XtGem Forum catalog
Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212032

Bình chọn: 10.00/10/1203 lượt.

mắt, cả khuôn mặt đen lại, cặp mắt trong trẻo kia phát ra ánh sáng mạnh mẽ, dường như muốn trực tiếp đem Gia Mậu một phát giết chết luôn.

“Biết!” Gia Mậu trả lời, tác phong trước sau như một không mặn không nhạt: “Dã ngoại, ánh trăng, trong không khí ngọt ngào, không phải rất lãng mạn sao?”

“Bệnh thần kinh à? !” Thất Dạ dùng sức vỗ xuống bàn tay anh, chân dài nhảy sang bên cạnh, cố gắng xoay lưng về phía anh –

Ngay cả Bội Tây đang đi với tốc độ cao, nhưng cô hành động cũng tương đối nhanh nhẹn, nên không có bất kì vấn đề gì xảy ra…

Điều kiện tiên quyết, Gia Mậu không có làm bất cứ động tác gì –

Vào thời điểm cô gần như sắp ngồi vững lại, eo thon đột nhiên bị Gia Mậu dùng sức bóp một cái, cô còn chưa kịp phản ứng, thân thể cũng đã bay lên không. Mà đầu ngón tay của người kia, nhanh chóng dùng lực kéo quần của cô xuống, trước khi cô kịp có phản ứng, có một cỗ cường lực dọc theo chân cô mà xuyên vào –

Cảm giác kia, giống như thời khắc vũ trụ khai phá thủa hồng hoang, không thể chống đỡ -

“Không –”

Tiếng thét chói tai bật ra từ đôi môi Thất Dạ, thân thể của cô, cũng đã bị Gia Mậu giữ chặt…

Hai mắt, mở to ra hết cỡ, cố nén cảm giác đau đớn thấu tâm can, cả người Thất Dạ, cơ hồ như đều mềm nhũn – không còn sức lực.

Thế nhưng người đỡ đằng sau cô là Gia Mậu ∙ Dương ∙ A Nhĩ Bá Đặc, cho nên, dù cô có suy yếu đến thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ không bị rớt xuống từ trên lưng ngựa. Chỉ là, tuấn mã đang chạy như bay, tốc độ đung đưa quá nhanh, người đàn ông kia thậm chí không cần phải làm bất cứ động tác gì, cũng đủ để khiến cô tê tâm phế liệt!

“Bảo bối, chẳng phải tôi đã nói qua với cô, không cần cố gắng khiêu khích tôi sao?”

Giọng nói trầm thấp, theo yết hầu của người đàn ông kia di động mà phát ra, lưu chuyển dưới bầu trời đêm này, ngay cả tiếng gió “gào thét”, đều giống như biến mất, không thể nào sánh bằng!

Thân thể lay động như vậy, trong sự đau đớn còn ẩn ẩn mang theo một cảm giác vi diệu khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Thất Dạ cũng nhíu chặt lại một chỗ, giống như trái khổ qua, lăng giác rõ ràng –

Cô chỉ có thể thở hổn hển, không thể nào đáp lời! Nhưng khi bình minh đến, cũng có chút ấn tượng.

“Ngày tốt cảnh đẹp, cô không muốn nói gì sao?” Được phụ trợ bởi động tác chạy của ngựa, Gia Mậu thậm chí không cần phải làm gì, vẫn có thể cảm thấy hai người gắn bó chặt chẽ với nhau. Mà sự mềm mại của cô, càng khiến cho ác ma luôn ẩn giấu trong cơ thể anh, lại cảng bộc lộ ra rõ ràng!

Nhàn vẻ mặt khổ sở của cô, khác hẳn với bộ dáng lạnh lùng cùng tức giận thường ngày, thật khiến cho trái tim anh, tràn đầy vui vẻ.

Ít nhất, trừ lạnh lùng cùng tức giận, cô ở trước mặt anh, lại có thêm một vẻ mặt khác –

Về phần tương lai, anh sẽ lại càng khám phá ra nhiều thứ từ cô hơn!

Đối với đề nghị của anh, Thất Dạ dĩ nhiên là xì mũi coi thường, mặc dù cũng rất khó chịu… Cô dùng hết sức cắn chặt môi dưới, đè ép cảm giác của chính mình. Nhưng, đôi mắt xinh đẹp của cô, từ lúc bắt đầu còn rực sáng đến khi dần dần tan rã, thời gian đó, cũng chỉ là trong chốc lát –

Nhận thấy được đáy mắt mang vẻ mê mang của cô, Gia Mậu nở nụ cười tà ác, bàn tay nâng lên eo nhỏ của cô, tùy ý gia tốc –

……………

Dung Thiên Đại vốn tưởng rằng, bị Tư Á bắt lại, kết quả của nhất định là bị hắn ném vào phủ Ngõa La Luân, sau đó bị ác ma kia chỉnh cho vô cùng thảm, nhưng không ngờ tới, hắn cũng không có làm như vậy, mà là ném cô lên một chiếc xe con, rồi phân phó tài xế lái xe đi.

“Anh muốn mang tôi đi đâu?” Nhìn thân thể cao lớn của người đàn ông chui vào, cô cắn răng, lui đến một góc của xe, lạnh lùng nhìn hắn.

“Dẫn cô đến một nơi rất thú vị!” Tư Á từ từ ngồi xuống, có chút lười biếng. Cánh tay hắn chậm rãi giơ lên, ngón tay hướng về phía cô gái nhẹ ngoắc ngoắc mấy cái: “Lại đây!”

Bên trong lòng của Thiên Đại, nghìn vạn lần không muốn –

Nhưng cuối cùng, khi mặt mày Tư Á nhẹ ngưng tụ lại, cô cắn răng, từ từ đè nén hô hấp, dịch lại gần.

Bước chân cô di chuyển chậm chạp, quả thật cùng ốc sên không khác nhau là mấy. Chỉ là, ánh mắt đó của người đàn ông kia chiếu thẳng lên người cô hình như vô cùng nhẫn nại, không có biểu hiện gì là sẽ phát tác, Chỉ là, đợi khoảng cách của cô và hắn còn lại khoảng 1 cánh tay, người đàn ông kia liền hành động.

Đưa tay, đem cô trực tiếp kéo vào ngồi trong lòng hắn –

“Đừng đụng vào tôi…” Cảm thấy bàn tay của hắn phủ lên hông của cô, vòng ra trước bụng, có khuynh hướng di chuyển lên phía trên, mặt Thiên Đại lạnh lùng, trầm giọng nói: “Buông ra!”

“Cô thật ra cùng một dạng với cái đồ chơi trên tay của Gia Mậu…” Môi mỏng của Tư Á nhàn nhạt giơ lên, cười như không cười: “Quật cường –”

Mấy ngày nay, mặc dù Thiên Đại vẫn luôn bị giam trong phủ Ngõa La Luân, nhưng cơ hồ mỗi ngày đều có xem qua tin tức, biết tình cảnh mấy hôm nay của Thất Dạ, vì vậy khi nghe thấy hắn nhắc tới Thất Dạ, cả người cô cũng đều mềm nhũn, cắn rằng nhìn chằm chằm hắn nói: “Cô ấy như thế nào rồi?”

“Quan tâm đến cô ta?” Môi mỏng của Tư Á nhẹ nhàng vểnh lên, ánh mắt xanh biếc, giống như trong khoảng không bao la, có một ngôi sao lộng lẫy nhất, có thể đ