Snack's 1967
Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329120

Bình chọn: 7.5.00/10/912 lượt.

bị bỏ rơi, triệt để, không mơ hồ, hại người hại mình.

Bạch Hạo Nhiên chậm rãi cười, như thế, anh không muốn buông tay cũng khó.

Buổi lễ ban thưởng được cử hành, anh từ trong tay Tổng Thống nhận lấy huy hiệu, sau đó lên đài phát biểu cảm nghĩ khi nhận được giải thưởng, anh cảm ơn trường học cũ, cảm ơn giáo sư của mình, cảm ơn bạn học của , cảm ơn rất nhiều rất nhiều người.

Xuống đài, đi qua phồn hoa, càng thêm tịch mịch.

Chợt anh có chút nhớ nhà, muốn trở về nước xem mẹ anh, nói chính xác hơn là mẹ nuôi anh.

Không sai anh chính là được nhận về nuôi , mẹ nuôi đối với anh rất tốt , mặc dù là nhận anh về nuôi nhưng mẹ nuôi luôn xem anh như chính con ruột của mình , nhưng, tại sao cha mẹ ruột anh lại không muốn anh? !

Một năm kia, anh thi đậu thị trường T , nghi vấn đáy lòng này sâu hơn, tại sao, tại sao? !

Ngày anh ở trên đường không có chổ để đi, sau đó gặp được Hải Dụ cùng Hải Tinh cũng không nhà để về .

Hai chị em họ so với số mạng của anh tựa hồ thảm hơn rất nhiều, nhưng anh rất hâm mộ họ, vì ít nhất bọn họ đã từng được ba mẹ yêu thương rất nhiều,còn anh thì chưa bao giờ nhận được cũng không có cơ hội nhận được cái thứ hạnh phúc đó.

Suy nghĩ càng nhiều. . . . . . Cho đến khi sau lưng chợt truyền đến một âm thanh dịu dàng.

" xin hỏi anh có phải là. . . . . . Bạch Hạo Nhiên tiên sinh không? !"

Bạch Hạo nhiên nghe tiếng chậm rãi quay đầu lại, lịch sự trả lời người con gái.

Rõ ràng là cô tìm anh nói chuyện, anh xoay người lại thời điểm hơi thấp đầu, dừng trên người cô đem tầm mắt nhìn cô mấy cái.

Khi nhìn cô đứng trước mọi người sẽ gọi cô là một mỹ nữ, nhìn cô vô cùng dịu dàng, đôi mắt màu đen bóng, mũi mặc dù không tính là rất đĩnh, nhưng lại khéo léo tinh sảo, còn có đôi môi nhỏ nhắn xinh đẹp của cô giờ phút này đôi môi cô đang mím chặc lại , giống như có ai đang làm cô khó chịu.

"Tôi là Bạch Hạo Nhiên, xin hỏi cô là. . . . . . ? !"

Anh đáp lại làm cho cô con gái phản ứng rất lớn, cô chợt ngẩng đầu lên, tóc dài mềm mại, uyển chuyển tung bay như tuyết trên mặt cô , làm cô tăng thêm vẻ đẹp ngây thơ, làm cho người ta có cảm giác như một loại gió xuân .

Nhưng nhìn vào ánh mắt của anh, cô lại trở nên không được tự nhiên.

"Ách. . . . . . Chào anh. . . . . . Tôi là 《Ký giả San Francisco》 ký giả. . . . . . À. . . . . . À. . . . . . Là người phỏng vấn anh. . . . . ." Cô gái lắp bắp nói.

Bạch Hạo Nhiên đại khái biết ,cô là ký giả phụ trách phỏng vấn anh, nhưng không nghĩ là. . . . . . Cô còn trẻ như vậy, hơn nữa biểu hiện rất ngây ngô. . . . . . Cô thật sự là ký giả sao? !

Trong ấn tượng của anh, ký giả không phải là cái bộ dáng này , ít nhất không phải là cái bộ dáng này của cô .

"Tiểu thư, xin hỏi họ gì? !"

"Ách. . . . . . Ngại quá. . . . . . Tôi tự giới thiệu. . . . . ." Cô gái ngượng ngùng một hồi, gương mặt đỏ ửng, không được tự nhiên quay nói, "Tôi tên là Du Huyên, Du là trò chơi, Huyên là cỏ huyên ."( Cỏ Huyên :Hemerocallis flava)

Vừa nói, cô lúng túng đưa chứng minh mình là ký giả.

Bạch Hạo Nhiên nhàn nhạt nhìn lướt qua, xác nhận thân phận của cô, lại càng thêm cảm thấy không thể tưởng tượng.

"Chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống nói, được không? !" Anh đề nghị , giống như anh là ký giả, mà cô là đối tượng bị phỏng vấn.

"Tốt!" Du Huyên nở nụ cười.

Bên trong khu phỏng vấn có một cửa hàng cà phê đặc biệt, bọn họ tìm một góc nhỏ ngồi xuống, ngoài cửa sổ rơi vào tia sáng huỳnh quang đèn lấp lánh, bên trong sát cửa sổ âm nhạc tung bay mênh mông.

"Cô uống gì? !" Phục vụ đưa thực đơn cho bọn họ, anh mở miệng hỏi cô.

"Cho tôi ly nước chanh, cám ơn." Cô liếc mắt nhìn, quay đầu nói lễ phép với phục vụ.

"Băng Latte." Anh nói.(Băng Latte: Coffee Cappuccino)

Phục vụ mỉm cười gật đầu, thu hồi thực đơn, lưu lại một câu"Xin chờ một chút" sau đó yên lặng xoay người rời đi.

"Anh thay đổi rất nhiều!"Cô chợt nói.

". . . . . ." Anh ngạc nhiên , "Cô biết tôi? !"

Cô cười nhạt không nói.

Đúng vậy, cô biết anh, năm năm, sáu năm trước cô gặp qua anh một lần. Không nghĩ tới, hôm nay lại được gặp anh.

Nhưng, anh cũng không nhớ cô, thậm chí một chút ấn tượng cũng không có!

Khi đó anh cũng rất xuất sắc, nhưng anh năm đó có lẽ chỉ có thể dùng một từ dáng dấp rất tốt, anh bây giờ mới gọi đẹp trai có sức hấp dẫn.

Anh thay đổi rất nhiều, không chỉ là bề ngoài, mà anh làm cho người ta có cảm giác, nhất là ánh mắt của anh, mặc dù đơn thuần vẫn như cũ, nhưng lại mang theo vẻ trầm ổn nhiều hơn, cảm giác trên người anh giống như trải qua lắng đọng, làm cho người ta một loại cảm giác chất phác.

Không cẩn thận cô cũng không nhận ra anh, cho nên mới vừa nhìn cô cũng không xác định chính là anh, nhưng là, khi cô thấy anh thì nhịp tim liền cảm thấy rung động.

Cũng giống như năm đó.

"Du tiểu thư. . . . . . Chúng ta trước kia. . . . . . Gặp qua chưa? !" Bạch Hạo Nhiên cố gắng nhớ lại, nhưng một chút cũng không nhớ, cho nên trực tiếp mở miệng hỏi.

Du Huyên mỉm cười nhàn nhạt, "Sáu năm trước, ở San Francisco, cửa một rạp chiếu phim."

Sáu năm trước? !

San Francisco? !

Cửa rạp chiếu phim? !

Bạch Hạo Nhiên nhanh chóng