uan trọng khác nữa.”
Hắn mờ mịt chớp mắt mấy cái, “Chuyện gì mà quan trọng?”
“Chuyện Uy Vũ tướng quân hồi kinh tế tổ, ngài có biết chưa?” Nếu anh nhớ
không lầm thì đồ đệ của anh chỉ dùng danh nghĩa này để trở về.
Đã oanh động toàn kinh thành rồi, hắn làm sao lại không biết?
Mai Đình Nhiên đột nhiên cười lớn, âm điệu vòng vo, nhìn anh cười đến nỗi vẻ
mặt yêu mỵ không thôi.
“Ái đồ à, nghe nói đồ đệ của nhà ngươi gần đây rất uy phong nha, ngay cả Cửu
vương gia mà cũng dám đánh?” Lần trước, hắn phụng chỉ thay mặt Hoàng đế đến cửa
thăm hỏi thương thế. Chậc chậc, xuống tay cũng quá độc ác. Đường đường là dòng
dõi hoàng gia mà cũng bị đánh thành cái đầu heo tàn.
Mộc Sách nhún nhún vai, “Đồ tôn (đệ tử của đệ tử) của ngài ẩn nhẫn rất nhiều
năm rồi, để cho hắn phát tiết một chút cũng tốt. Đệ tử chẳng qua cũng chỉ xúi
giục mà thôi.”
Hắn gật đầu lại gật đầu, sau khi hà hơi ra một tia biến hóa kỳ lạ, khó lòng
dằn nổi lại hỏi: “Ngươi lúc này không có gió lại tự nhiên nổi sóng, lý do là
gì?”
Mộc Sách không đáp mà hỏi lại: “Lão sư, nếu đệ tử nói rằng, sắp tới ngài sẽ
có cơ hội để có thể toàn thân thoát ra…”
“Vi sư nhập bọn!”
“Còn chưa nói xong mà.”
“Được rồi, tiểu tử ngươi đầu óc thông minh nhất. Vi sư rất tin tưởng vào
ngươi.” Mai Đình Nhiên lại không cần hiểu nhiều, bá vai anh nói, “Lại đây lại
đây, nói cho lão sư nghe đi, ngươi tính làm thế nào?”
Anh chặt chặt hai bàn tay, “Nhị đào sát tam sĩ* (kế mượn đao giết người)”
“Hả?”
Mộc Sách lấy từ bên cạnh bàn ra một cái bao bố lớn mà anh tự mang đến. Cởi bỏ
dây cột bao, lấy ra sổ sách mà Hạng Nam và Tô nhị nương đã chủ động phối hợp đưa
cho. Rồi lấy từ trong người ta một bản danh sách các quan viên mà Hạng Nam đã
phái người đi điều tra cẩn thận. Tiếp theo, anh lại hai bản tập tử (bộ nhiều bài
nhiều tranh) mà anh tự mình nghĩ ra.
Tinh thần hăng hái đọc xong mấy cuốn anh mang đến, Mai Đình Nhiên thu hồi tâm
thần, sắc mặt ngưng trọng như mây đen vần vũ, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm ẩn
hiện, ánh chớp lòe lòe.
“Ái đồ à, ngươi cũng biết là nếu ngươi thực hiện việc này, sẽ khơi mào
cho lục bộ* rung chuyển không?” Tên tiểu tử xấu xa, mấy năm không ra tay, vừa
trở về liền tính đại náo à?
“Những năm gần đây, bọn họ du sơn ngoạn thủy nhiều rồi, cũng nên hao gầy một
chút.” Ai kêu bọn họ dám khi dễ đồ đệ của ngài?
“Ngươi cũng biết sự xáo trộn này của ngươi, sẽ khiến cho hậu cung đại loạn
không?”
“Mâu thuẫn nội bộ của Bệ hạ thì liên quan gì đến đồ đệ?” Năm đó phái người
muốn độc chết hắn, là ai nào?
