Polaroid
Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211271

Bình chọn: 7.00/10/1127 lượt.

vì Lương Trác mà khổ thủ ba năm, mới để đến tuổi này, bằng không sao phải lo không có người cầu hôn?”

Tống mẫu lắc đầu nói: “Lâm phu nhân cũng là người thông tình đạt lý, chớ bị hai người một là nữ nhi cùng người bên gối của ngươi che mắt. Còn nói nữa, thà làm vợ người nghèo cũng không làm thiếp nhà giàu, thiếp cùng tỳ nữ không khác nhau. Cho dù Tống gia nguyện ý cho nàng vào cửa cũng chỉ có thể là thiếp, ngươi thật nguyện ý cho nàng đến Tống phủ làm nô làm tỳ sao?”

Lâm mẫu quay đầu nhìn Lâm lão gia xin trợ giúp, Tử Tiêu lại cười nói: “Mặc kệ là thê hay là thiếp, Lâm Tử Tiêu ta đã gả định rồi.”

Tống mẫu nhăn mày, hừ nhẹ nói: “Lâm Tống hai nhà đã sớm không có hôn ước, Lâm cô nương là muốn gả cho ai làm vợ làm thiếp?”

Tử Tiêu ngoắc ngoắc khóe miệng, “Nếu nhị ca thú ta, Tuyết di làm thế nào ngăn lại được?”

Tống mẫu lắc đầu cười, “Lâm cô nương luôn thích nằm mơ.”

“Tuyết di, nếu ta thật sự vào được cửa của Tống gia?” Tử Tiêu nâng cằm nói.

“Vậy đó cũng là bản lĩnh của ngươi.”

Tử Tiêu kéo kéo tay áo, nhìn tay của mình bị thương, câu miệng nói: “Tuyết di chờ xem là được rồi.”

Tống mẫu lắc đầu, “Nhân phẩm Lâm cô nương còn khiếm khuyết, vẫn là về nhà học tập lại, chờ khi nào học xong thì hãy quay lại đánh đố với ta đi.”

Mặt Tử Tiêu run cả lên, che miệng nở nụ cười thật sâu. Lại ngẩng đầu, mặt đầy ý cười nói: Vậy mấy ngày sau Tử Tiêu lại đến, đến lúc đó nhất định sẽ hảo ~ hảo ~ phụng dưỡng bà mẫu cùng tướng công.”

Tống mẫu cười sang sảng, cười xong lại nhấc cằm nói: “Lâm cô nương quả thật là thích mộng, ảo giác không ngừng nha. Dường như ta vẫn chưa đáp ứng cho Lâm cô nương vào cửa đây. Cho dù trời giáng mưa đỏ, bất hạnh mà thủ đoạn của Lâm cô nương thực hiện được, thành thiếp của Tống phủ, cũng nên xưng hô là ‘phu nhân’ cùng ‘thiếu gia’ mới đúng.”

Tử Tiêu nheo mắt lại, cười cười nói: “Vậy, Tử Tiêu nhất định, trở về phụng dưỡng phu nhân.”

“Tử Tiêu!” Lâm mẫu kích động quát một tiếng, bước lên kéo tay nàng nói: “Tử Tiêu, chúng ta không cần như vậy...”

Tử Tiêu lạnh lùng đẩy tay Lâm mẫu ra, xoay người rời đại sảnh.

“Tiễn khách!” Tống mẫu nói rồi cũng không nhìn mấy người còn trong đại sảnh, đỡ tay Đông Mai rồi đi ra ngoài.

Đi ra ngoài một đoạn, Đông Mai mới lo lắng thấp giọng nói: “Phu nhân, cô nương Lâm gia kia tâm địa không đơn giản, nếu nàng thật sự dùng thủ đoạn gì thì làm sao bây giờ?”

Tống mẫu mệt mỏi xoa xoa thái dương, hừ nói: “Chỉ là tiểu nhân! Vốn dĩ không có lần sau!”

