Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212905

Bình chọn: 8.00/10/1290 lượt.

i chế giễu cô, tất cả từ đầu đến cuối hắn luôn bày ra bộ mặt lạnh nhạt không chút thay đổi.Hơn thế nữa, cũng không nói lại. . . .Phụt!

Đương nhiên, người đàn ông này rất lợi hại, cô cảm thấy, cả người cô không còn khả năng chống đỡ. Nhưng mà cuối cùng, bọn họ không giống như đôi nam nữ trong truyền thuyết, cũng có chút không ngờ - -

Một tiếng nổ "Ầm" vang lên!

Toàn bộ thế giới giống như sụp đổ, lâm vào trong bóng tối, khắp nơi chỉ còn ánh sáng màu đỏ. Gia Mậu khí thế bừng bừng, nằm lên thân thể cô, cũng hơi dừng lại một chút, sau đó không chút do dự, bước xuống từ trên người cô. Động tác của hắn rất nhanh, sửa sang lại quần áo của nhau, sau đó quay ra mở cửa sổ xe.

Bên ngoài, ánh lửa ngút trời! Không có chút ngừng lại.

Rõ ràng, căn biệt thự này đã bị đặt kíp nổ, thiêu cháy bốn phía, mà Kiệt Phu, từ chỗ đám cháy vộ vàng chạy đến, chạy tới cửa xe, cúi đầu về phía Gia Mậu, nói: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, chỗ này đã bị đặt bom từ trước, thời gian cài đặt chưa đến một phút!"

Thần sắc của Gia Mậu lạnh nhạt, đôi mắt đẹp mà tĩnh mịch, nhàn nhạt liếc nhìn đám cháy, giọng điệu không mặn không nhạt, nói: "Trở về phủ!"

"Vâng!" Kiệt Phu khẽ gật đầu, lập tức bước lên xe, bẻ lái đi ra khỏi sân.

Gia Mậu đưa tay cởi bỏ cà vạt đang trói Thất Dạ ra, cánh tay cô giơ cao lên, nhưng cuối cùng, cũng không đánh lên khuôn mặt của hắn.

"Tại sao lại không đánh?" Gia Mậu nhàn nhạt nhìn cô, đôi mắt u ám.

"Không có gì, chẳng qua, tôi chỉ cảm thấy thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc của chúng ta, cũng chỉ có thế mà thôi!" Thất Dạ cười cười, tâm trạng không tồi, khẽ dựa đỉnh đầu lên ghế ngồi, khóe miệng cong lên kiêu ngạo: "Lần trước, không biết là ai nói, muốn giết chết tôi, ha ha! Hiện tại, tôi còn tràn đầy sinh lực - - "

Đôi mắt Gia Mậu khẽ nhíu lại, tà khí trong đáy mắt không hề che giấu: "Nghe cô nói vậy, giống như cô đang rất chờ mong ——"

"Đáng tiếc, anh không làm được!"

"Bảo bối, em đang muốn gây sự với tôi?"

"Gia Mậu, tôi chỉ có thể nói, sức lực của anh, thật sự rất kém!". Sống lưng Thất Dạ thẳng tắp, hất cằm lên, đôi mắt sâu kín nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: "Anh, không thể giết tôi!"

Đôi mắt Gia Mậu nhíu lại, đôi mắt thâm sâu, sắc bén tỏa ra bốn phía.

Thất Dạ không hiểu, nhưng có cảm giác kích động, muốn chạy trốn - -

Hình như, không nên chọc hắn như vậy. Hắn, đột nhiên lại muốn phát điên sao?

"Cô muốn chết? Rất đơn giản, hiện tại, tôi có thể giết chết cô——"

Gia Mậu chợt cười một tiếng, ngón tay túm lấy cổ áo của cô, bàn tay khẽ nhấc cô lên, trực tiếp đẩy ra chỗ cửa xe, vứt xuống.

Tốc độ xe không nhanh, nhưng tuyệt đối không chậm, bị hắn trực tiếp vứt ra ngoài, Thất Dạ lao đi giống như gió, tiếng gió "Rít gào” bên tai, cơ thể rơi xuống mặt đất - -

Lúc này, cô không chết, cũng bị tàn phế!

"Két —"

Tiếng phanh xe chói tai vang lên giữa bầu trời đêm, chiếc xe sang trọng màu bạch kim kia liền dừng lại ở trên đường lớn. Lòng bàn tay Kiệt Phu bấu chặt tay lái, mắt nhìn vào kính chiếu hậu, kinh ngạc không hiểu ra sao, bàn chân đạp trên bàn phanh xe, đang run rẩy!

Đi theo bên cạnh Gia Mậu cũng không ít năm, hắn đối với cái kiểu tâm tình bất định của vị chủ nhân này vẫn có chút hiểu rõ, chỉ là, đem một cô gái như hoa như ngọc ném ra ngoài như vậy, quyết tâm của ngài ấy cũng thật đủ ngoan độc. Mấy phút trước, ngài ấy còn khiến cho mình tânhs đi, muốn cùng cô ấy thân thiết —

"Ai cho anh dừng xe lại?"

Ngôn ngữ lạnh lẽo giống như một thanh khí lạnh lướt qua, từ phía sao xuyên thẳng đến, quả thật giống như xuyên thủng gáy của Kiệt Phu vậy, khiến cho hô hấp của hắn, cũng bị sợ đến ngừng trệ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, thỉnh thoảng chuyển sang xám xịt, tím đen, xanh đậm. . . . . . Cánh môi khẽ lay động, lắp bắp nói: "Thượng ... thượng ...tướng A, A Nhĩ. . . . . . Bá Đặc. . . . . . , tôi, tôi —"

"Rầm——"

Lời của hắn còn chưa có nói xong, người đàn ông phía sau đã duỗi chân, chân to hung hăng đạp một cái vào ghế ngồi của hắn: "Lái xe!".

Hai chữ mang theo khí lạnh bức người, hình như là Satan đến từ địa ngục phát ra, lành lạnh, cao ngạo, không có nửa phần nhiệt độ!

"Dạ!" Chợt bị lực đạo cực lớn chấn động ghế ngồi chấn cho đến lục phủ ngũ tạng cũng thiếu chút nữa vỡ rách, Kiệt Phu làm sao còn dám nghĩ nhiều xem cô gái ngã xuống ven đường đó rốt cuộc là sống hay chết, vội vàng mở động cơ, lần nữa khởi động xe!

Nhưng chưa đầy hai giây, bên trong buồng xe lại bị một đơn âm tiết hờ hững bức người bao trùm.

"Ngừng!"

Ngắn ngủi có lực, thế như chẻ tre, thật giống như đem cả bầu trời đêm xào xạc, cũng thu hết vào trong đó!

Bàn chân Kiệt Phu, nhanh chóng đạp phanh!

"Quay lại!"

"Dạ!" Kiệt Phu vội vàng làm theo ý tứ của anh ta.

Trong lòng, lại vô cùng buồn bực. Chủ tử này, lúc trước, anh ta luôn là nói một không hai, hôm nay, sao lại khó hầu hạ như vậy! Trở mặt còn nhanh hơn lật sách!

Xe vừa quay lại đến chỗ Gia Mậu vừa ném Thất Dạ xuống thì liền tự động dừng lại, hơn nữa người đàn ông lái xe còn đi xuống mở cửa xe.

Thân ảnh nhỏ nhắn kia trong đêm tối, nằm ở vạt cỏ ven đường, xem ra không nhúc nhích mái tóc đên của cô xõa ra, trả


Old school Easter eggs.