Mai Đình Nhiên lúc lắc đầu không ngừng, “Ngươi cũng biết là ngươi đánh ra một
cái tát này, không chỉ đánh vào thể diện của Cửu Vương gia, mà còn trực tiếp tát
thẳng vào mặt Bệ hạ hay không?”
“Vậy không phải là rất tốt sao?” Bằng không sao có thể gọi là báo thù
được?
“…” Hắn không nên quên, ái đồ nhà hắn là tiêuchuẩn của bạch diện hắc tâm (mặt
trắng tim đen, ngoài mặt thì hiền lành, ngây thơ nhưng bên trong thì đen tối hắc
ám.)
Thấy hắn cầm lấy hai bản tập tử lật xem, nhíu chặt đầu mày, mãi vẫn không mở
miệng, cổ họng ‘ưm hửm’ một tiếng. Mộc Sách hơi lo lắng hỏi: “Lão sư?”
“Ngươi mau nói thẳng đi, ngươi muốn vi sư làm như thế nào?” Dù sao hắn cũng
muốn làm cho rõ ràng, lúc này hắn phải sắm vai vào nhân vật nào đây?
“Làm một trung thần.” Mộc Sách dường như dụ dỗ, nói: “Ngài không phải vẫn rất
muốn làm như vậy hay sao?”
Hai mắt hắn sáng ngời, “Thật sự có thể sao?” Hắn rốt cuộc đã có cơ hội xoay
đổi ấn tượng của thế nhân về hắn rồi sao?
Hắn kích động, phất tung y bào: “Vi sư phải đến thư phòng đọc kỹ lại hai bản
tập tử này!”
Mộc Sách dùng một tay đè hắn lại. Khi hắn khó hiểu quay đầu lại, anh thấp
giọng nói ra kế hoạch tiếp theo.
“Lão sư, sau này khi đệ tử rời khỏi Vân Kinh, có lẽ sẽ không trở về nữa
đâu.”
Thân hình Mai Đình Nhiên thoáng chốc cứng đờ, lập tức không còn hân hoan nhảy
nhót như trước, ngược lại có chút sầu thảm dừng một chút. Rồi sau đó, hắn nhìn
có vẻ tịch mịch, khẽ động khóe môi.
“Vậy à… Cũng tốt. Bây giờ mọi người đều nghĩ rằng ngươi đã chết. Để bảo đảm
an toàn cho ngươi, ngươi cũng không nên ở lại trong kinh…” Hắn lo lắng vỗ vai ái
đồ, tha thiết dặn dò, “Lại nói, tuổi tác ngươi cũng không còn nhỏ nữa, sau này
không thể cô đơn mãi được. Trước khi trở về nhớ rõ ngắm nghía mấy khuê tú trong
kinh, thấy được thì dắt một cô về làm cô dâu cũng tốt.”
Mộc Sách bình thản nói: “Đã có rồi.”
“Ngươi thành thân?” Mai Đình Nhiên dừng trong chốc lát, kinh ngạc dâng lên,
lập tức lại trào lên hốc mắt, bật ra ý cười.
“Chưa, sau này chắc chắn.” Mộc Sách lẳng lặng nhìn đôi mắt đang thuần túy vì
anh mà vui vẻ.
“Đẹp không?”
Anh khẽ nhếch mép, “Trong lòng đồ nhi thì tất nhiên là rất đẹp.”
“Tài trí hơn người chứ?”
“Về phương diện y thuật thì có thể cho là như thế.” Cô có thể lôi anh từ quỷ
môn quan lôi về kia mà.
“Nàng…” Mai Đình Nhiên còn muốn hỏi thêm chút nữa, nhưng cũng không biết nên
hỏi từ đâu mới được.
Mộc Sách nhẹ nhàng nắm hai vai hắn, “Nếu lão sư tò mò, thì sau này khi cáo
lão rồi, chuyển đến ở chung cùng nhau,