì vậy, một trò cười bị ép không ngừng la to.. Tối nay bóng đêm rất

đẹp, giống như toàn bộ ngôi sao cũng đua nhau tỏ sáng, làm cho bầu trời

đêm vô cùng phát ra ánh sáng chói lọi.

"Em có một câu hỏi muốn hỏi anh từ rất lâu, anh có thể cho em biết được không?"

Cô gái vùi vào trước ngực người đàn ông một tuần lễ sau sẽ trở thành chồng mình, cô ở bên ngoài ban công nhìn bầu trời đêm, chợt nhớ tới chuyện mà mình đã nghi ngờ rất lâu.

"Chuyện gì?" Người đàn ông không chút để ý hơi thở, xoay về bên tai cô.

Cô thở khẽ, sơ lược nói ra cái đêm về mấy năm trước, cô nhìn thấy hắn ngồi một mình ở cửa sổ khóc đến bi thương.

"Em thấy hả ?" Hắn kinh ngạc ôm chặt cô, tạm thời dừng hôn trêu đùa cô lại.

"Ừ."

". . . . . . Nói cho em nghe nhưng không cho phép cười anh!" Trầm mặc chốc lát.

Cô hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu.

"Ông ngoại bệnh nặng giao anh cho mẹ anh mang đi thì cho anh một con chuột

bạch vàng óng ánh . . . . . Đêm đó không biết tại sao nó đột nhiên lại

chết bất đắc kỳ tử."

"Cho nên anh mới có thể khóc đến thương tâm như vậy sao?" Cô kinh ngạc nói. Đáp án này ngoài sự dự đoán của cô.

"Đúng, tất cả đều bởi vì một con chuột bạch ── Em không được cười!"

"Em. . . . . . Em không có cười. . . . . . Em hiểu con chuột bạch kia đối với anh rất có ý nghĩa, em làm sao có thể ──"

"Không còn kịp rồi!" Hắn như mãnh thú chuẩn bị bổ nhào về phía trước, thấp ngân.

Ah?

" Bộ dạng khóe miệng em len lén giơ lên đã bị anh nhìn thấy . . . . ."

A!

"Cái cô gái nói không giữ này, xem anh sẽ hảo hảo dùng đôi tay này trừng phạt em đây!"

"Oa, chờ một chút! Đường Chính Hạo cái tên khốn này anh dám đánh cái mông em nữa, em liền để cho anh vào ngày kết hôn không tìm được cô dâu!"

"Hừ, ai nói anh muốn đánh cái mông em hả ?Anh là muốn. . . . . . Bộ dáng như vậy!"

"Oa oa, cái tên tiểu nhân hèn hạ này! Anh. . . . . . A ~~ làm sao anh có

thể. . . . . . A, cái tên khốn đáng chết này . . . . . . A ~~ đừng á!

Anh biết rõ người ta sợ nhột mà. . . . . . Ha ha ~~ dừng tay á. . . . .

."

"Đừng mơ tưởng!"Người đàn ông gầm nhẹ, đôi môi hấp dẫn trong

nháy mắt đặt lên nụ cười khanh khách không ngừng của đôi môi đỏ mọng.

Hừ hừ, để anh cho em nếm thử một chút cái gì gọi là băng hỏa Nhị Trọng Thiên!

HẾT.