n cho cô ta. Tớ không những đi trả tiền thay cậu, mà còn thay bản thân đi đến mạt sát cô ta một trận. Tớ nhất định phải cho cô ta hiểu ra một đạo lý: Chồng của người khác không phải là một người phụ nữ đã có chồng ti tiện như cô ta có tư cách ve vởn!”
Trương Lộ vờ như muốn ngăn lại: “Ni Ni, đừng, nếu như cô ta không chọc giận cậu, cậu cũng đừng tranh cãi với cô ta làm gì, cậu chỉ cần để lại tờ chi phiếu cho cô ta là đủ rồi. Chồng cậu bởi vì cô ta đã bắt đầu lạnh nhạt với cậu, nếu như để chồng cậu biết cậu đi đến tìm người phụ nữ kia nói chuyện, chồng cậu nhất định lại sẽ càng chán ghét cậu hơn, nếu như nhỡ đâu…chồng cậu đòi ly dị thì làm sao bây giờ?” Trương Lộ bày ra vẻ chân thành nói, tựa như rất biết suy nghĩ cho cô bạn thân này.
Trần Lam Ni quả thật kích động, cơn giận bùng nổ: “Tớ haaa! Chỉ vì một người phụ nữ như vậy mà lão Quách không cần tớ nữa ư? Vậy tớ thà chết cho rồi! Không được, dựa vào đâu mà vì cô ta lão Quách lại lạnh nhạt với tớ! Tớ nhất định phải đi đến tìm cô ta xả giận. Tớ phải đi đến chửi cho con đàn bà không biết xấu hổ này một trận!”
Trần Lam Ni cầm lấy tờ chi phiếu của Trương Lộ, đồng ý với cô bạn mình ngày mai sẽ đến tìm Quan Hiểu “vui vẻ trò chuyện”.
“Tớ nhất định sẽ không để cho con đàn bà vô liêm sỉ đó sống yên ổn. Tớ phải sỉ nhục cô ta một trận.”
Trương Lộ mang theo vẻ mặt quan tâm chân thành, tha thiết nắm lấy tay Trần Lam Ni: “Ni Ni, cám ơn cậu, cậu thật sự là người chị em tốt nhất của tớ! Nhưng Ni Ni à, cậu hãy nhớ, nhất định đừng quá xúc phạm người phụ nữ đó, nhét tấm chi phiếu cho cô ta là được rồi, đừng để lão Quách nhà cậu trở mặt với cậu!”
Trần Lam Ni xúc động: “Lộ Lộ, chỉ có cậu biết suy nghĩ cho tớ, chỉ có cậu tốt với tớ! Cậu yên tâm, chuyện này tớ biết phải làm thế nào.”
Trương Lộ nhìn cô, nở nụ cười vừa vui mừng vừa cảm kích.
Nếu như không phải nghĩ rằng, bản thân cô mà tự mình đi nhét tấm chi phiếu cho con già đó sẽ hạ thấp giá trị nhân phẩm của mình, thì cô cũng chẳng cần tốn bao nhiêu công sức để lừa cô bạn ngực to não phẳng trước mặt này làm gì.
**
Quan Hiểu kiên nhẫn chờ đợi, đã hai ngày trôi qua kể từ hôm gọi điện, cô tự an ủi bản thân, cố gắng nhẫn nại chờ cho đến thứ tư tuần sau.
Cô ăn tạm gì đấy cho qua bữa, rồi ngồi trong cửa hàng đọc sách, bỗng dưng lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Là một người phụ nữ, thoạt nhìn cũng quen mắt, dường như đã gặp qua ở đâu đó. Dáng người cô ta rất đẹp, khuôn mặt trang điểm hơi đậm.
Khi Quan Hiểu nghe thấy cô ta bảo muốn nói chuyện cùng cô, cô cảm thấy hơi khó hiểu. Cô không biết mình có chuyện gì để nói với cái người chỉ biết ngẩng mặt lên trời thế này. Nhưng khi cô nghe được hai cái tên Doãn Gia Hoa và Trương Lộ thốt ra từ miệng đối phương, cô đã thay đổi ý định, đồng ý nói chuyện cùng cô ta.
Cô kéo ghế ra cho vị khách không mời mà đến này, ai ngờ ánh mắt đối phương cũng chẳng thèm liếc nhìn xuống, nhếch mũi nói với cô: “Cửa hàng cô quá nghèo nàn, ngay cả thức uống cũng chẳng có, đi theo tôi qua nhà hàng bên cạnh nói chuyện đi, yên tâm, tôi sẽ trả tiền.”
Quan Hiểu nghe thấy ngữ điệu của cô ta thật giống như một mệnh lệnh hơn là một lời mời khách sáo, vô cùng khiếm nhã. Cô thật sự không muốn đi qua nhà hàng bên cạnh nhưng nghe chuyện có liên quan đến Doãn Gia Hoa, lại không nhịn được tò mò liền đi theo cô ta.
Vào nhà hàng Tây, vị khách kiêu ngạo kia lại đòi lấy phòng riêng để nói chuyện. Quan Hiểu cảm thấy người phụ nữ trước mặt quá sức vênh váo, ra lệnh cho người khác một cách đáng ghét, thế nên cô không muốn thỏa mãn ý định của cô ta, khăng khăng chọn vị trí gần cửa sổ.
Cô thấy đối phương trông có vẻ vô cùng tức giận, nhưng cô cũng không rỗi bận tâm về điều đó.
Ngồi xuống bàn, đối phương tự giới thiệu, cô ta tên là Trần Lam Ni, là phu nhân của ông chủ Quách Hồng Đồ và cũng là bạn thân tri kỷ của Trương Lộ.
Quan Hiểu liền hiểu ra vì sao trông cô ta lại quen mắt. Thì ra ở tiệc rượu lần trước cô đã nhìn thấy người này.
Quan Hiểu nhìn Trần Lam Ni, trong lòng nghĩ rằng người phụ nữ này thật quá tự mãn, ai thèm quan tâm cô ta là phu nhân của ai cơ chứ, lại là bạn tri kỷ của ai cơ chứ? Cô chỉ muốn biết vì sao cô ta lại muốn đến tìm cô?
Nhưng đối phương lại bày ra tư thế tao nhã uống trà, cái miệng chúm chím nhấp từng ngụm, uống đến hơn nửa ngày, mới rút từ trong túi một tấm chi phiếu, vẻ mặt chẳng khác gì đang ban tặng, đưa lên trước mặt cô.
Quan Hiểu nhìn tấm chi phiếu trước mặt, con số trên đó không nhỏ, người ký tên là Trương Lộ, cô hỏi người phụ nữ mặt dày phấn son tên Trần Lam Ni trước mặt rằng, tấm chi phiếu này là có ý gì.
Trần Lam Ni hừ lạnh, kiêu ngạo nói với cô: “Con người của tôi ấy, tốt nhưng là đừng nên lòng vòng, nếu như cô đã giả bộ hồ đồ, không bằng tôi đây nói cho cô biết! Quan Hiểu thật ra cô cũng hiểu rõ, trong mắt Doãn Gia cô là hạng người gì, anh ấy đã nhiều lần lẩn tránh cô, không muốn có bất cứ liên quan nào đến cô, mỗi lúc gặp cô thì tâm trạng liền trở nên xấu cực điểm, chẳng lẽ cô ngây ngô hay cố tình không biết? Sự thật rằng anh ấy rất chán ghét cô! Anh ấy cũng đã nói v