ng qua trà Long Tĩnh, uống Thiết Quan Âm nhiều hơn."
Lão Thẩm chậm rãi nói: "Trà Long Tĩnh này, điều cần chú ý tương đối nhiều. Trà Long Tĩnh là thượng phẩm, bởi vì trà này chỉ thích hợp với nhiệt độ thấp, quan trọng nhất là trước Cốc Vũ phải hái xong lá trà phơi lên thì hương vị mới thơm ngon. Loại trà này lá chồi non là đắt nhất, chờ qua Thanh Minh mới hái thì lá già đi, mà lá già thì giá rẻ hơn."
Tùng San như có điều suy nghĩ gật gật đầu, "Tuổi trẻ rất đáng già, già đi rồi thì không còn gì trị nữa."
Thì ra quy luật này không phải chỉ áp dụng đối với nữ giới.
Lão Thẩm uống một ngụm trà, hiền lành nói: "San San, thật ra cô rất chán ghét những người như chúng tôi phải không ?"
Tùng San thản nhiên cười cười: "Cũng không tới mức chán ghét."
Nhưng cũng không thể nào thích được.
Lão Thẩm nở nụ cười, "Cô gái nhỏ như cô thật thú vị, trách không được lão Cố bị cô mê hoặc đến điên đảo."
Sắc mặt Tùng San cứng đờ, không biết nên nói cái gì cho phải .
Lão Thẩm cười xấu xa, "Cô không nhìn ra sao, ngày đó hắn nhìn thấy cô nhưng giả vờ như không, kỳ thật trong lòng đã nghẹn tới mức muốn hỏng rồi. Mấy ngày nay cũng không dám xuất hiện, khiến tôi cười muốn chết ."
Tùng San cúi đầu, nhìn hoa sen trong đáy chén tới mức mất hồn.
"Kỳ thật là tôi có ý mang cô tới nơi này. Bởi vì tôi thật sự nhìn không được cách làm của lão Cố, muốn gặp cô lại không dám , lớn tuổi rồi mà còn ngây thơ như vậy, thật sự là dọa người mà!"
Tùng San ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo một tia bất an: "Chú Thẩm, chú định làm thế nào nếu tôi không chịu theo ?" thật ra cô cũng cảm giác được, cô cảm thấy có gì đó không thích hợp, "Chẳng lẽ là..."
Lão Thẩm khoát tay chặn lại, "Cô đừng đoán mò, biện pháp để mang cô tới đây tôi không thiếu." Sau đó hắn cầm lấy chén trà trong tay, nhìn về phía Tùng San, "San San, cô không chịu lão Cố, có phải là bởi vì hắn đã kết hôn có vợ rồi đúng hay không?"
Tùng San có chút khó chịu với cái đề tài này, cô hơi mím môi, hai tay bất giác nắm chặc chén trà.
Lão Thẩm thở dài, "Cô cũng nhìn thấy , lão Cố và vợ hắn, căn bản khôn bằng người xa lạ. Hôn nhân cái gì bất quá cũng chỉ là một tờ văn thư, cô cần gì phải như vậy để ý?"
Tùng San nở nụ cười, "Chú Thẩm, thì ra chú gấp gáp tìm tôi nói chuyện phiếm là vì muốn làm thuyết khách cho Cố Trì Tây sao?"
Lão Thẩm cũng cười : "Tôi thấy hắn mấy năm nay luôn một mình đến rồi đi, khó có khi hắn thật lòng thích một người. Tuy rằng hai người tuổi tác hơn kém hơi nhiều, nhưng ta cảm thấy rất xứng đôi! Lão Cố mấy năm nay cũng từng có không thiếu phụ nữ, chỉ là cho tới nay hắn chưa từng mang một người phụ nữ nào đến gặp chúng tôi, những người phụ nữ kia ở bên hắn là vì nhu cầu thiết yếu mà thôi, đàn ông mà, cũng phải có nhu cầu chứ đúng không ? Hắn trả thù lao, cô bán thân, theo như nhu cầu mà thôi."
Tùng San nghĩ nghĩ, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng lão Thẩm, hỏi: "Chú Thẩm, chú cảm thấy vậy sao? Có phải đàn ông có tiền đều nghĩ cái gì cũng có thể mua được ? Bao gồm phụ nữ ?"
Lão Thẩm nhếch miệng, nói: " Cô nhóc này, trên đời này không có nhiều thứ đúng đúng sai sai như vậy . Hắn mua được không phải là vì có người bán sao? Hắn và Uông Tiểu Kinh từ ngày đầu tiên kết hôn chưa từng ở cùng nhau dưới mái hiên, chẳng lẽ cô đành lòng nhìn hắn còn mạnh khỏe như vậy là đi làm một họa thượng không gần nữ sắc sao ?"
Lão Thẩm uống ngụm trà nước tiếp tục nói: "Nói thật, bàn về quan hệ với phụ nữ, chú Thẩm của cô năm đó chơi đùa so với hắn còn ghê hơn, kết quả mấy năm trước chơi tơi mức phát hiện bị ung thư tuyến tiền liệt, thiếu chút nữa thành thái giám. Đây là của nhân quả báo ứng của tôi. Cho nên vài năm nay tôi sống rất yên tĩnh , nhưng tôi tốt xấu cũng mạnh hơn lão Cố, tôi còn có gia đình, trong nhà còn có vợ con, mặc dù bà ấy luôn lẩm bẩm lải nhải, cả ngày đều nhìn tôi không vừa mắt, nhưng vẫn nguyện ý giặt quần áo nấu cơm cho tôi, nhắc tôi uống thuốc, chăm sóc tôi, vì tôi mà sanh con dưỡng cái. Khả lão Cố..."
vẻ mặt Tùng San hơi hoảng, nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.
"cô cảm thấy hắn bao nuôi phụ nữ là không công bằng, nhưng cô cũng phải nghĩ lại sau khi những người phụ nữ kia cầm tiền đi, còn lại một mình hắn cô đơn lạnh lẽo , cô không thấy rất thê thảm sao ?" Lão Thẩm thở dài.
"Vậy vì sao hắn không ly hôn? Sau đó tìm một người phụ nữ bình thường rồi kết hôn không phải sẽ tốt sao" Tùng San hỏi.
Lão Thẩm lắc đầu: "Trên đời này có nhiều chuyện rất khó nói rõ. Lão Cố không thể ly hôn, đó là lời hứa mà năm đó hắn kiên trì giữ, một lời nói của đàn ông đáng giá ngàn vàng, hắn không thể thay đổi"
Tùng San nhìn biểu cảm của lão Thẩm, cô thấy được một chút gì đó ẫn nhẫn bất đắc dĩ.
"San San, hôn nhân cùng việc bao nuôi có gì khác biệt sao ? Không phải đều là một tờ giấy, chẳng qua hôn nhân trên tờ giấy kia có chút khiến người khác đau đầu, nhưng cuối cùng thì khi ly hôn cũng biết nó giá trị bao nhiêu. Bao nuôi thì ngày từ đầu đã viết rõ ràng, như vậy về sau lúc chia tay dễ dàng hơn chút thôi."
Tùng San nở nụ cười, "Chú Thẩm, xem ra chú nghĩ rất thoáng."
Lão T