hẩm cũng cười cười, "San San, cái này gọi tuổi tác không tha bất kì ai."
Tùng San nghĩ nghĩ gật gật đầu, "Chú Thẩm, lời của chú nghe vào cũng có chút ý tứ, bất quá tôi không thể nào đồng ý."
Lão Thẩm khoát tay, "Tôi chỉ đem chuyện nên nói nói với cô thôi, về phần cô nghĩ như thế nào, không phải tôi nói có thể thay đổi thì thay đổi . San San, cô đúng là cô gái tốt, chú Thẩm nếu có một cô con gái giống như cô thì thật tốt. Ba cô thật sự rất có phúc, đấy là phúc hắn gặt từ kiếp trước."
Tùng San nở nụ cười, "Chú Thẩm, chú thật mê tín."
Lão Thẩm sờ cái ót trụi lủi: "San San, chờ cô lớn thêm chút nữa sẽ biết, có một số việc nên tin là có còn hơn không."
Tùng San từ chối cho ý kiến, lão Tùng nhà cô là người kiên định theo thuyết vô thần. Bất quá vấn đề này cô cũng không muốn bàn luận lâu với lão Thẩm.
Hai người uống xong một ấm trà, lão Thẩm đứng lên, mang Tùng San đi ra ngoài, Tùng San nhìn chung quanh một chút, hỏi: "Chú Thẩm, chú không cần trả tiền sao?"
Lão Thẩm cười ha ha nhìn Tùng San, "Chú Thẩm của cô một năm đã phải trả 36 vạn tệ tiền hội phí, tới đây uống ấm trà mà phải trả tiền thì lão Cố kia cũng quá keo kiệt rồi ."
Tùng San sửng sốt một chút, không nói gì.
Lúc này Lão Thẩm mới phát giác ra, hỏi: "Lão Cố không nói với cô hắn có cổ phần ở đây sao?"
Tùng San cúi đầu cười cười, cửa thang máy mở ra, cô vừa muốn theo lão Thẩm vào thang máy, vừa ngẩng đầu liền thấy đến Cố Trì Tây và Trương Tân từ trong thang máy đi ra.
Nhất thời cô cảm thấy đau đầu.
"U? Thật lạ lùng, nghi lễ bế mạc gọi ông tới ông không tới, bây giờ người đi hết sạch ông tới làm chi?" giọng nói của Lão Thẩm mang theo sự chế nhạo.
Cố Trì Tây liếc mắt nhìn Tùng San đứng sau lão Thẩm, lại không chút để ý thu hồi ánh mắt, đối với lão Thẩm cười nói: "Hẹn gặp một người."
Lão Thẩm nhe răng: "Nếu ông bận rộn, tôi về trước vậy."
Tùng San đi theo phía sau lão Thẩm, yên lặng coi mình như không khí. Nhưng lão Thẩm thích xem kịch vui sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội, vì thế quay đầu nhìn thoáng qua Tùng San, ra vẻ giống như phát hiện ra một chuyện lớn, vỗ vỗ cái ót nói: "Ai nha, San San, chú Thẩm có hẹn đi ăn tối, cô có muốn cùng tôi đi ăn không?"
Cố Trì Tây ở đối diện vừa đi vài bước thì dừng lại.
Tùng San biết lão Thẩm đang đùa giỡn cô, khẽ nhíu mày: "Không cần , ba tôi đang chờ tôi về."
Lão Thẩm giả vờ xem đồng hồ, "Vậy chú Thẩm không có cách nào đưa cô về rồi, tôi sợ khách phải chờ lâu ."
Cố Trì Tây nhỏ giọng nói với Trương Tân đang đứng bên cạnh: "Đưa San San về nhà."
Trương Tân trả lời: "Vâng." Nói xong hắn đem văn kiện trên tay đưa cho Cố Trì Tây, "Cố tổng, đây là bản kế hoạch của Đức Thuận viên, tôi đưa Tùng San về xong lập tức quay lại."
Cố Trì Tây gật đầu.
Lão Thẩm cười thở dài, nhưng cũng không nói gì nữa. Trương Tân theo Tùng San và lão Thẩm vào thang máy. Tùng San thật sự rất muốn nói cô có thể đi xe điện ngầm về, nhưng Cố Trì Tây căn bản không cho cô cơ hội nói chuyện đã đi rồi. Còn cái tên đầu gỗ Trương Tân, nói cái gì với hắn cũng không tốt. Thang máy đến nơi, lão Thẩm nói tạm biệt với Tùng San rồi lái xe rời đi.
Trương Tân mở cửa xe, "Lên xe đi."
Hai người dọc đường đều không có nói chuyện, Tùng San cảm thấy áp suất không khí trong xe rất thấp, nên mở cửa kính xe ra, một ngọn gió đêm thổi vào trong xe, thổi sợi tóc hai bên tai cơ bay lên. Khi cột đèn giao thông gần khu nhà Tùng San chuyển sang màu đỏ, Trương Tân xoay đầu lại, Tùng San đang nghiêng đầu nhìn bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ xe đến ngẩn người, khi cô cảm thấy Trương Tân đang nhìn cô liền quay đầu sang, vừa muốn mở miệng, đã thấy Trương Tân quay đầu lại, khi đèn chuyển sang màu xanh, Trương Tân đạp chân ga, không nói chuyện.
Tùng San cảm thấy lượng điện của người máy này không đủ, cô cũng lười mở miệng. Thẳng đến khi Trương Tân đậu xe trước khu nhà, Tùng San xuống xe, mới lễ độ nói với hắn một câu: "Cám ơn."
Mặt Trương Tân không chút thay đổi, khi Tùng San xoay người lại hô lên: "Tùng San."
Tùng San xoay người hỏi, "Làm sao vậy?"
Trương Tân suy nghĩ một chút, rốt cuộc mới mở miệng nói: "Cô cẩn thận một chút, nếu có gì phiền toái thì liên lạc với tôi."
Tùng San về nhà suy nghĩ thật lâu ý tứ trong câu nói cuối cùng của Trương Tân, nếu có gì phiền toái thì liên lạc với hắn. Chẳng lẽ Trương Tân đã biết trước cô có thể gặp chuyện rắc rối sao?
Kết quả là bất an lại một lần nữa trỗi dậy.
Nhưng sau một hồi cân nhắc cô cảm thấy mình đang buồn lo vô cớ .
Ngày hôm sau khi nhận được điện thoại của chị Ngô, Tùng San đi một chuyến tới công ty Tín Đạt của Phan Nghiễm Sinh, cùng chị Ngô tính toán tiền lương làm việc mấy ngày qua. Thái độ của chị Ngô đối với cô vẫn là không lạnh không nóng , cuối cùng chị ấy hỏi một câu: "Cô chắc chắn là không cần cơ hội thực tập này sao ?"
Tùng San nhếch miệng cười cười, "Cám ơn chị Ngô, em quá lười, muốn ở nhà chơi vài ngày."
Vừa khéo Phan Nghiễm Sinh và Tề Duyệt Tâm từ trong phòng họp đi ra, toàn thân Tề Duyệt Tâm mặc đồ công sở, hoàn toàn giống một cô thư ký nghiêm chỉnh, cô ta thấy Tùng San thì cười hỏi: "San San, cậu th