Snack's 1967
Thương Ly

Thương Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324202

Bình chọn: 7.00/10/420 lượt.

hùng dũng đi dọc theo sườn núi bên ngoài

thành Thừa Đức, Tĩnh Hiên giảm tốc độ, ngẩng nhìn về phía hầm mộ của Thừa Nghị.

Tuy hắn tôn quý chẳng kém thân vương, lại gắn bó với hoàng thượng như huynh đệ,

nhưng lúc còn sống công tội khó đong đếm, vẫn còn chút khúc mắc với hoàng gia,

do vậy, dẫu cho phép Tĩnh Hiên đào núi làm lăng theo nghi thức thân vương,

nhưng Khang Hy không cho lập bia xây mộ.

Tĩnh Hiên gò ngựa dừng lại, chắp tay hướng về phía

lăng Thừa Nghị nơi sườn núi. Y từng oán trách Thừa Nghị hành động quá cảm tính,

không để ý tới toàn cục, không ngờ cuối cùng y cũng đi theo vết xe đổ cửa hắn,

y mỉm cười cay đắng.

Anh em bọn họ trước giờ rất hợp ý nhau, tính tình cũng

y hệt.

Chuẩn Cát Nhĩ chuẩn bị cho cuộc chiến lần này đã lâu.

Lần thảm bại trước kích thích cừu hận sâu sắc nơi tướng sĩ, tinh thần chiến đâu

dâng cao, khiến quân Đại Thanh cầm cự rất vất vả, chiến sự vô cùng hung hiểm,

kéo dài từ mùa hè đến tận mùa đông.

Hôm nay tuyết xuống mịt mờ, cánh phải của quân Mông Cổ

đột nhiên tấn công. Thực là chuyện bất ngờ, Đại Thanh không lường được người

Mông Cổ lại tấn công giữa lúc thời tiết khắc nghiệt thế này, cánh phải do Tĩnh

Hiên làm thống soái bị tập kích, nhờ sự chỉ huy trầm ổn mà sắc bén của y, binh

sĩ ráo riết ứng chiến, bảo đảm đủ thời gian để quân chủ lực đến cứu viện.

Vào mùa đông, Chuẩn Cát Nhĩ

không thể chống cự nổi Thanh triều cương thịnh, chỉ có tốc chiến tốc thắng mau

ra mới chiếm được chút lợi thế, nếu chống cự lâu dài, cuối cùng cũng sẽ thành

châu chấu đá xe, rơi vào thế bại.

Đẩy lui đợt tập kích quấy nhiễu của Mông Cổ xong, chủ

soái Tạp Trát Lý đánh chiêng thu binh. Dưới màn tuyết nặng nề, hắn phát hiện ra

Tĩnh Hiên không tuân tướng lệnh, lại dẫn theo cánh quân riêng đuổi theo bại

binh.

Tạp Tráp Lý cau mày hừ một tiếng. Tĩnh Hiên vương gia

kiêu dũng thiện chiến, lập chiến công oai hùng, khổ nỗi không thích tuân theo

sự chỉ đạo bên trên, khiến hắn hết sức khó xử. “Mau đuổi theo Khánh thân vương,

truyền lệnh của bản soái, bảo y thu binh về trại!” Vì cái chết của Thừa Nghị

bối lặc mấy năm về trước, hôm xuất chinh, hoàng thượng đặc biệt gọi hắn vào gặp

riêng, dặn dò hắn kiềm chế hành động khinh suất của Khánh thân vương. Bây giờ

gió lớn tuyết dày, vương gia mạo hiểm truy kích, đi vào sâu trong lòng địch,

vạn nhất có mất mát gì, hắn ăn nói làm sao với hoàng thượng đây?

Tuyết lông ngỗng rơi hồi lâu thì dần dần ngừng lại,

sắc trời vẫn âm trầm như cũ. Gió mạnh cuốn lấy lông tuyết rời rạc, rét buốt đến

cứng cả người. Nhánh quân Chuẩn Cát Nhĩ thất bại chật vật trốn vào núi tuyết

trập trùng đằng trước.

