đến cho tôi, nên chắc ông áy cũng không ngại nếu tôi làm hỏng một chiếc áo sơ mi của ông ấy đâu nhỉ? Huống chi cũng đâu có thể gọi là làm hỏng, nếu làm tốt thi tương lai tôi sẽ cực kì nổi tiếng, là diễn viên Châu Á xuất sắc nhất. . . . . .
"Được rồi!" Tôi hạnh phúc nhìn mình giương nanh múa vuốt ký tên, rất có cảm giác thành tựu.
Ông ấy cẩn thận nhìn chữ ký hồi lâu, cũng không biết ông ấy nhìn có hiểu hay không. Thấy tôi ngẩn người đứng một bên, ông ấy rất hòa khí nói: "Để lạnh sẽ không ngon, nhân lúc còn nóng mau uống đi."
Tôi gật đầu liên tục, rót một bát nhỏ chậm rãi uống.
die»ndٿanl«equ»yd«on
Tôi đang uống canh, chợt nghe ông ấy vân đạm phong khinh nói một câu: "Thân ra hôm nay ta đến đây là muốn cùng cháu thân càng thêm thân."
Thân càng thêm thân? Tôi nghi hoặc liếc mắt nhìn người đàn ông xa lạ này một cái, khó hiểu hỏi: "Cái gì thân?"
Di●ễn đàn L●ê Quý Đ●ôn.
Ánh mắt ông ấy rời khỏi chữ ký trên áo lên trên mặt tôi, lời nói không ngừng khiến người ta kinh ngạc: "Con không phải đã có mang với con trai của ta rồi sao? Chúng ta sẽ không tính toán chuyện đó nữa, vậy nên tác hợp cho con và con trai ta thành một đôi là được rồi."
"Phốc!" Cuối cùng tôi không nhịn được nữ, lập tức phun ra, may mà không phun vào người ông ấy."Bác, bác là ba của Kỷ Gia Khiêm sao?"
Thấy ông ấy gật gật đầu, tôi quả thực muốn đập đầu vào gối chết! Trước mặt tôi chính là vị Thái Thượng Hoàng hàng thật giá thật a!
Tôi liếc mắt nhìn dòng chữ ký nguệch ngoạc trên áo, nhịn không được cắn môi. Ông trời ơi, rốt cuộc thì tôi đã làm sai chuyện gì a. . . . . .
Đừng thấy tôi bình thường nói nhiều, thực ra thì đến thời điểm mấu chốt liền thành câm điếc rồi. Trong miệng tôi khô khốc , hơn nữa ngày mới thấp giọng nói: "Chắc bác đã hiểu lầm chuyện gì rồi? Cháu và Kỷ Gia Khiêm chỉ là. . . . . ." Chỉ là bạn bình thường?
Kỳ thật lời này tôi rất không tình nguyện nói ra miệng. Lúc trước Kỷ Gia Khiêm đã dặn tôi không được nói cho bất cứ ai biết mối quan hệ giữa hai chúng tôi, khi đó tôi chưa hiểu tình cảm của bản thân, cho nên cũng không cảm thấy gì, trước mặt người khác vẫn rất tự nhiên nhắc tới hắn, giống như chúng tôi thực sự chỉ là hai con người xa lạ. Nhưng mà hiện tại. . . . . . Gỉa hóa thật, tôi thực sự không thể tự nhiên như lúc trước được.
Tôi cũng muốn giống như những người con gái bình thường khác, có thể quang minh chính đại cùng Kỷ Gia Khiêm đứng trước mặt bạn bè nói cho bọn họ biết đây là người đàn ông tôi yêu.
Di●ễn đàn L●ê Quý Đ●ôn.
Nhưng mà bây giờ. . . . . . Chưa nói đến việc Kỷ Gia Khiêm không muốn ở bên tôi nữa, cho dù chúng tôi hòa hảo rồi, thì liệu rằng hắn có thể đứng trước mặt mọi người công khai mối quan hệ của chúng tôi hay không?
Tôi cảm thấy hắn có thích tôi, chỉ là phần tình cảm này có sâu đậm hay không? Có sâu đạm đến mức khiến hắn nguyện ý hứa hẹn với tôi không? Hắn chưa bao giờ nói, nên dĩ nhiên tôi chẳng có bất cứ đầu mối nào.
Ông ấy thấy bộ dáng ấp a ấp úng của tôi, giống như đã hiểu ra mọi chuyện hòa nhã cười: "Là do con trai ta không chịu nói rõ ràng với cháu đúng không? Ài, cháu cũng đừng trách nó, đều là do cái ngành giải trí hỗn loạn giả tạo này thôi."
"Éc. . . . . ." Tôi đang do dự xem có nên giấu diếm ông ấy tới cùng hay không, lại nghe ông ấy mạnh mẽ nói một câu: "Nếu không phải nó muốn kết hôn với cháu, thì chúng ta cũng cho rằng nó chỉ đang nói đùa . . . . . ."
Tôi thấy quả thực là ông ấy đang hiểu làm rồi, vội vàng giải thích nói: "Sẽ không sẽ không, anh ấy sao có thể muốn kết hôn với cháu được? Chắc chắn là bác lầm rồi"
Ông ấy lắc lắc đầu kiên trì nói: "Không lầm đâu." , sau đó liền lấy di động ra cho tôi xem cái gọi là chứng cứ. Trên màn hình là một căn biệt thự màu xanh nhỏ rất đẹp. Tôi nghi hoặc địa nhìn ông ấy, cũng đợi ông ấy giải thích.
Ông ấy hơi chút đắc ý nói: "Đây là căn nhà mà nó mua ở Thụy Sĩ. . . . . . Uh`m hừ, nó tưởng rằng dùng ngân hàng Thụy Sĩ để thanh toàn mà chúng ta không phát hiện ra chắ?"
Thấy biểu tình như Lão Ngoan Đồng của ông ấy, bỗng nhiên tôi cảm thấy tính cách của Kỷ Gia Khiêm khác hoàn toàn với ba của hắn. . . . . . Tôi lấy lại bình tĩnh, mới nâng mắt hỏi: "Nhưng anh ấy mua nhà thì có liên quan gì đến cháu?"
"Rất liên quan thì có." Ông ấy chỉ chỉ vào ngôi nhà kia, cố bĩu môi nói: "Đây chính là phòng tân hôn! Cháu đã nghe nói qua khu nghỉ dưỡng ở Thụy Sĩ chưa? Rất nhiều đôi vợ chồng trẻ đến đó để hưởng tuần trăng mật a."
Di●ễn đàn L●ê Quý Đ●ôn.
Trái tim của tôi "Hồi hộp" một phen, khống chế không nổi bắt đầu nhảy loạn, giống như tùy lúc đều có thể nhảy bổ ra. Thanh âm của tôi rất thấp, Giống như nặn ra từ trong kẽ răng: "Cho dù là khi kết hôn phải dùng đến nhà cửa. . . . . . thì e rằng người dùng cũng không phải là cháu."
Thần sắc của tôi ảm đạm đi vài phần, có chút vô tình: "Không biết bác đã xem tin tức chưa? Có một nữ diễn viên tên là Chu Duệ Vũ dạo gần đây hay lên báo với anh ấy. . . . . ."
Ông ấy thấy tôi chết sống cũng không chịu tin nên cũng có chút nóng nảy, nhưng ông ấy chỉ đảo mắt một cái, rất nhanh liền đưa ra chủ ý: "Như vậy đi, cháu đã kh
