inh đẹp.
“Lôi tiên sinh, anh nhất định phải
nghe tôi giải thích.” Mật Nhi thử dùng hi vọng cuối cùng, mơ hồ biết nếu không giải thích thì không có cơ hội nào nữa.
Cô biết trinh tiết đã mất thì không thể nào khôi phục lại nhưng cô nhất định phải giải
thích với anh. Nói cho anh biết mình bị người khác hạ thuốc. Cô không
cách nào nhịn được khi để anh nghĩ mình là hàng hóa, triền miên với anh
chỉ vì tiền bạc.
Không sai, cô cần tiền nhưng không nguyện ý vì tiền mà bán thân thể.
Mật Nhi thất kinh, không biết năng lượng từ đâu tới đột nhiên đẩy anh ra,
lật người bấu víu lấy mép giường, dùng sức ôm chặt gối, đơn giản chỉ cần không chịu lật người. Cô khờ dại cho rằng như vậy có thể ngăn cản anh
xâm phạm.
Đầu tiên là tròng mắt Lôi Đình trầm xuống. Hắn tức giận không chút nào giấu giếm, chẳng qua là nhìn thấy đường cong với phần
lưng trơn bóng mà ưu nhã thì nụ cười tà mị khiến khuôn mặt vốn nghiêm
khắc của anh trở nên nguy hiểm. Anh cúi người, lồng ngực to lớn ngăn
chận phần lưng của cô, đưa tay vén tóc cô lên, tựa vào bên tai cô nói
nhỏ.
“Cô muốn như vậy? Có nhớ không? Tối hôm qua tôi đã dạy cô rồi.”
Mật Nhi trợn to hai mắt, một hồi lâu không thể hiểu anh đang nói những gì.
Tối hôm qua anh dạy cô quá nhiều, mỗi một lần hồi tưởng lại đều đủ để
cho mặt cô hồng lên vì xấu hổ. Cô đóng chặt mắt, cắn chặt lấy gối mềm
mại, càng cưỡng bách mình đừng nghĩ thì những hồi ức kia càng rõ ràng.
Tay của anh, môi của anh, dục vọng của anh đều xuôi ngược trên người cô, cả đêm chưa từng dừng lại. . . . . .
※※※
Hoan ái đi qua, trong không khí lưu lại hơi thở của bọn họ.
Mật Nhi run rẩy, thật lâu không cách nào thở bình thường được. Cô thậm chí
không có hơi sức di động thân thể chỉ có thể mặc cho Lôi Đình ôm lấy
mình, không hề phản kháng mà nằm trên ngực của anh. Khi nước mắt trợt
xuống thì cô cũng không còn sức giơ tay lên lau.
Tay của anh đi
tới bên cạnh gương mặt cô, lau những giọt nước mắt kia, nhíu mày nhìn
nước mắt dính trên tay “Tôi đã nói rất rõ ràng, đừng nghĩ chơi trò chơi
gì nữa, những thủ đoạn giả dối đối với người khác thì có hiệu quả nhưng
lại vô dụng với tôi. Đừng giả bộ đáng thương, tôi bỏ ra số tiền lớn
tuyệt đối sẽ làm cô hài lòng.” Anh trầm giọng nói, cưỡng bách mình đem
chuyện tối qua thành một cuộc giao dịch.
Lôi Đình có thói quen
dùng sự lạnh lùng để phong bế nội tâm, không cho phép mình tiếp tục quan tâm cô. Anh luôn luôn nguội lạnh, hơn nữa đi đâu cũng một mình, cho dù
có quan hệ với người phụ nữ nào cũng chỉ do ham muốn trong chốc lát mà
thôi. Cho dù người đó có đẹp cũng không thể khiến anh mất đi lý trí. Duy chỉ có Lãnh Mật Nhi, chẳng những đoạt đi tất cả lực chú ý của anh còn
khiến anh giống như một thằng nhóc mới lớn không biết thoả mãn là gì, cả đêm không ngừng muốn cô. Cô rất xinh đẹp,
nhưng xinh đẹp cũng không phải nguyên nhân khiến anh mê đắm. Trên người
cô có một sự đặc biệt khiến anh trầm mê thật sâu. Cho dù trong lòng
không ngừng cảnh báo mình: cô chỉ là một gái quán rượu giỏi giả bộ, tất
cả sự kinh hoảng cùng nước mắt của cô đều là đang diễn trò. Nhưng mà,
sâu trong nội tâm của anh vẫn thương tiếc cô rất nhiều.
Lôi Đình
theo bản năng cảm thấy bất an, đối với người quanh năm lệ thuộc vào sự
tỉnh táo mà nói. Bị một người khác làm tâm tình lay động, quả thật là
một chuyện kinh khủng nhất.
“Bao nhiêu tiền?” thân thể Mật Nhi
cứng ngắc, cô chậm chạp lật người, thân thể không tự chủ được run rẩy vì lời nói của anh mà trái tim băng giá tới cực điểm.
“Tối hôm qua
cô “phục vụ” rất nhiệt tình. Tôi không biết quản lý Trần cho cô bao
nhiêu nhưng tối hôm qua cô nhiệt tình mà đáng yêu khiến tôi hết sức hài
lòng. Tôi là người thực tế, cho nên cô cứ ra giá đi.” Anh lạnh lùng nói
xong, sau đó chậm chạp đứng dậy, thân hình cao lớn đi ra khỏi phòng ngủ
đến phòng làm việc lấy tờ chi phiếu.
Mật Nhi trợn to hai mắt, cắn môi thật chặt, cho đến khi cánh anh đào tỉ mỉ bị hàm răng làm chảy máu.
Thì ra anh lại nghĩ cô như vậy. . . . . . Cô giãy giụa cùng giải thích,
trong mắt anh chẳng qua là thủ đoạn để lấy được nhiều tiền hơn. . . . . . Hai tay của cô ôm thật chặt lấy mình. Đêm qua đã thành thói quen ôm
ngực anh, hôm nay mất đi nhiệt độ trên người anh, sự rét lạnh do nội tâm thoát ra làm cô lạnh buốt.
Sắc mặt của cô trắng bệch như tờ
giấy, chẳng qua là trầm tĩnh nhìn anh, trong suốt trong tròng mắt không
có bất kỳ oán hận chỉ có thống khổ thật sâu. Những thống khổ kia vây
quanh sâu trong linh hồn cô.
Kể từ sau khi mẹ chết, cô tuổi còn
trẻ liền xông vào chốn phồn hoa ong bướm đã sớm luyện thành phương pháp
bảo vệ mình, trừ em gái Lãnh Ngạc Nhi, chưa từng có người đủ sức đến gần lòng của cô. Vậy mà, lần đầu cẩn thận mà thẹn thùng đưa anh vào trong
lòng, không nghĩ tới, anh lại hung hăng làm thương tổn cô. . . . . .
Cô vẫn chờ mong cái gì? Cô không phải đã sớm luân lạc rồi sao? Cho dù có
trinh tiết thì thế nào? Người đàn ông đã đoạt lấy thân thể và trái tim
cô hoàn toàn hủy bỏ tôn nghiêm của cô, chỉ đem cô thành kỹ nữ có thể
giao dịch buôn bán.
“Nói cho tô