, lại có phản ứng kỳ quái này? Khuôn mặt tái nhợt cùng với hai tròng mắt
thật to khiếp sợ giống như là không cách nào tiếp nhận sự thật hai người triền miên cả đêm. Đây quả thực không thể tưởng tượng nổi, tối hôm qua
cô nhiệt tình ôn thuần như vậy, đáng yêu không chịu được.
“Chúng
ta. . . . . .” Mật Nhi nói không ra lời, nắm chặt chăn mỏng, đứng tại
chỗ run rẩy. Tối hôm qua cô bị Thẩm Hồng hạ thuốc, những thứ thuốc kia
khiến cô mơ mơ màng màng, căn bản không giữ được lí trí.
Hôm nay
tỉnh lại, cô lại trần truồng ôm nhau cùng Lôi Đình, đêm qua mấy cái mộng cảnh kia làm cô đỏ bừng mặt, chẳng lẽ chuyện thực sự đã xảy ra? Sắc mặt cô tái nhợt, lui về phía sau thì nơi tư mật giữa hai chân còn có chút
đau đớn chua xót, nhắc nhở hai người từng thân mật tiếp xúc.
Bóng đen khổng lồ bao phủ cô, cô ngẩng đầu lên nhìn thấy anh giống như Chiến thần thời xưa đứng trước mặt. Cô kinh hoảng liên tiếp lui về phía sau
lại trốn không thoát lòng bàn tay của anh, đảo mắt liền bị anh kéo vào
trong ngực.
“Thế nào?” Anh nhíu mày hỏi, nhấc cằm cô lên, nhìn
vào trong mắt cô hoang mang sợ hãi. Anh ôm lấy thân thể của cô trở lại
trên giường.
Mật Nhi giùng giằng, hốt hoảng nghĩ muốn tránh thoát ngực anh. Tối hôm qua là một sai lầm, bởi vì những thứ thuốc không biết tên kia cô mới có thể làm ra những chuyện đáng sợ! Cô rất muốn giết
chết mình, không thể tin được mình lại làm chuyện như vậy! Anh sẽ nghĩ
gì về cô? Có cảm thấy cô giống một ả đàn bà vô sỉ hay không?
“Tối hôm qua là sai lầm, không đúng, buông tôi ra.” Cô mềm yếu nói, thân thể đụng chạm vào người phía sau, anh không tự chủ được mà nóng lên.
“Sai lầm? Cô nói hôm qua ư? Là tôi thỏa mãn cô một lần, hay là phá thân cô
lần đầu? Hoặc là lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư? Cần tiếp tục mấy
lần nữa không?” Lôi Đình nhếch miệng cười lạnh, đùa cợt tiến tới gần
khuôn mặt cô, suy đoán cô có lẽ đang chơi kiểu lạt mềm buộc chặt.
Cái loại gái quán rượu này rất là thông minh, thủ đoạn tuyệt đối sẽ khiến
đàn ông cảm thấy mê đắm. Anh quyết định chơi tiếp cùng cô, nếu như cô
muốn giả trang thành người vô tội đáng thương cũng được, chẳng qua là
anh không có ý định thả cô. Cho dù trời đã sáng cô vẫn bị anh độc chiếm
trong ngực.
“Không, xin anh đừng nói nữa.” trải qua rung động,
Mật Nhi không cách nào nghe tiếp được. Mặc dù tối hôm qua cô thần trí mơ hồ nhưng đối với chuyện đã phát sinh vẫn nhớ rất rõ.
Mật Nhi
giùng giằng, lại tránh không thoát ngực của anh. Cho dù dược hiệu sau
khi trời sáng thối lui, cô vẫn bị anh độc chiếm trong ngực, vẫn không tự chủ được nghênh hợp với anh. Đêm qua cô có thể quy tội cho Thẩm Hồng vì hạ thuốc nhưng khi trời sáng cô vẫn không cách nào phản kháng anh được
sao?
“Lôi tiên sinh, tôi có thể giải thích. . . . . . Á—” Mật Nhi cuống quít nói.
Tối hôm qua cô là cô gái mới biết mùi đời, thế nên không thể chống lại động tác phong lưu của anh?
“Mật Nhi, bây giờ nói cái gì cũng đều quá muộn, đừng đùa giỡn nữa, những trò chơi kia sẽ làm tôi chán ghét.” Anh không kiên nhẫn nói, đồng thời ra
tay kéo chăn mỏng trên người cô “Cô phải biết rằng thứ tôi muốn vô cùng
đơn giản, những trò chơi kia không có tác dụng với tôi.”
“Không. . . . . .” Mật Nhi gấp đến độ sắp khóc lên, đầu của cô hỗn loạn. Mặc dù
dược hiệu thối lui nhưng anh “Công kích” khiến cô cơ hồ lại lâm vào
trong tình dục, không thể tự kềm chế.
Cô vô lực tranh đoạt chăn
mỏng cùng anh, cuối cùng vẫn là mất đi thứ che đậy cuối cùng. Thân thể
không tỳ vết xuất hiện trong tầm mắt anh, da thịt trắng như tuyết trải
rộng dấu vết đêm qua.
“Xin anh, tôi. . . . . .” Cô nức nở, muốn
khóc lên. Trong đầu nhớ lại đêm qua cô vẫn một mực khẩn cầu anh, chẳng
qua là khẩn cầu hôm nay cùng tối hôm qua khác nhau một trời một vực
“Đừng như vậy, tôi không có kinh nghiệm, tôi là xử nữ.” Cô cầu khẩn,
mong anh sẽ dừng tay.
Mà Lôi Đình chẳng qua là nhếch mày, mắt từ
trên cao nhìn xuống “Mật Nhi xinh đẹp, tôi biết rõ cô là xử nữ, là tôi
phá thân cô, khiến cô trở thành phụ nữ.” Anh cúi đầu hôn cổ cô, cảm giác được cô run rẩy kịch liệt, trong ánh mắt hết sức hốt hoảng, giống như
là sắp bị làm nhục vậy.
“Lôi tiên sinh. . . . . .” Cô cắn môi, trong lòng sợ hãi.
“Lôi Đình.” Anh nói lại “Tôi nghĩ chúng ta đã đủ quen thuộc lẫn nhau, không cần phải dùng cái loại xưng hô lạnh nhạt như thế.”
Cô nhắm thật chặt hai mắt, không dám nhìn vẻ mặt anh. Cô nhất thời không
cách nào tiếp nhận mình đã mất đi tấm trinh tiết đã giữ nhìn bao năm.
Ngay cả người đoạt đi trinh tiết của cô, là Lôi Đình mà cô hâm mộ nhưng
trong một đêm xảy ra nhiều chuyện như vậy, muốn cô có thể tiếp nhận hết
sao?
Mặc dù làm việc nhiều năm trong chốn rượu hoa nhưng cô vẫn
giữ mình trong sạch. Bản tính dịu dàng xấu hổ khiến cô cách xa đủ loại
tình yêu nam nữ, mà bây giờ tất cả đột nhiên thay đổi. Cô bị anh phá
thân, không thể nghi ngờ anh là người thầy ưu tú nhất, dạy cô tất cả
những gì cô chưa trải qua.
Anh hôn cổ của cô, một tay nắm lấy đẫy đà trước ngực, xoa lấy, khẽ vuốt ve, dưới ánh mặt trời, da thịt cô càng thêm trắng muốt x