ết quả tệ nhất nói ra.
“Không sao, ít nhất vẫn có thể thân thiết không phải sao?”
Bộ dạng có chút ít còn hơn không của anh, chọc cô nở nụ cười, “Đàn ông quả nhiên là động vật dựa vào nửa người dưới suy nghĩ.”
“Em không muốn ngủ?” Anh không có ý tốt nhìn cô.
“Nếu anh không muốn ngủ thì đi ra ngoài đi.” Cô tứ lạng bạt thiên kim. (giống như kẻ tám lạng người nửa cân á)
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” Anh vội làm xong vụ buôn bán kia, một khắc cũng chưa dừng lại bay qua, ngay cả một chút dỗ dành khen thưởng cũng không có thì thật đáng tiếc.
“Như vậy có phải thảm thiết một chút hay không? Ác độc một chút?” Đường Kiếm Phi vừa bị bạn tốt gọi điện thoại triệu đến Australia vẻ mặt kinh ngạc.
Khuôn mặt Long Dật Thần lạnh lùng, khóe miệng cười buồn rười rượi, “Trên thực tế, nếu giết người không phạm pháp, tớ muốn tự tay làm thịt anh ta.”
“Ai u, quả nhiên giận dữ vì người đẹp nha.” Đường Kiếm Phi bộ dáng khoa trương, sợ tới mức lập tức từ trên ghế nhảy xuống, trốn xa ngoài ba mét.
“Chờ lúc cậu yêu một người, cẩn thận đừng để cho tớ biết.” Anh cảnh cáo anh ta đừng quá kiêu ngạo.
“Cậu cứ chờ đi, tớ chơi đùa cả bụi hoa rất thoải mái, mới không thèm vì một đóa hoa buông tha cho một mảng vườn hoa lớn.”
“Bây giờ cậu có thể nói mạnh miệng, lúc khóc nhớ kỹ đừng tới tìm tớ kể khổ.” Long Dật Thần không chút nể tình quát bạn bè.
“Cậu cứ chờ đi, kiếp sau cũng không có khả năng.” Đường Kiếm Phi tràn đầy tự tin.
Loại người không nhận dạy dỗ này, đã chết cũng không đáng thương! Long Dật Thần lười để ý đến anh nữa, “Hãy tìm người đưa tin tức ra ngoài.”
Ánh mắt anh không khỏi trợn to, “Đưa tin tức?” Đang êm đẹp lại đem một người đưa vào bệnh viện tâm thần đã rất quá đáng, lại còn bảo chủ nợ đuổi theo giết?
“Đúng.”
“Cậu muốn đuổi tận giết tuyệt à.” Ai ya.
“Cái này gọi là mượn đao giết người.” Nụ cười bên môi Long Dật Thần thực tàn nhẫn, “Loại cặn bã này chết đi cho sạch sẽ.”
“Thần, về sau nhớ phải nhắc nhở tớ, cách bảo bối nhà cậu xa ba mét, cám ơn.” Anh sẽ nhớ rõ vạn lần chớ chọc giận Thần, mấy năm nay vẫn là lần đầu thấy cậu ấy nảy sinh ác độc, quả nhiên khiến cho người ta sợ mất mật.
“Không sao, khoảng cách gần chút cũng không ngại.”
Vậy các hạ làm ơn đừng cười đến âm trầm như vậy được không! Đường Kiếm Phi lui về phía sau, vẻ mặt cười cười, “Tớ sẽ tự động duy trì khoảng cách.”
“Vậy quay đầu nhìn xem.” Nụ cười bên miệng Long Dật Thần vô cùn khủng bố.
Anh theo lời quay đầu, sau đó phát ra một tiếng hét thảm thiết, giống như con khỉ hoảng sợ vọt trở về.
“Chị dâu, chị đứng gần tôi như vậy làm gì?”
“Tôi đang muốn đi vào, là chính anh dựa tới.” Mục Thanh Y phủi tay sạch sẽ.
“Có việc sao, Thanh Y?”
“Bác gái bảo em đưa ly trà vào.”
“Trà?” Đường Kiếm Phi bắt đầu tìm trên dưới trái phải, “Của tôi mà?”
“Của anh là cà phê.”
“Vì sao?”
“Bởi vì đây không phải nhà của anh.”
Đáp án này đủ tuyệt! Sờ sờ cái mũi anh tự nhận mất mặt, nhưng vẫn nhịn không được truy hỏi: “Vì sao cậu ấy là trà, mà tôi là cà phê?”
“Trà tốt cho thân thể, uống cà phê nhiều tim sẽ đập nhanh, không tốt cho thân thể.”
Đường Kiếm Phi trừng mắt, “Thần, tớ muốn phản đối.” Nguyên nhân này cô lại trực tiếp nói, mặt dày, bắt nạt người khác.
“Long Dật Thần, lúc trước anh uống nhiều cà phê để không buồn ngủ, về sau sửa lại uống trà nha.” Mục Thanh Y mặc kệ công tử đào hoa, nói thẳng với anh.
“Tốt, nghe lời em.”
Nhìn bạn tốt bộ dạng có vợ mọi sự đều ngu ngốc, Đường Kiếm Phi không cho là đúng ném cái xem thường, há mồm hớp một ngụm cà phê, sau đó lập tức phun ra.
“Nóng nóng...” Đây là vừa đun sôi có phải không vậy, quả thực sắp bỏng chết người.
Mục Thanh Y không chút để ý quét qua anh một cái, “Cốc cà phê kia tôi vừa pha xong, vừa định nhắt nhở anh đợi lát nữa hãy uống.”
Đường Kiếm Phi dùng cái đầu trên cổ thề, anh thấy được nét vui sướng khi người gặp họa chợt lóe trong mắt Mục Thanh Y.
Cô cố ý thì sao, vừa rồi cô ở cửa nghe được người nào đó dõng dạc nói muốn tiếp tục kinh doanh đội ngũ vườn hoa khổng lồ của anh ta, lúc này xoay người một lần nữa vọt đi bưng cốc cà phê lên.
Công tử đào hoa đáng chết, bỏng chết anh!
“Đi thôi đi thôi, nếu không đi em lấy cái chổi đuổi anh.” Có phiền hay không a, đã nói mấy lần, còn không cho người ta ngủ?
“Thanh Y, em không biết quan tâm chút nào.” Long Dật Thần có chút ai oán.
“Vậy anh đổi một người biết quan tâm đi.” Cô ba ngày không ngủ, làm ơn để cho cô ngủ đi.
“Lần này anh phải đi một tháng.”
“Nửa năm cũng được.” Cô hoàn toàn là thuận miệng trả lời, suy nghĩ đã hoàn toàn mất liên lạc với đầu óc.
“Hôn lễ của chúng ta phải hoãn.”
“Tùy anh.”
“Vậy em đồng ý gả cho anh?”
“Không lấy chồng.”
Ngang ngược?
Long Dật Thần đứng bên giường. Anh âm mưu lâu như vậy, đã nghĩ thừa dịp khi tinh thần cô tan rã một lần hành động thành công, sao đến nước này cô còn một mực chắc chắn không lấy chồng?
Sét đánh ngang tai a!
“Vì sao không lấy chồng?”
“Làm tình nhân cũng tốt.”
Anh hoá đá mười giây. Làm tình nhân cũng tốt?! Anh nhất định nghe lầm, nhất định nghe lầm, có người tình của một kẻ có tiền nào không nghĩ hết cách để cho