không đeo caravat ngược lại có một loại suất khí rất đặc biệt. Tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, liền vội vàng kéo cánh tay hắn.
"Ài, anh đã đồng ý với em cùng nhau đi mua áo tình nhân màu hồng mà!"
Kỷ Gia Khiêm không thèm liếc mắt nhìn tôi một cái, quay lưng đi thay quần áo, giọng điệu nhàn nhạt: "Anh đồng ý với em khi nào?"
Di‿ễn đ‿àn L‿ê Qu‿ý Đ‿ôn
"Lúc em nằm viện. . . . . . Anh không thể như vậy a, người ta vì anh mà. . . . . ."
Lời nói vô sỉ của tôi còn chưa kịp tới miệng, Kỷ Gia Khiêm đã xoay người bất đắc dĩ nói: "Thôi, thật sự là hết cách với em. Mặc thì có thể, nhưng phải là chỗ không người."
Dĩ nhiên là tôi gật đầu liên tục rồi, mặc kệ như thế nào trước hết đồng ý rồi nói sau.
Kỷ Gia Khiêm còn chưa thay xong quần áo, thanh âm của chị Đồng Đồng bỗng nhiên từ ngoài cửa vang lên : "Mau ra đây mau ra đây, bên ngoài có rất nhiều phóng viên a, bảo là muốn phỏng vấn hai người."
Kỷ Gia Khiêm vừa muốn cự tuyệt, đã thấy một đống lớn phóng viên chen chúc tiến vào.
Tôi có chút giật mình nhìn bọn họ. Này, Sao lại khéo đến vậy nha?
Di‿ễnđ‿àn L‿ê Qu‿ý Đ‿ôn "Cô Nhan, đối với chuyện Mạnh Thần Úc chuẩn bị rút lui khỏi giới giải trí cô có ý kiến gì không?"
"Nghe nói cô và Mạnh Thần Úc đã chia tay nhau, vậy đó có phải lý do khiến Mạnh Thần Úc quyết định xuất ngoại hay không?"
"Rốt cuộc Mạnh Thần Úc bị bệnh gì?"
". . . . . ."
Đối mặt với đèn flash, tôi có vài phần mờ mịt, hơn nữa ngày mới hồi phục lại tinh thần, ngơ ngẩn nói: "Sao các người biết được?"
Nhóm phóng viên nghe thấy tôi nói một câu vô nghĩa thì có vẻ cực kỳ mất hứng, bọn họ vẫn xúm lại hỏi về chuyện của Mạnh Thần Úc. Tôi thấy sắc mặt của Kỷ Gia Khiêm là lạ , trong lòng chợt có một chút trống rỗng khó hiểu, yếu ớt mở miệng nói: "Chúng ta nói chuyện khác có được khônh. . . . . ."
Nhóm phóng viên thấy tôi áp dụng chiến thuật quanh co cũng không hề tức giận, bọn họ hoàn toàn coi ông vua điện ảnh đang đứng bên cạnh tôi là hư không, liên tục hướng phía tôi mà oanh tạc: "Cô Nhan và Mạnh Thần Úc BLABLABLA. . . . . ." "Mạnh Thần Úc và cô BLABLABLA. . . . . ."
Tôi bị nhóm phóng viên này oanh tạc gần như muốn nổ tung. Chị Đồng Đồng đang đi vệ sinh, chị ấy không có ở đây mà tôi lại không thể hét lên với đám phóng viên này, tôi. . . . . . tôi chỉ có thể hướng ánh mắt cầu cứu về phía Kỷ Gia Khiêm.
Kỷ Gia Khiêm thấy tôi bỗng nhiên nhìn về phía hắn cũng hơi hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh hắn đã hiểu ý tứ của tôi, mở miệng thay tôi giải vây: "Hôm nay Khởi Hàm cùng tôi đến đây để quay quảng cáo, nên các vị hoie chuyện vè người khác lúc này có phải hơi bất tiện không?"
Các phóng viên thấy Kỷ Gia Khiêm lên tiếng, nhao nhao lộ ra thần sắc khó xử. Kỳ thật khí chất của Kỷ Gia Khiêm cao hơn tôi nhiều, Scandal của hắn còn giá trị hơn của tôi và Mạnh Thần Úc. Nhưng vài ngày trước hắn đã dùng phương thức khủng bố nhất trấn áp scandal giữa hắn và Chu Duệ Vũ, cho nên nhóm chó săn cũng không dám đưa tin linh tinh về hắn nữa. Phải nhớ rằng ai muốn viết trang đầu về hắn tức là tình nguyện từ bỏ bát cơm? Kỷ Gia Khiêm có vị thế rất cao trong giới giải trí, không phải những phóng viên tép riu này có thể động đến được . . . . . .
Tôi thấy bọn họ tỏ vẻ kinh ngạc, vội vàng nói sang chuyện khác, chỉ vào Kỷ Gia Khiêm hỏi: "Khụ, Vì sao mọi người lại ngĩ tôi và Mạnh Thần Úc là người yêu của nhau? Nhìn vị bên cạnh tôi xem. . . . . ." Tôi rất tự nhiên khoác tay Kỷ Gia Khiêm, vẻ mặt vô hại cười nói: "Mọi người có thấy tôi và Boss giống một đôi vợ chồng không?"
Các phóng viên thấy tôi chủ động như vậy, nhất trí cho rằng tôi là đang nói đùa. Hơn nữa không ai trong bọn họ dám đắc tội với Kỷ Gia Khiêm, vì thế mọi người đồng thời lắc đầu, phủ quyết hoàn toàn.
Tôi thấy thế không khỏi có chút nóng nảy, đùa cái gì chứ, tôi và Kỷ Gia Khiêm không xứng đôi đến vậy sao? Trong lòng giận dữ, ngoài miệng liền nhịn không được nói: "Cũng có khả năng lắm chứ!"
Đám phóng viên lại tiếp tục lắc đầu.
Tôi và Kỷ Gia Khiêm liếc nhau, thấy bộ dáng vân đạm phong khinh như cũ của hắn, tôi chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Trên đường trở về phim trường, chị Đồng Đồng ngồi đằng trước lái xe, tôi và Kỷ Gia Khiêm sóng vai ngồi ở đằng sau. Tôi có chút ủy khuất nhìn hắn, bực mình nói: "Vẻ mặt của anh có thể thay đổi một chút được không vậy? Anh không biết tức giận là gì sao? A uy, hai chúng ta chính là một đôi cẩu bam nữ do trời đất tạo nên mà thôi!"
Hắn hạ mắt liếc nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Điều chỉnh cảm xúc của mình đi, chuẩn bị tới phần cuối của vai diễn rồi, phải để lại một kết cục viên mãn chứ."
Được Kỷ Gia Khiêm nhắc tôi mới nhớ hôm nay là ngày quay phim cuối cùng rồi, trong khoảng thời gian ngắn khó tránh khỏi có vài phần cảm khái. Một bộ phim quy tụ những ngôi sao nổi tiếng, đạo diễn tài giỏi, khoản đầu tư mà công ty bỏ ra vô cùng lớn, chắc chắn giai đoạn tuyên truyền cho bộ phim cũng sẽ rầm rộ không kém. Chỉ cần nghĩ đến cái kịch bản này là do tôi viết , bộ phim này tôi là nữ chính, tôi sẽ hưng phấn đến mức nhếch miệng cười to ra tiếng.
Nhưng đồng thời tôi cũng hiểu rằng, mặc dù bản thân t
