Old school Easter eggs.
Thục Nữ Nghich Lửa

Thục Nữ Nghich Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322601

Bình chọn: 7.00/10/260 lượt.

i biết, cô muốn bao nhiêu?” Lôi

Đình nâng cằm cô lên, nhìn thấy trong mắt cô bị thương tổn thống khổ thì lòng thoáng qua một hồi đau nhói.

Anh không phải quá mức quan

tâm cô, bị cái loại gái quán rượu này xinh đẹp hấp dẫn chứ? Tại sao anh

muốn quan tâm nổi thống khổ của cô? Ngay cả những thứ đau thương kia,

thâm trầm giống như vĩnh viễn không thể xóa mờ nhưng dù vậy cũng không

liên quan đến anh!

Nếu như trong mắt cô có hận ý, anh hoặc giả

còn có thể cảm thấy tốt hơn chút nhưng cô lại thủy chung duy trì vẻ mặt

đau thương, môi thậm chí cười nhàn nhạt. Đó là nụ cười đau thương không

có nửa điểm oán hận, chẳng qua là đau thương thật sâu.

Mật Nhi

đau lòng không có cách nào hô hấp, ngay cả nước mắt cũng chảy không ra

được. Ngay cả mình cũng không rõ, tại sao mình vẫn có thể mỉm cười? Cô

không hận sự tàn nhẫn của anh, đây là vận mệnh của cô. Ngay từ lúc mẹ

chết đi, cô bị buộc bước vào con đường phong trần thì nên nghĩ tới sẽ có một ngày như thế này!

Cô chậm chạp đẩy thân thể anh ra, cứng đờ

xuống giường tìm kiếm quần áo đêm qua bị bỏ xuống đi vào phòng tắm. Quần áo đã nhăn nhúm thành đoàn, cô chậm chạp vuốt thẳng, sau đó mặc từng

chiếc một vào, mỗi một động tác đều thận trọng. Trong lòng có vết thương quá nghiêm trọng, nếu động tác quá mạnh sẽ làm cô cảm thấy càng đau.

Mật Nhi mặc quần áo tử tế, nhìn sắc mặt tái nhợt trong gương. Cô chậm chạp ra khỏi phòng tắm, đối mặt với anh lần nữa.

Lôi Đình nhếch miệng, không nói nửa câu. Trong lòng anh còn chút lý trí sót lại không để cho Mật Nhi tiếp tục đến gần tim anh. Giờ phút này nói ra

miệng, tuyệt đối đều là câu chữ tàn nhẫn. Cũng không biết tại sao, nhìn

thấy đôi mắt cô thì những lời nói kia đều ngừng lại.

“Lôi tiên

sinh, bất luận anh tin hay không, tôi nhất định sẽ giải thích, hoặc giả

anh sẽ cảm thấy buồn cười, nhưng xin nghe tôi nói xong.” Mật Nhi lễ phép mà xa lánh nói, khuôn mặt tái nhợt không có bất kỳ biểu hiện nào. Cô

đứng tại chỗ, không dám đến gần anh, tầm mắt thậm chí không thèm nhìn tờ chi phiếu trên tay anh. Cho dù giờ phút này anh có cầm đao kiếm trên

tay, chỉ sợ cũng không đả thương người ta bằng tấm chi phiếu này được.

Lôi Đình chau mày, nghiêng đầu nhìn cô, cưỡng bách mình vô tình “Có phải cô muốn nói với tôi là trong nhà cô cần tiền, cho nên cần nhiều tiền hơn

nữa?” Anh vô lễ hỏi.

Giống như đột nhiên bị người đâm phải, sắc mặt cô càng trở nên tái nhợt, thân thể nhỏ bé lung lay, cơ hồ sắp ngã xuống.

“Không!” Mật Nhi suy yếu nói, không hề nhìn anh nữa. Trong lòng đau đớn càng lúc càng đáng sợ, tay cô che ngực, muốn mình dũng cảm lên, mau sớm nói rõ

chân tướng, sau đó rời đi, từ nay về sau cũng không gặp anh nữa. Chỉ cần không thấy anh, lòng của cô có thể khỏi hẳn hoặc giả cũng sẽ không

thương đau như vậy nữa. . . . . .

Mật Nhi hít sâu một hơi, đi tới cửa phòng ngủ, không quay người lại, cô làm như không thấy nhìn cảnh

cổng trước mắt, thúc giục mình mau chút nói rõ tất cả “Lôi tiên sinh,

xin tin tôi, tối hôm qua là do thuốc nên tôi mới có thể làm ra loại

chuyện đường đột như vậy. Về phần tiền, đó không phải là mong muốn của

tôi.” Sau khi cô nói xong, mở cửa phòng, xuyên qua phòng làm việc, bước

chân cẩn thận mà đi ra khỏi căn phòng làm việc dành riêng cho anh.

“Đáng chết!” Lôi Đình mắng, vội vàng bỏ lại tờ chi phiếu, đuổi theo.

Khi nghe thấy cô nói ra những lời kia, trong nháy mắt, anh hoàn toàn tin

tưởng. Đêm qua, tất cả rốt cuộc có giải thích hợp lý, quản lý Trần vì sợ Mật Nhi phản kháng khai ra nên cho cô uống mị thuốc. Bởi vì mị thuốc,

cho nên cô luôn trầm tĩnh mới có thể trở nên vội vàng nhiệt tình như

vậy. Mặc dù thanh thuần xử nữ cũng không ngừng khẩn cầu anh cho, trắng

đêm triền miên cùng anh. . . . . .

Ông trời, rốt cuộc anh đã làm

cái gì? Nếu như cô thật sự bị người khác hạ thuốc, như vậy trong chuyện

này cô mới là người bị hại. Mà anh lại vẫn đoạt lấy cô từ phía sau, liên tục dùng lời nói làm nhục cô, thậm chí hỏi cô muốn bao nhiêu tiền. . . . . .

Lôi Đình nắm chặt nắm đấm đuổi theo, lại nhìn thấy Mật Nhi

đi vào thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, mắt cô trầm tĩnh mà đau

thương, lẳng lặng nhìn anh.

“Mật Nhi!” Anh vội vàng hô, trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng ngay trước mắt “Đáng chết!” Anh mắng vì mình mất đi cơ hội bù đắp.

“Mật Nhi? Chị xinh đẹp ấy tới nơi này sao? Hay là chú Lôi đang mộng du?”

giọng nói thanh thúy vang lên, mang theo nụ cười còn có mấy phần khốn

hoặc.

Lôi Đình quay đầu lại, nhìn thấy Đường Tâm cùng với Quản gia Mạc trợn to hai mắt đứng ở nơi đó.

Đường Tâm mặc quần áo đơn giản, thoạt nhìn như tiểu công chúa, chẳng qua là

cặp mắt linh hoạt kia tiết lộ cô là một kẻ tinh quái. Cô nghe nói sáng

sớm hôm nay ba liền rời Đường gia tới thành phố Đài Bắc xử lý công

chuyện, nói là có chuyện quan trọng cần làm. Cô làm sao có thể bỏ lỡ cơ

hội tham gia náo nhiệt? Đã sớm quấn ba theo tới đây.

Về phần lão

quản gia, còn đang oán trách trong nhà không còn nửa bóng người, một

mình ông tịch mịch, không có gì nghe lén càng không có gì để nhìn lén.

Vì thương cảm ông ta già cả, Đư