hẳn, chung quy vẫn khiến người ta nhịn không được muốn bật cười.
Mục Thanh Y thật sự là một cô gái hài hước bẩm sinh mà! Tay nghề của nhà tạo hình thật điêu luyện, Mục Thanh Y từ trong phòng thử đồ đi ra khiến cho Long Dật Thần rung động trong nháy mắt. Lễ phục được cắt may bó sát vừa người để lộ bờ vai nhỏ, còn được phối với một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh như sao, làm cho cô thoạt nhìn cực kỳ gợi cảm.
Tóc dài búi lên cao, lộ ra cái cổ trắng nõn mảnh khảnh, cũng làm cho đôi hoa tai đá quý kia chói lọi lóa mắt hơn.
“Oa, đỡ tôi một chút...” Cô khốn khổ ngã vào lòng Long Dật Thần trong tiếng kêu gào thê thảm. “Má ơi, giày cao gót như vậy muốn lấy mạng của tôi sao.” Cô kêu la oai oái.
“Không cao lắm đâu.” Anh cúi đầu kiểm tra gót giày của cô. So với những đôi sáu bảy phân, thì đôi bốn phân này xem như bình thường rồi.
“Không cao lắm thì tôi cũng đã thảm như vậy, cao hơn nữa chắc tôi sẽ tàn phế rồi.”
Long Dật Thần cười trêu chọc cô.”Vậy cô phải chịu khó đêm nay dựa vào tôi”
“Lấy tay của anh ra.” Mục Thanh Y nhịn không được lý sự vô ích. Trời hại mà, làm sao có thể chọn một lễ phục dạ hội lộ vai như vậy? Mà hai tay tên khốn này còn quang minh chính đại đặt lên eo cô nữa!
Anh nhún nhún vai, nghe lời lấy hai tay ra.
“Mặc quần áo này không dễ chịu chút nào.” Cũng làm cho cô lo lắng đề phòng, quần áo này sẽ không tụt xuống chứ?! Ở bên trong cô không có mặc cái gì hết nha, loại lễ phục quái quỷ này là người nào thiết kế ra đây?
“Rất đẹp.”
“Đẹp cái con khỉ.” Luôn cảm thấy đôi vai lành lạnh.
“Ăn mặc thục nữ như vậy nên chú ý cách dùng từ thì tốt hơn.”
“Tôi đã nói không muốn đi, ngộ nhỡ bị mất mặt thì anh cũng đừng trách tôi.” Trong lòng cô thực không yên, không biết rốt cuộc chuyện gì đang chờ cô?
“Đi thôi.”
Cô phải cam chịu thôi, ba nghìn vạn chết tiệt kia!
“Muốn tôi đỡ cô không?”
Mục Thanh Y rất muốn dùng ánh mắt giết chết anh.
Xem ra là cần, anh rất lịch sự đưa tay qua.
Cô lập tức thô bạo tóm lấy cánh tay của anh, bộ dạng đó với vẻ như chim non nép vào ngực người ta đúng là không có chút tương đồng nào.
“Nếu trên vai cũng có vết bầm thì tốt rồi.” Cô lẩm bẩm.
“Hả?”
“Ít nhất sẽ không phải mặc loại lễ phục dạ hội lộ vai này.”
“Cô à, chưa từng có người phụ nữ nào vào lúc ăn mặc xinh đẹp, còn lãi nhãi oán giận như cô vậy, nể mặt một chút được không?”
Đúng ha, có thể tựa vào anh Long là giấc mộng của bao nhiêu cô gái, “Vậy anh còn nắm tôi không buông làm gì?” Bọn họ là người của hai thế giới, ở cùng một chỗ thật chẳng ra cái gì cả, trong lòng cô không hiểu sao có chút băn khoăn.
“Điều này cũng đúng.” Long Dật Thần vui vẻ gật đầu, “Nhưng, ở Đài Bắc phụ nữ giống như vậy tôi có thể tìm được cũng chỉ có cô mà thôi.”
Cái gì gọi là ở Đài Bắc?
Mục Thanh Y lập tức dùng vẻ mặt nhìn dê xồm theo dõi anh, “Thì ra, hậu cung hoa lệ của cậu chủ như anh còn chưa bao quát cả Đài Bắc à, cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng.”
“Giọng điệu làm gì chua như vậy, bây giờ không phải cô đã bị bao quát vào luôn rồi sao?” Hậu cung hoa lệ? Anh thật sự không nhận nổi lời khen tặng này, nhưng Kiếm Phi thì dư tiêu chuẩn luôn rồi.
Không chút do dự dùng sức bấu xuống, không bấu anh đến hoa tím nở rộ, cô sẽ không tên Mục Thanh Y!
Long Dật Thần xuất hiện khiến cho hiện trường xôn xao không nhỏ, không ít nhân vật chính thương (thương gia quản lý công ty) nổi tiếng đều lại đây chào hỏi thuận tiện lôi kéo quan hệ.
Khi mỗi người nhìn thấy bạn gái bên người anh, cũng không hẹn mà cùng lộ ra ánh mặt cực kỳ kinh ngạc hâm mộ.
Nên nói như thế nào, cô giống một tinh linh rơi xuống thế giới, tản ra khí chất tao nhã tinh khiết, nụ cười ngại ngùng e ấp, như hoa cúc nhỏ ngượng ngùng. (tinh linh = yêu tinh)
Mục Thanh Y rất khó chịu, cô không quen trở thành tiêu điểm cho mọi người chú ý, cảm giác cả người đều sắp bị người ta nhìn đến bốc cháy, nụ cười bên môi cũng dần dần trở nên cứng ngắc.
Lặng lẽ giật nhẹ tay áo anh, gần sát bên tai anh nhỏ giọng nói: “Tôi đi toilet.” Bọn họ vừa khen tặng lẫn nhau vừa bàn bạc một vài vụ làm ăn, cô nghe đến nhức đầu luôn.
Long Dật Thần cười liếc mắt nhìn cô, đồng thời nghiên người nói nhỏ: “Điệu nhảy mở màn đầu tiên là chúng ta nhảy, đi nhanh về nhanh.”
Điệu nhảy mở màn? Mục Thanh Y cảm thấy chân mình bắt đầu như nhũn ra. Kỹ thuật khiêu vũ của cô tuyệt đối là trình độ nhà trẻ, sẽ mất mặt chết luôn cho coi!
“Làm sao vậy?” Thấy sắc mặt cô đột nhiên cứng đơ.
“Tôi muốn chạy trốn.”
Nghe vậy, anh nhướng mày.
“Tôi không biết khiêu vũ đâu.” Cô nắm chặt cánh tay anh gằng giọng nói, sốt ruột đến mức hai má đỏ hồng.
Sau một lúc ngơ ngác anh lập tức khôi phục bình thường, khóe môi nở rộ một cái lúm đồng tiền quyến rũ, “Không sao hết, có tôi ở đây.”
Có anh thì có ích lợi gì chứ?! Là nhảy đôi, cũng không phải nhảy đơn, cô muốn đập bẹp anh quá.
“Hay là cô nhảy xong rồi mới đi toilet?” Cô ta thực sự muốn chạy trốn?
“Tôi sẽ bị anh hại chết.” Đêm nay chỉ sợ là lần mất mặt nhất trong đời này, xã hội thượng lưu quả nhiên không phải nơi cho người như cô chen vào.
Ông chủ tập đoàn tài chính H