XtGem Forum catalog
Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211291

Bình chọn: 7.00/10/1129 lượt.

Trác ca ca đều giận run lên. Sau đó, sau đó nàng còn muốn nhào lại đánh con, nàng, mắt của nàng giống như xuất huyết... Con sợ hãi. Trác ca ca, Trác ca ca liền, liền đánh nàng một cái.”

Tống mẫu thở dài, “Sau đó thế nào?”

“Trác ca ca không dùng chút lực nào, thật sự, nhưng Tiểu Thất té ngã. Nàng không bị thương, ta thấy nàng còn mở to mắt nhìn Trác ca ca một lát, sau đó còn nở nụ cười mới nhắm mắt lại. Trác ca ca liền ôm nàng về phòng mời lang trung, lúc đó Trác ca ca còn xoa đầu cho nàng, khẽ xoa hơn nửa ngày, chờ lang trung nói qua là không có việc gì mới đi thư phòng. Nàng vừa ngủ dậy liền hòa hảo với con, còn nói không nhớ rõ chuyện lúc trước, muốn đem Trác ca ca tặng cho con.”

“Thật không nhớ rõ?”

Nhược Thủy đã tự động ngừng khóc, túm lấy tay áo Tống mẫu ngồi xuống, suy nghĩ rồi nói: “Hình như là không nhớ rõ, sau đó nàng mang con đi chơi, đều không tìm được nơi nào, còn phải nhờ Lục Liễu dẫn.”

Nhược Thủy lắc lắc tay áo của Tống mẫu, “Tuyết di, Tiểu Thất làm sao vậy? Giống như ma ám vậy. Nàng sau đó đã thay đổi rất nhiều, cũng không cười giống như Tử Tiêu kia nữa. Muốn cười liền mở miệng cười, hoặc là sẽ cười đến nổi cả da gà.”

Nhược Thủy nhăn mặt, “Một chút cũng không giống thục nữ. Nhưng Tuyết di, Tiểu Thất tốt lắm, nàng nói mang con đi chơi, còn cho con câu cá chép của nàng, lúc đó con liền quyết định thích nàng.”

Tống mẫu thở dài, vỗ vỗ tay Nhược Thủy nói: “Mấy ngày nay ở chỗ của Tuyết di đi, chơi đùa với Tiểu Thất, chờ cho trong lòng nàng quên đi thì tốt rồi.”

Lâm Tử Tiêu đi rồi, không khí của Tống phủ cũng không tốt hơn, ngược lại càng bị đè nén hơn. Tiểu Thất đột nhiên không thể mở miệng nói chuyện, trong đại sảnh liền im lặng hơn rất nhiều.

Trong lúc ăn cơm, Tống mẫu thử nói với Tiểu Thất để thay đổi biểu tình của nàng, đáng tiếc Tiểu Thất vẫn cúi mắt, nhiều nhất cũng chỉ gật đầu. Nhược Thủy ngồi cạnh Tiểu Thất, thỉnh thoảng lắc lắc tay của nàng, vốn có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng, nhưng một phản ứng Tiểu Thất cũng không cho, Nhược Thủy nhụt chí cúi đầu ăn cơm.

Hai tay của Tiểu Thất đều quấn vải nên chỉ có thể cầm thìa mà ăn cơm. Tống Lương Trác rất muốn tự mình đút nàng, lại nghĩ đến kháng cự lúc ban ngày của nàng thì chỉ có thể từ bỏ.

Tống Lương Trác vẫn lưu ý Tiểu Thất, nhớ cổ họng nàng không thoải mái, chỉ gắp những thức ăn mềm, nhạt gắp vào trong chén của nàng, thấy nàng múc ăn liền được voi đòi tiên, trực tiếp gắp vào muỗng của nàng. Tống Lương Trác ra vẻ tùy ý nhìn nàng, thấy nàng ăn thức ăn trong muỗng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Tuy động tác cong khóe miệng của Tống Lương Trác nhỏ, nhưng vẫn không tránh được mắt của Tống mẫu. Tống mẫu thầm thở dài trong lòng, nghĩ là con mình từ trước tới giờ đều là người ôn nhã, thế nào cũng không làm ra chuyện đánh người. Kẻ trong cuộc thì mê, khi đó hắn hẳn là có cảm giác với Tiểu Thất mới yêu cầu cao hơn so với người ngoài, nhưng chung quy cũng không đủ yêu, mới có thể tát một cái như vậy. Nếu là thật sự không thích, lấy cá tính của hắn, căn bản là sẽ không cưới, cho dù là dùng bạc hay dùng đao kề cổ hắn thì hắn cũng sẽ không cưới.

Tống mẫu âm thầm lắc đầu, con trai nàng sao lại ngốc đến mức dùng lý do mượn bạc mà lấy cớ cầu hôn chứ? Nếu là xác thực dùng tâm mà đến, chỉ một cái này cũng đủ cho Tiểu Thất dùng cả đời bồi rồi. Quả thật là càng ngày càng ngốc, đúng là chân truyền của lão gia tử mà!

Tống Lương Trác chờ Tiểu Thất ăn xong, cười cười vươn tay nói: “Về đi, một lát nữa là tới giờ uống thuốc rồi.”

Tiểu Thất nhìn bàn tay đưa ra của Tống Lương Trác, nhìn rõ từng ngón tay, thon dài lại hơi thô ráp. Lòng bàn tay với vết chai kia lúc rời đi Thông Hứa, đã nắm tay nàng khiến cho nàng thực an tâm. Nhưng là hắn đối với nàng có bao nhiêu phần là thực tâm?

Tiểu Thất nhíu mày, lắc đầu nhìn Tống mẫu.

Tống mẫu cười cười nói: “Lương Trác lo lắng cho con cả một ngày, trở về sớm đi.”

Tiểu Thất nhìn Tống mẫu đứng dậy, cũng vội đứng lên. Tống mẫu đảo mắt đi ra cửa phòng, quả thực thấy Tiểu Thất liền đuổi theo. Tống mẫu đi nhanh nàng cũng đi nhanh, Tống mẫu chậm nàng cũng chậm.

Tống mẫu quay đầu nhìn con mình đang đứng ngoài cửa đại sảnh nhìn, thở dài kéo tay Tiểu Thất ra ngoài, oán giận nói: “Con đuổi theo ta làm gì chứ? Không lẽ muốn ngủ cùng giường với ta và cha con chứ? Lương Trác nó rất lo lắng cho con, con không thấy nó ăn một lát lại ngừng nhìn con ăn, hầu như là không động đũa? Lúc trước là nó không tốt, nương tìm cách phạt nó có được không?”

Tiểu Thất dứt khoát chôn mặt trong tay áo của Tống mẫu, dán vào cánh tay nàng mà đi về phía trước.

“Được rồi, được rồi, sẽ thu lưu con một đêm. Con nói con xem, có tướng công thương con, làm ấm chăn cho con, còn chen chúc với lão thái bà ta làm gì? Thế này ngủ không được cũng không có người nói chuyện phiếm cùng con a, ta bị giày vò khổ lắm rồi, phải bổ sung cho thật tốt đây.”

Tống mẫu quả có năng lực đoán trước, Tiểu Thất quả thật không ngủ được. Lúc trước không dựa vào người Tống Lương Trác thì chính là có Ha Da nằm trong lòng, ngủ không được còn có người dỗ dành nói chuyệ