nh nghe điện thoại, cho nên mới nhờ cô giáo gọi tới, nhưng cô giáo chính là không tin a."
"Con biết mẹ con đang ngủ?"
"Biết a! Mẹ chỉ cần ngủ không ngon, như vậy sẽ. . . . . . Nhưng là, tại sao chú lại nghe điện thoại của mẹ con?"
"Chú vừa lúc ở cạnh điện thoại. . . . . . Chú có việc tìm mẹ con."
"Kỳ quái, làm sao chú biết mẹ con và con ở nơi nào?"
"Chú đi hỏi ở nơi làm việc của mẹ con ." Dĩ nhiên là trong quá trình tìm, hắn có làm một chút thủ đoạn.
"A. . . . . . Này, Chú tìm mẹ con là bởi vì mẹ đánh chú hai bạt tay sao?" Cho nên chú muốn tìm mẹ để đánh lại?
"Không phải. Chú có một số việc muốn hỏi mẹ con." Nghe thấy giọng nói cô trở
nên đề phòng, hắn ngồi ở chỗ tài xế không khỏi nở nụ cười, hắn lấy tay
vuốt vuốt mái tóc ngắn mềm mại của cô bé .
Cử chỉ thân mật của
hắn nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, làm tâm linh cô nhóc không khỏi dao động
nhỏ, cô nhóc ngẩn người ra nhìn chằm chằm hắn.
"Thế nào?" Hắn thu tay lại,lại phát hiện cô nhóc có chút khác thường.
". . . . . . Chú, tại sao lúc nảy cô giáo mới vừa coi chú là cha con chú lại không lắc đầu?"
"Nếu như chú lắc đầu, con và chú có thể sẽ phải ở nơi này đợi đến khi mặt
trời xuống núi, đợi đến khi mẹ con ngủ dậy mới tới dẫn con về." Hắn chỉ
nghĩ đến chuyện nhanh chóng đem cô bé về nhà, không muốn giải thích quá
nhiều, nhưng mà đối với cô nhóc này chỉ gặp mình có một lần mà có thể
tin tưởng với mình như vậy, làm hắn ngược lại rất kinh ngạc.
Ừ, hắn thấy bé cũng rất dễ tin người như mẹ bé, điều này cần phải dạy bảo lại mới được!
"Tư Hạo, con phải nhớ, không thể tùy tiện lên xe người lạ!" Hắn không khỏi
đối với sự tin tưởng của cô bé đối với mình mà răn dạy.
"Nhưng là chú không giống như người lạ a!" Cô cười nói: "Con đây nói cho chú
biết, mới vừa nảy có mấy nam sinh luôn giễu cợt con đây không có cha,
bọn họ vừa nhìn thấy chú liền nói dáng dấp chú rất đẹp trai, còn nói
dáng dấp chúng ta rất giống nhau, còn hỏi con đây chú có phải hay không
là cha con . Chú, chúng ta thật rất giống nhau sao?"
Chúng ta
thật rất giống nhau sao? Trong tiếng nói trong veo không cách nào sơ
sót, làm Lý Hạo đang chuyên tâm lái xe bổng cảm thấy ngực mình chấn động mạnh một cái, trong lòng như không bỏ qua một chữ nào, giống như trong
nháy mắt nuớc mắt của hắn như bị khơi lên!
Có khả năng sao?
Hắn cơ hồ lập tức đem xe hướng tới ven đường dừng lại.
"Chú tại sao lại dừng xe?"Con mắt to trong suốt của cô bé,không khỏi tò mò.
"Tư Hạo, con qua đây." Tiếng hắn trầm thấp như đè nén cái gì đó.
Cô bé nhẹ nhàng a một tiếng, rất ngoan ngoãn hợp tác bò lên trên đùi của hắn.
"Hai chúng ta phải đối mặt chen chúc nhau trong gương nhỏ này, để làm gì?" Là chơi trò chơi sao?
"Tư Hạo có hỏi mẹ con chuyện về cha con chưa?"
Tròng mắt đen tinh xảo của Lý Hạo, có vẻ cực kỳ sáng ngời, hắn chăm chú nhìn
trong tấm kính, trừ một đôi mắt lóe sáng, còn lại khuôn mặt của hắn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống nhau. . . . . .
Đáng chết! Hắn thế nào lại không phát hiện? !
"Có a! Nhưng mỗi lần hỏi mẹ sẽ khóc suốt, sau đó con cũng không dám hỏi nữa."
Nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú của Lý Hạo trầm xuống.
"Xem ra mẹ con cần phải giải thích rõ với chúng ta." Hơn nữa rất dễ nhận
thấy, cô có thể giải thích nhiều hơn so với những gì hắn nghĩ trong đầu.
☆ ☆ ☆
Ưmh, đây là. . . . . . Tạ Kiệt An ngủ dậy khuôn mặt trở nên tỉnh táo thẳng
tắp trừng mắt nhìn sofa màu trắng, sau sofa là bàn kiếng trong suốt,
trên bàn còn có một cây cảnh .
Thật kỳ quái,cô nhớ trong phòng mình đâu có mấy cái đồ tốt này! Như vậy nơi này là nơi nào?
Tại sao mình lại ở chỗ này?
Sắc mặt cô tái nhợt đi, rốt cuộc cũng ý thức được sự nghiêm trọng của
chuyện này, trong đầu vẫn còn mơ hồ trong nháy mắt trở nên tỉnh táo. Ông trời, cô bị bắt cóc rồi sao? Từ nhà mình?
Chợt, cô nghe có tiếng cửa mở, khiến cô luống cuống tay chân ra sức bò dậy, chợt cô cứng đờ!
"Là anh!" Cô không thể tin nổi, giọng nói cô trầm thấp.
"Thật là cao hứng em vẫn còn nhớ anh." Người đàn ông bưng thức ăn đi vào cửa, mày kiếm chợ vung lên.
"Đói bụng rồi chứ? Anh mới vừa ở trong phòng bếp nấu tô mì cho em, nhân lúc
còn nóng tới ăn đi." Hắn đem tô mì để trên bàn sau ghế sofa.
"Anh bắt cóc tôi?" Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt mà trong giấc mơ cô vẫn luôn tìm kiếm.
"Không thể xem như vậy được, anh đã được sự đồng ý của con gái, mới đem em tới đây ." Tạ Tư Hạo cũng đồng ý, hắn tương đối dễ dàng cùng cô bé bức cung cô, mà dọc theo đường đi hắn cuối cùng cũng thấy được Tạ Kiệt An có thể nằm yên mà ngủ.
"Hạo Hạo? ! Ông trời, tại sao tôi lại quên
con bé!" Ông trời, cũng đã sáu giờ rưỡi rồi ! Nhanh chóng liếc bề ngoài
một cái, cô sợ tới mức ba chân bốn cẳng bò xuống giường, ôn con của cô
vẫn còn ở nhà trẻ sẽ khổ sở chờ cô mà trách cô.
"Đừng lo lắng, con gái của chúng ta hiện tại đang cùng quản gia của anh ăn ở McDonald's."
Khuôn mặt Lý Hạo chợt đông lạnh như Hàn Băng, hắn nhất định phải nghe lời
giải thích của cô, tại sao ngày đó cô lại bỏ chạy, không nói cho hắn
biết chân tướng sự thật?
Tạ Kiệt An mới vừa bước lên thảm chợt cô dừng lại, lậ