“Vương gia, giặc cùng chớ đuổi!” Phó tướng Hòa Khất

Đạt kéo ngựa chặn trước mặt Tĩnh Hiên. Vương gia hiếm khi liều lĩnh khinh suất

thế này, tuy đại thắng đang ngay trước mắt, tàn quân Mông Cổ đã sức cùng lực

kiệt, nhưng mạo hiểm như vậy là không nên.

“Đuổi theo!” Khuôn mặt tuấn mỹ dính máu quân thù, trời

lạnh khiến sắc diện xám xanh chết chóc, đôi mắt lạnh lùng càng thẫm đen sáng

quắc, “Phải đuổi tận giết tuyệt!”

Sườn núi tuyết trơn trượt, quân lính chỉ dành xuống

ngựa đi bộ, binh sĩ Tĩnh Hiên dẫn theo không nhiều, hơn trăm người nhưng tinh

thần rất phấn khởi, từng bước đẩy quân địch vào chỗ chết.

“Bắn tên!” Tĩnh Hiên đanh giọng ra lệnh, quân sĩ vội

vã giương cũng lắp tên.

Bại quân Mông Cổ bị bao vây. Biết không còn đường

sống, mắt đỏ ngầu, dứt khoát liều chết chống cự, hung hãn dùng thi thể làm mộc

che, xông lại đánh giáp lá cà. Tĩnh Hiên liền bỏ rơi hộ vệ, xông lên chém giết

như vũ bão.

Đầu lĩnh quân địch vốn đang chiến đâu điên cuồng, thấy

Tĩnh Hiên bị vây trong trận, liền bất chấp sống chết bám riết không tha. Khi

đao Tĩnh Hiên chém vào đầu hắn, thì loan đao của hắn cũng xé rách áo giáp Tĩnh

Hiên, đâm phập vào tận phổi.

“Vương gia!” Hộ vệ kêu thảm đỡ thân hình ngã quỵ của

chủ, sắc mặt còn tái nhợt hơn mặt y.

Hoa tuyết đậu xuống gương mặt nhợt nhạt, đọng mãi

không tan. Tĩnh Hiên ngước mắt nhìn lớp lớp mây xám, môi mỉm cười nhẹ nhõm, y

tin tưởng, đằng sau lớp mây mù kia chính là thiên đường mà y luôn mong mỏi.

“Hòa Khất Đạt!” Máu cạn quá nhanh, y thều thào, “Lấy

túi gấm trong ngực ta ra.”

Hòa Khất Đạt bối rối. Vương gia bị thương ở ngực, giờ

lục lấy túi nhất định sẽ đau đớn vô cùng, khiến tử vong đến nhanh hơn.

“Mau!” Tĩnh Hiên nóng nảy.

Hòa Khất Đạt lần bàn tay run rẩy, lấy túi nhỏ vẫn còn

ấm hơi chủ nhân ra khỏi lớp áp giáp rách nát. Tĩnh Hiên ho khan một tiếng,

khuôn mặt đẹp như tạc nở nụ cười, “Mở ra!”

Ba hòn đá được đổ xuống mặt tuyết, nét chữ trên đá đã

phai mờ. Bàn tay bê bết máu của Tĩnh Hiên vuốt ve từng viên đá một, y đưa sát

mắt nhìn kỹ rồi trịnh trọng xếp xuống đất theo đúng thứ tự.

Hòa Khất Đạt oà khóc nhìn lại, ba viên đá là: “Mỹ Ly”

“đưa đi” “Tĩnh Hiên”.

Tĩnh Hiên bắt đầu thoi thóp, nhưng y vẫn mỉm cười.

Mỹ Ly, ta lập được chiến công như vậy cho Doãn Khác,

lại không tiếc lấy cái chết cho nó thừa kế tước vị, như vậy… có thể làm giảm

bớt cơn giận của nàng với ta chưa? Tĩnh Hiên thởdài lắc đầu, được rồi,