nh.
" Quần áo tên khốn này cho tới bây giờ cũng không thích bó chặt như vậy!" Tay của cô đem áo sơ mi hắn chỉnh lại, từ trong quần hắn kéo áo ra
ngoài.
" Quần áo tên khốn này luôn là cà lơ phất phơ trừ một nửa!" Cô cứng rắn kéo nút áo trước ngực hắn xuống.
" Đầu tóc tên khốn này cũng sẽ không đem nó chải chuốt tỉ mỉ như vậy!" Cô nắm lấy tóc đen chỉnh tề của hắn làm cho rối lung tung lại .
"Quan trọng nhất là ──" Vành mắt cô chứa đầy nước mắt, hận nhìn chằm chằm
hắn." Tên khốn này tuyệt đối không thể nào không nhớ rõ tôi!" Cô oán hận trừng mắt về phía hắn, nước mắt chưa ngừng được không tới nửa giây, lại lần nữa như suối trào ra.
"Cái tên khốn kiếp này ! Cái tên khốn
kiếp này! Làm sao anh lại có thể quên tôi? Coi như anh cái gì cũng đều
không nhớ, nhưng anh cũng không thể quên tôi! Anh để cho tôi phải lo
lắng lâu như vậy, mà ngay cả bảy năm qua ngay cả một giây anh cũng chưa
bao giờ nghĩ tới tôi? ! Không công bằng! Không công bằng! Cái tên khốn
kiếp đáng chết này anh cực kỳ không công bằng!Anh. . . . . . Ô, anh thật là khốn kiếp. . . . . . Ô. . . . . .Anh trả lại thời gian bảy năm cho
tôi ! Trả đây cho tôi. . . . . ."
Cô khóc đến thê lương, rất thê lương.
Lý Hạo bị nước mắt giàn giụa của cô khóc đến tâm can tất cả như đang nhéo
vào tim hắn, bị âm thanh vừa rưng rưng khóc vừa kể lể, lại không ngừng
mắng hắn.
Tất cả điều đó như đánh thẳng vào người hắn, hắn cảm thấy rất đau, nhưng hắn cũng không thể làm gì khác ngoài một tiếng hừ nhẹ.
Đang lúc tâm tình hắn hỏang loạn không biết nên làm thế nào để cho cô nín khóc, thì bổng có một giọng nói ngọt ngào truyền đến.
"Chú, chú không phải nói là sẽ hảo hảo cùng mẹ con nói chuyện sao? Nhưng tại sao chú lại khi dễ mẹ?"
Đẩy cửa phòng ra, khuôn mặt Tạ Tư Hạo khẽ nhăn nhó, một bộ dạng tùy thời có thể chuẩn bị chém giết mà tiến lên, vì cô thấy bộ dạng thỉnh cầu của
mẹ.
Đợi đã nào...! Hắn khi nào khi dễ cô? Bộ dạng hắn như vậy rất giống là đang khi dể cô sao?
Hắn còn chưa kịp giải thích cho mình, Tạ Kiệt An đã buông hắn ra, xông lên trước ôm lấy Tạ Tư Hạo vào trong ngực.
"Hạo Hạo, cha con là đại tên khốn này bảy năm qua chưa bao giờ nghĩ tới mẹ!
Ô. . . . . . Mẹ tuyệt đối sẽ không để cho con nhận hắn! Ô. . . . . ."
Cha? Tổng giám đốc? !
Một bên, quản gia mới vừa nhìn thấy bộ dáng tức cười của tổng giám đốc bị
áp chế ngồi ở trên mặt đất, đã đủ làm quản gia phải giật mình, ông vội
vàng dùng đôi tay bưng lấy cái cằm sắp rơi xuống của mình.
Oa, tổng giám đốc uy phong của bọn họ không phải vẫn còn độc thân sao? Ưmh. . . . . . mọi người giống như tới chào hỏi Tư hạo, nói gì người nào sẽ đưa cô bé đi học. . . . . .
Cô mơ mơ màng màng nghĩ ngợi, đột nhiên vội vã thở hổn hển thở, nháy mắt sau đó, Tạ Kiệt An đã hoàn toàn tỉnh táo.
Cô thế nào vẫn còn ở nơi này? Không được cô phải mang Hạo Hạo rời đi ── a!
Tạ Kiệt An đứng dậy, nhớ lại tối hôm qua mình kéo Hạo Hạo trốn vào trong
phòng này, cô sửa sang lại tâm tình cho tốt, không nghĩ tới mình khóc
sau đó lại mơ màng ngủ thiếp đi!
Cô ý thức được Lý Hạo vẫn còn ở
trong nhà, Tạ Kiệt An một khắc cũng không muốn ở lâu, cô vọt vào phòng
tắm chỉnh sửa lại một phen, cô nắm lấy túi xách giống như gió mạnh một
dạng lập tức quét đến lầu dưới.
"A, em tỉnh!" Không may, Lý Hạo đã tiến tới trước mặt cô.
Kiệt An sửng sốt, một mùi thơm xông lên tới mũi làm cô không khỏi cúi đầu nhìn đến cái đĩa nhỏ trên tay hắn .
"Anh vừa tính lên lầu gọi em đấy, !" Hắn một tay bưng đĩa nhỏ, một tay dẫn cô đến bên cạnh bàn ăn.
Kiệt An kinh ngạc đến quên cả phản kháng, khi cô ngồi vào trong ghế thì lúc này mới giật mình mở miệng.
"Này. . . . . . Những thứ này đều là anh làm cho tôi a?" Cô không thể tưởng tượng nổi nói nhỏ.
"Anh nhớ em ngày hôm qua chưa có ăn, với lại em không nên ăn những thức ăn
có nhiều dầu mở quá, cho nên liền nấu một chút cháo trắng dưa cải."
Thân hình hắn cao lớn anh tuấn, hắn mặc một cái aó màu trắng cổ áo hình chữ V nhìn rất thoải mái, trán đầy đặn, mấy sợi tóc đen rủ xuống, làm hắn cẩn thận tỉ mỉ hơn rất nhiều, càng làm tăng thêm sự hấp dẫn làm người ta
không thể nào kháng cự.
Vẻ mặt Lý Hạo tuấn khốc, khí sắc không
tệ, vẻ mặt giống như rất vui vẻ, dù sao bảy năm qua mất trí nhớ đối với
hắn đó chính nỗi khổ, hiện tại rốt cuộc cũng tìm được Tạ Kiệt An, hắn
thật sự rất cao hứng thì ra trên cõi đời này thật sự còn có người biết
hắn, hơn nữa người kia còn sinh cho hắn một cô con gái.( tuấn khốc: tàn
khốc anh tuấn)
"Tôi không thích." Tạ Kiệt An căng thẳng mà nói.
"Em không thích cháo trắng dưa cải? Vậy anh ──"
"Tôi không thích " anh lấy " cháo trắng dưa cải đi đi!"Cô nghẹn ngào cắt lời hắn, nhìn đôi mắt hắn chớp, nước mắt lập tức cũng rơi xuống .
"Anh không phải là hắn! Ô. . . . . . Tôi biết Đường Chính Hạo cho tới bây
giờ cũng sẽ không lấy cái gì cháo trắng dưa cải, hắn sẽ chỉ lấy mỳ ăn
liền! Anh không phải là hắn,anh tại sao lại lấy khuôn mặt giống như hắn
để gạt tôi?Anh cho rằng trêu đùa như vậy với tôi rất vui sao? Ô. . . . . . Cái tên siêu cấp lường gạt này! Tên lường gạt!"
Lý Hạo ngạc