Tiểu Thất quả thật mệt mỏi, cứ như vậy được Tống Lương Trác ôm thẳng về viện, lại chủ động lau mặt cho nàng, mà nàng ngay cả động cũng không hề động.

Tống Lương Trác ngồi vào ghế bên giường, nhìn chằm chằm vào người ngủ trên giường, ngay cả trong mộng cũng khóc thút thít, lắc đầu cười khổ.

Tỉnh táo lại đi xem hai cánh tay bị bọc như kén tằm của Tiểu Thất, Tống Lương Trác cũng chỉ biết cười khổ. Lần này hắn căn bản là không cần nhìn lại vết thương đáng sợ kia, hắn mười phần khẳng định, vết thương kia, hơn phân nửa là giả.

Tống Lương Trác giận nhất là bị người khác lừa gạt, không thể để người lừa gạt bên cạnh mình, nhưng Tiểu Thất lại làm cho hắn ngay cả khí lực để tức giận cũng không có.

Tống Lương Trác nhìn chằm chằm vào Tiểu Thất thật lâu, cuối cùng thở dài nằm xuống, cẩn thận đỡ cánh tay của nàng lên, ôm lấy eo nàng thở dài: “Bắt nàng làm thế nào mới tốt bây giờ?”

Ban đêm Tiểu Thất liên tục gặp ác mộng, mỗi lần đều là nhìn thấy cảnh Tống Lương Trác giơ tay lên muốn đánh mình, còn có, ánh mắt chán ghét làm cho nàng mỗi lần nhìn thấy đều đau đến cả người phát run.

Trong đầu Tiểu Thất ong ong vang, có tiếng khóc kêu của mình, còn có tiếng Tống Lương Trác tức giận khiển trách cùng tiếng khóc của Ôn Nhược Thủy. Trong mộng, Tiểu Thất khóc kêu, ta không kêu, ngươi gạt ta, ngươi thế mà lại gạt ta! Một chút ngươi cũng không thích ta! Vì sao ngươi lại muốn cầu hôn? Ta không lấy chồng, ta tình nguyện không lấy chồng!

Cãi nhau hỗn loạn càng ngày càng kịch liệt, đầu óc đau đến muốn vỡ ra. Không biết vì sao, trong mộng đột nhiên nàng lại hung ác đánh về Nhược Thủy đứng một bên. Đó là muốn đánh nàng đi, mang theo tuyệt vọng, sau đó...

Thân thể Tiểu Thất run lên, sợ hãi tỉnh lại, mắt lại không mở ra được, lại có thể cảm giác được nước mắt không ngừng chảy ra.

Có người nói chuyện bên tai nàng, hắn nói: “Đừng sợ, ta ở đây. Đừng khóc, mắt khóc đến muốn hỏng rồi.”

Là giọng nói làm cho nàng trầm mê đây.

Tiểu Thất muốn hỏi vì sao hắn không tiếc mà đánh nàng? Nàng chờ hắn hai năm, chờ đến nản lòng thoái chí, chờ đến tuyệt vọng, nhưng hắn lại ngay lúc nàng nghĩ không thể đợi được nữa thì cho nàng một lời hứa. Hắn không biết nàng vui vẻ như thế nào đâu, ôm lấy lá thư mà hắn gửi tới cao hứng đến nỗi một đêm không chợp mắt.

Nàng chờ hắn vén cửa kiệu hoa đỏ thẫm nâng vào cửa, hắn xốc khăn voan nàng liền đi ra ngoài, chỉ vì Nhược Thủy bên kia quá ầm ĩ. Nếu hắn không thích nàng, vì sao lại muốn cưới nàng? Nếu không phải hắn làm ra chuyện như vậy, có lẽ nàng đã quên đi chuyện hai năm kia, bây giờ còn vui vẻ ở trong Tiền phủ mà bắt kiến đập hạt se